Chương 2: Nhà mẹ đẻ đỉnh cấp đến

Tống Kính Đình trong giờ làm việc đã gọi điện cho anh trai, lo lắng kể lại tin tức mới nhất mà mình biết cho đại ca ruột của anh, nói ra đoạn này, giọng nói của anh đều đang run rẩy.

"Anh, vãi chưởng, hai người mau đến bệnh viện đi, gọi cả đại tẩu nữa, ngay bây giờ, lập tức, mau chóng đến đây, em có việc gấp, thập phần khẩn cấp á á á, em tìm được tiểu chất nữ rồi, con bé đang ở bệnh viện chúng ta, hai người mau đến đây, mau đến đây đi á á á!"

Tống Kính Đình nói xong, liền không kiềm chế được bản thân, anh không ngồi yên trong phòng làm việc được nữa, anh muốn đến phòng bệnh, muốn gặp tiểu chất nữ.

Anh thầm nghĩ, liền cúp điện thoại, vội vã chạy về phía phòng bệnh.

Tống Kính Đình đi rất vội, nhưng lại càng làm cho Tống Kính Đình ở đầu dây bên kia sốt ruột không thôi, tìm được tiểu chất nữ... có phải là đứa trẻ trong tưởng tượng của anh không?

Trong lòng Tống Kính Đình có đầy rẫy nghi ngờ, thế nhưng miệng anh vừa há ra, câu hỏi còn chưa kịp thốt lên, đã phát hiện điện thoại bị cúp rồi!

Tống Kính Đình hận không thể chửi thề, nhưng đối phương là em ruột thịt của mình, anh cũng tin tưởng em trai sẽ không gạt người, đặc biệt là trong chuyện về đứa trẻ này.

Tống Kính Đình nghĩ ngợi, tâm trạng cũng trở nên kích động, anh không kìm nộ nổi, lập tức ra khỏi phòng làm việc của mình, vừa chạy xuống lầu vừa gọi điện cho vợ.

Lý Tang nhận được điện thoại của chồng, cũng ngơ ngác mất mấy giây, phản ứng lại chính là kích động, đang làm đẹp mà ngay cả lớp mặt nạ làm sạch trên mặt cũng không kịp rửa sạch, liền nhanh chóng lao ra từ thẩm mỹ viện, chạy vào xe của nhà mình, ra lệnh tài xế lái xe, mau chóng đến sân bay, cô phải đi Massachusetts!

Trời ạ, đó là con gái của bọn họ sao?

Con gái bảo bối của bọn họ, con gái ngoan, đi lạc hơn hai mươi năm, bảo bối cuối cùng cũng tìm thấy rồi sao?

Trên đường ngồi xe vội vã đến sân bay, Lý Tang tay chân luống cuống, nước mắt càng không kìm chế được, từng hạt từng hạt rơi xuống.

Con gái bảo bối của cô ơi, con gái ngoan của cô!

Lý Tang nghĩ, rất nhanh lại nhớ ra, mặt nạ trên mặt cô vẫn chưa rửa sạch, cô vội vàng lấy khăn ướt và nước khoáng ra, điên cuồng lau mặt, cô phải chỉnh trang bản thân thật sạch sẽ, lát nữa lúc gặp mặt con gái lần đầu tiên, không thể dọa sợ con gái được!

Không những thế, Lý Tang nhanh chóng nghĩ đến ba người con trai của mình, lại vội vàng gọi điện thoại cho từng đứa con một, bảo chúng bây giờ lập tức đến ngay Massachusetts, tìm thấy em gái rồi!!!

Ba anh em nhà họ Tống, ba trong số tứ thiếu nổi tiếng lừng lẫy ở thành phố Hải, nghe tin tìm thấy em gái, cũng đều kích động, bọn họ ngay trong thời gian đầu tiên, đều buông tay công việc trong tay ra, trong nhôm chớp đứng bật dậy, dùng tốc độ nhanh nhất lao ra ngoài, đi Massachusetts, em gái được tìm thấy rồi!!!

Lúc này ở trong bệnh viện, người xông vào phòng bệnh đầu tiên, chính là chủ nhiệm khoa sản Tống Kính Đình.

Tống Kính Đình đeo kính gọng vàng, mặc áo blouse trắng, đột nhiên từ bên ngoài xông vào, khiến cho những người trong phòng bệnh giật mình thon thót, tất cả mọi người đều theo bản năng nhìn về phía cửa.

Nhưng bước chân của Tống Kính Đình không hề dừng lại chút nào, anh thậm chí còn không cho những người khác lấy một ánh mắt, xông thẳng vào phòng bệnh, tầm mắt lướt nhanh một vòng trong phòng bệnh, rất nhanh liền chạy về phía Lục An Hòa.

Lục An Hòa bị dọa sợ, cô theo bản năng căng thẳng, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, không kìm được nghĩ, mình... chắc là đã đóng tiền viện phí rồi nhỉ? Đến bệnh viện sinh con, cô không đi ăn quỵt chứ?

Những sản phụ và người nhà khác trong phòng bệnh cũng không kìm được nhìn sang bọn họ, mọi người đều tò mò, chủ nhiệm Tống đây là muốn làm gì?

Tống Kính Đình cũng là xông vào rồi, mới muộn màng nhận ra, bản thân hình như xông vào quá đường đột, kết quả giám định ADN của anh là lén lút làm, chất nữ bây giờ không biết, con bé thậm chí còn chưa biết quan hệ giữa bọn họ.

Tống Kính Đình nghĩ vậy, liền vội vàng hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía cô gái trên giường bệnh, càng nhìn lại càng cảm thấy chất nữ giống đại ca và đại tẩu, đặc biệt là giống đại tẩu, quả thực giống đại tẩu thời trẻ đến bảy tám phần! 33 tiểu thuyết võng

"Tiểu Tiếu... không đúng, là Lục..." Tống Kính Đình mở miệng, nhưng theo bản năng lại gọi nhũ danh của chất nữ ở nhà họ Tống, thế nhưng rất nhanh nhớ ra chất nữ không biết cái tên này, vội vàng đổi miệng.

Anh nhìn chất nữ, giọng điệu cẩn thận từng chút một dường như sợ dọa sợ cô gái trên giường bệnh: "Em là cô Lục An Hòa phải không? Em có cảm thấy phòng bệnh này hơi chật chội không? Ở có lẽ không thoải mái cho lắm?"

"Tầng trên còn có phòng bệnh tốt hơn, nếu em bằng lòng, chúng ta có thể đổi phòng bệnh ngay lập tức, lên lầu ở có lẽ sẽ thoải mái hơn~"

Đầu óc Lục An Hòa ong lên, đại não cô trống rỗng, ngơ ngác nhìn chủ nhiệm khoa sản trước mặt, chật chội... sao?

Cô theo bản năng nhìn các hướng khác trong phòng bệnh, quả thực rất chật chội, phòng bệnh không lớn lắm mà ở mấy sản phụ, những sản phụ đó còn dẫn theo rất nhiều người nhà, giống như ban nãy, cô chẳng qua chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy liền nghe thấy những người này thì thầm to nhỏ, nói những lời xấu xa về cô.

Nhưng phòng bệnh VIP của bệnh viện rất khó đặt, bình thường đều để dành cho những người có thân phận đặc biệt, cô cũng có thể ở sao?

Tống Kính Đình nhìn ra sự do dự của chất nữ, lập tức vui mừng, vội vàng nói: "Nếu em không phiền, chúng ta đổi phòng bệnh luôn bây giờ nhé?"

Tống Kính Đình nói xong, liền lập tức đi ra ngoài, gọi hai y tá đến, bảo y tá ôm cặp song sinh, sau đó anh cẩn thận đỡ Lục An Hòa từ trên giường bệnh bước xuống.

Bọn họ cứ thế rời khỏi phòng bệnh thường ồn ào ở tầng hai, chuyển đến phòng bệnh Super VIP ở tầng bốn.

Phòng bệnh ở tầng bốn rõ ràng cao cấp hơn phòng bệnh thường ở tầng hai rất nhiều, một người một phòng, trang trí cũng sạch sẽ tao nhã, khiến người ta ở vào liền cảm thấy rất thoải mái.

Quan trọng nhất là giường bệnh ở đây cũng rất lớn, là giường đôi lớn, Lục An Hòa nằm lên đó, lại đặt hai đứa bé lên giường, sắp xếp ở bên cạnh mình, cũng hoàn toàn có thể sắp xếp được.

"Cảm ơn chủ nhiệm Tống." Lục An Hòa nằm ổn thỏa, vội vàng cảm ơn bác sĩ.

Tống Kính Đình vẫn luôn nhìn chất nữ bảo bối, giống như nhìn thế nào cũng không đủ vậy.

Lục An Hòa bị anh nhìn chằm chằm như vậy, mạc danh bất an, có chút... ngồi không yên.

"Tống... bác sĩ, ngài là còn có lời gì muốn nói sao?" Lục An Hòa cẩn thận hỏi.

Tống Kính Đình nghe vậy liền vội vàng lắc đầu, lắc đầu điên cuồng... thế nhưng anh rất nhanh lại do dự gật đầu, sau đó ngước mắt cẩn thận nhìn Lục An Hòa, nụ cười mang theo chút dịu dàng, chút nịnh nọt?

Cũng may Tống Kính Đình rất nhanh phát hiện biểu cảm của Lục An Hòa không đúng, anh nhận thức được mình đã dọa sợ tiểu chất nữ, vội vàng đứng thẳng người, ho khan hai tiếng, điều chỉnh tốt cảm xúc của mình, sau đó cực kỳ cẩn thận, lấy giấy chứng nhận giám định ADN từ sau lưng ra, đưa cho tiểu chất nữ.

Lục An Hòa ngẩn người, cẩn thận đưa tay nhận lấy tài liệu, thế nhưng sau khi nhìn rõ nội dung của tài liệu, đồng tử cô từ từ phóng to, vô cùng kinh ngạc!

Lục An Hòa phắt ngước mắt nhìn Tống Kính Đình.

Tống Kính Đình không nhịn được nữa, vội vàng tự giới thiệu, lúc nói chuyện còn có chút lắp bắp: "Cái đó... anh... anh tên là Tống Kính Đình, là em trai ruột của bố em, cũng là chú ruột của em, chú út kiểu như vậy ấy!"

Đồng tử Lục An Hòa lại lần nữa co rụt lại, kinh ngạc.

Tống Kính Đình căng thẳng, lại không kiềm chế được kích động: "Cái đó... Tiếu Tiếu, em đừng sợ, bố mẹ em, cùng với các anh trai đang ở trên đường rồi, bọn họ ở thành phố Hải, ngồi máy bay nhanh nhất cũng phải ba tiếng mới tới được, em đợi một chút nhé, bọn họ sẽ mau chóng qua thôi, hì~"

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập