Chương 102: Sẽ không để cô ta gặp Tiểu Tinh Tinh
Chiều hôm đó, hai mẹ con Phó Vi Ninh hẹn Tống Viện gặp mặt ở quán cà phê.
Lúc Tống Viện đến nơi, hai người đã đợi sẵn ở bên cửa sổ.
"Xin lỗi nhé, để hai người phải chờ lâu rồi." Tống Viện thong thả ngồi xuống đối diện hai mẹ con.
Phó Vi Ninh mỉm cười đầy vẻ ngoan ngoãn, lễ phép: "Chúng cháu cũng vừa mới tới thôi ạ, bác mau ngồi đi ạ, cháu có gọi một vài món tráng miệng, không biết có hợp khẩu vị của bác không, bác ăn thử xem sao."
Nói xong, cô ta liền giơ tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ lên đồ.
Chẳng mấy chúc, vài món tráng miệng tinh tế đã được bày ra trước mặt ba người.
Tống Viện nở nụ cười đầy vẻ trìu mến: "Vẫn là Vi Ninh quan tâm bác nhất, biết bác thích ăn đồ ngọt, Bạc Thâm thì chẳng bao giờ có được sự chu đáo này."
Ba người đơn giản trò chuyện phiếm một lúc, Trịnh Lâm bắt đầu cố ý vô tình nhắc tới chuyện của Giang Noãn Noãn.
"Đúng rồi, Vi Ninh hai ngày trước lúc đi thăm lão gia tử nhà họ Tần có gặp lại người phụ nữ đã ly hôn với Bạc Thâm sáu năm trước đấy, cô ta về nước từ khi nào, bà có biết không?"
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tống Viện tắt ngấm dần: "Giang Noãn Noãn? Cô ta lại còn dám vác mặt trở về sao? Nếu không phải hôm nay bà nhắc tới thì tôi cũng chẳng hề hay biết chuyện này!"
Năm đó người phụ nữ ấy để lại một tờ giấy thỏa thuận ly hôn rồi ra đi không một lời từ biệt, một năm sau, Tiểu Tinh Tinh lại vì không có người giám hộ mà bị gửi trả lại bên cạnh họ.
Cứ hễ nghĩ tới những chuyện này là Tống Viện lại tức giận không để đâu cho hết, bây giờ người phụ nữ đó lại còn có mặt mũi trở về nước nữa sao?
Trịnh Lâm giả vờ ngạc nhiên: "Bà không biết thật sao? Hôm Vi Ninh đến đó, Bạc Thâm cũng ở đó nữa, hơn nữa quan hệ của hai người họ hình như cũng khá tốt, tôi còn tưởng là mọi người định để cô ta trở về để tiện chăm sóc Tiểu Tinh Tinh cơ đấy!"
Tống Viện không vui nhíu chặt lông mày: "Cô ta lấy đâu ra mặt mũi mà chăm sóc Tiểu Tinh Tinh? Nếu tôi biết sớm hơn thì đến cả mặt Tiểu Tinh Tinh tôi cũng chẳng đời nào để cô ta gặp!"
Ban đầu, người phụ nữ đó ra đi tuyệt tình như vậy, đến cả con nhỏ cũng nhẫn tâm không cần, loại phụ nữ tàn nhẫn như thế, bà làm sao dám để cô ta tiếp cận Tiểu Tinh Tinh lần nữa!
Phản ứng của Tống Viện nằm trong dự đoán của hai mẹ con.
Thấy bà tức giận như vậy, Phó Vi Ninh mỉm cười an ủi: "Bác gái, bác đừng giận vội ạ, Bạc Thâm anh ấy... chưa chắc đã có ý đó đâu."
Nói xong, cô ta hụt hẫng rủ mắt xuống, nụ cười trên mặt khiên cưỡng đến mức mắt thường cũng có thể nhìn ra.
Nhìn thấy dáng vẻ của cô ta, Tống Viện càng thêm bực bội: "Thế này là làm sao? Bạc Thâm bắt nạt con có phải không?"
Phó Vi Ninh ngập ngừng muốn nói lại thôi, lặng lẽ nhìn sang mẹ mình.
Trịnh Lâm lúc này mới đòi lại công bằng cho con gái: "Cũng không giấu gì bà, lần trước lúc chúng ta ăn cơm cùng nhau, Bạc Thâm không có mặt, tôi bảo Vi Ninh đi gọi nó, nhưng mà trong lời nói của nó lại tiết lộ ra ý muốn hủy bỏ hôn ước với Vi Ninh. Con bé ngốc này cũng không dám nói với chúng tôi, nếu không phải tôi thấy tâm trạng con bé không tốt rồi gặng hỏi mấy ngày liền thì e là đến giờ vẫn còn bị giấu trong hũ nút!"
Nói xong, bà quay đầu trừng mắt trách móc Phó Vi Ninh một cái, rồi lại xoay sang nhìn Tống Viện: "Cho nên hôm nay tôi hẹn bà ra đây là muốn xác nhận lại chuyện này một chút, nếu như gia đình bà định để người phụ nữ đó trở về nhà họ Lệ thì tôi cũng nhân lúc này bảo con bé ngốc nhà tôi từ bỏ ý định cho xong."
Phó Vi Ninh cúi gằm mặt không nói năng gì, trông có vẻ vô cùng đau khổ.
Đây là lần đầu tiên Tống Viện nghe thấy chuyện này, sắc mặt sa sầm xuống: "Bạc Thâm từng nói ra những lời như vậy thật sao?"
Hai mẹ con Phó Vi Ninh im lặng không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.
"Tôi biết rồi." Tống Viện xách túi đứng dậy, "Vi Ninh, con yên tâm, nếu hai nhà chúng ta đã đính ước từ trước thì con dâu nhà họ Lệ chỉ có thể là con mà thôi, đổi lại là người khác thì bác sẽ là người đầu tiên không đồng ý! Càng không thể nào cho phép Giang Noãn Noãn bước chân vào cửa một lần nữa!"
Phó Vi Ninh ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập sự bất an.
Tống Viện không khỏi xót xa: "Đừng sợ, chuyện này để bác về giải quyết."
Bình luận