Chương 96: Nguyên hình lộ rõ
Tấn vương chỉ cảm thấy mặt mình như bị ai đó tát cho một cú thật đau!
Hắn ta lớn tiếng chất vấn ngay trên Kim Loan điện. Lúc này, hắn ta cũng chẳng thèm đếm xỉa đến sắc mặt âm trầm của Tần đế nữa, bèn cậy thế hù dọa: "Thiên tử Đại Tần vẫn còn ở đây, kẻ nào mà dám cả gan làm càn như vậy!"
Tiếp đó, cả Kim Loan điện tĩnh mịch đến mức rơi một cây kim cũng có thể nghe thấy.
Chỉ nghe một giọng nữ hờ hững truyền đến từ ngoài cửa: "Bệ hạ, thần nữ cáo lỗi. Thần nữ nhất thời không nhịn được nên đã bật cười."
Thế là, tất cả mọi người phẫn nộ nhìn ra hướng đó, sau khi nhìn rõ gương mặt của kẻ đang ngược sáng, tất cả đồng loạt ngẩn người trong chớp mắt.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe lăn ở bên dưới cô, đáy mắt họ lại hiện lên sự kinh hãi lớn hơn.
Đàm Đài Trúc!
Sao cô ta lại...
Và Tấn vương khi nhìn thấy Đàm Đài Trúc quen thuộc một lần nữa, gân xanh trên trán giật liên hồi.
Chính là người phụ nữ này!
Chính cô ta lúc trước đã giúp Tần Vũ giết Sở Doãn Nhi, còn khiến hắn ta mất mặt trước thiên hạ.
Mà hôm nay, cô ta lại còn dám giễu cợt mình ư?
Tần đế nhìn thấy người tới, không động thanh sắc thu lại tầm mắt, vô cùng bình tĩnh nói: "Đàm Đài tiểu thư, cô cười nhạo hoàng tử của một nước, không tránh khỏi quá mức thiếu lễ nghĩa rồi chứ."
Đàm Đài Trúc mỉm cười nhìn Tấn vương, khiến Tấn vương cảm thấy da đầu tê dại, cứ như bị thứ gì đó nhắm trúng, hắn ta vội vã dời mắt đi, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại.
Còn Đàm Đài Trúc thu lại ánh mắt, chỉ điềm tĩnh cúi đầu hành lễ với Tần đế đáp: "Đó là thần nữ thất lễ rồi, thần nữ xin tạ lỗi với Tấn vương điện hạ tại đây."
Sau đó, cô dời tầm mắt, mang theo vài phần ý vị sâu xa nhìn Tần đế: "Bệ hạ, quả thật đã lâu không gặp. Phong thái của ngài..."
Cô cố tình ngưng lại một nhịp, rồi tiếp tục mỉm cười nói: "Vẫn như ngày nào."
"Đàm Đài tiểu thư quá khen rồi. Trẫm tuổi đã cao, so với vị đệ nhất tài nữ kinh thành trước kia như cô, thì còn kém xa lắm."
"Chỉ là, Đàm Đài tiểu thư, đôi chân này của cô—"
Nói rồi, Tần đế lo lắng nhìn chân cô, như thể thực sự đang tiếc nuối thay cô vậy.
Thực tế, chẳng ai biết trong lòng Tần đế đang dâng lên những con sóng dữ dội thế nào.
Sao cô ta vẫn còn sống?
Mấy kẻ ngốc nghếch đó!
Việc thì hỏng mà chuyện chẳng thành!
Lại để Đàm Đài Trúc sống sót trở về, cô ta còn sống, chính là kẻ biết rõ những chuyện xấu hổ của trẫm nhất.
Tuy nhiên, nói đến diễn kịch thì chẳng ai bì được Đàm Đài Trúc.
Đây là ngón nghề cô tiện tay là làm được ngay, cô lập tức cười khổ một tiếng, không động thanh sắc kéo tấm chăn mỏng đắp trên chân, thong thả đáp: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, chỉ là chút thương tích nhỏ thôi, chẳng mấy chốc là sẽ khỏi hẳn."
Nào ngờ, bộ dáng này của cô lọt vào mắt những kẻ khác, lại biến thành dáng vẻ bị đả kích lớn.
Trong lòng Tần đế thấy thoải mái giây lát, nhưng ngoài mặt vẫn treo vẻ lo lắng dành cho cô, cất lời hỏi: "Rốt cuộc đây là chuyện thế nào?"
Đàm Đài Trúc lúc nào cũng tiếp lời kịch của hắn được, trên gương mặt vẫn luôn điềm tĩnh lộ ra chút phẫn nợ: "Nghĩ lại thì cũng thật kỳ lạ. Vùng lân cận kinh thành vốn dĩ luôn thái bình, nhưng ngày hôm ấy lúc từ biên ải trở về, thần nữ lại bị một đám thổ phỉ chặn đường, thương tích này chính là do bọn chúng gây ra."
"Chỉ là... có một chuyện e là phải bẩm báo với bệ hạ. Vũ khí mà đám người đó dùng, trông không giống thứ dân thường hay dùng, mà rất giống của quân đội."
Đàm Đài Trúc nói đến đây là dừng, không nói thêm nữa.
Quả nhiên, sắc mặt Tần đế âm u giăng kín: "Thật là kiêu ngạo!"
"Nhưng hiện tại Đại Tần đang trong lúc nguy cấp sinh tử, trẫm không thể giúp Đàm Đài tiểu thư rửa oan được nữa, đành phải ủy khuất cho cô rồi."
"Quay lại vấn đề chính, Đàm Đài tiểu thư, vừa rồi vì sao cô lại giễu cợt lão tam?"
"Ha ha..." Đàm Đài Trúc lạnh lùng liếc hắn ta một cái, khóe môi cong lên: "Bẩm bệ hạ, thần nữ làm thế, chẳng qua là vì chướng tai gai mắt mà thôi."
"Hiện tại, Thái tử của Đại Tần chúng ta, đang dẫn theo các tướng sĩ Đại Tần, cùng vô số bách tính Đại Tần chiến đấu đẫm máu với người Màn. Mấy kẻ người Màn đó đều đáng chết!"
"Đáng hận nhất là, vào lúc này, vẫn có một đám tiểu nhân đâm dao sau lưng, phớt lờ quân lệnh mà Thái tử đã ban ra! Thật là, thật là..."
Nói đến cuối cùng, Đàm Đài Trúc đã nghẹn ngào không thốt nên lời: "Bệ hạ, nếu ngài muốn trách phạt, xin hãy trách phạt thần nữ, thần nữ vì muốn bảo vệ Đại Tần, sẵn sàng chịu phạt!"
Vân Thục đứng sau Đàm Đài Trúc nghe thấy lời này, không kìm được cũng thấy cảm động, không nhịn được sụt sùi khóc theo cô.
"Bệ hạ, thím Trúc là vì suy nghĩ cho Đại Tần đấy ạ!"
"Nếu lúc này ngài đồng ý với lời của Tấn vương, rời khỏi kinh thành, chỉ sợ sẽ làm lạnh lòng bách tính Đại Tần, đến lúc đó, hoàng thất Đại Tần làm sao phục chúng? Một vị đế vương ngay cả bách tính của mình cũng vứt bỏ, thì bảo họ làm sao có thể tâm phục khẩu phục mà đi theo đây?"
Lời của Vân Thục vô cùng đanh thép, giọng nói không quá lớn, nhưng lại như sấm bên tai.
Không ít người cảm thấy hổ thẹn vì trước đó vừa nhắc đến chuyện rời khỏi kinh thành, tất nhiên cũng có kẻ cảm thấy không phục, nghênh cổ giận dữ mắng Vân Thục: "Thái tử phi nương nương, ngài là một nữ tử khuê các, thì hiểu được cái gì chứ?"
"Đúng vậy! Thái tử phi nương nương, lời ngài nói tuy có lý, nhưng bây giờ là lúc nào rồi?"
"Người Màn lúc này sắp đánh tới tận cửa nhà chúng ta rồi, mà ngài còn ở đây nói lời châm chọc sao?"
"Ngài biết cái gì chứ? Cái tên Thái tử chó má Tần Vũ kia, chính là đã giết sứ thần người Màn! Điều đó mới dẫn đến việc người Màn đến xâm phạm! Hắn ta chính là tội nhân, chứ không phải công thần của Đại Tần!"
"Đúng vậy! Lúc này chúng ta càng nên rời khỏi kinh thành, chứ không phải làm mấy việc chống cự vô ích!"
"Đúng, đi mau!"
...
Quần thần phẫn nộ!
Vân Thục bị bọn chúng mắng đến mức lúng túng không biết phải làm sao, vành mắt cũng đỏ hoe.
Sắc mặt Đàm Đài Trúc dĩ nhiên chẳng đẹp đẽ gì, đặc biệt là khi nghe thấy những kẻ này mắng Tần Vũ là tội nhân, cô không nhịn được bật cười, lạnh lùng nói: "Đi ư?"
"Các vị đại nhân ơi, lúc này các ông muốn đi về đâu?"
"Bây giờ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc của kinh thành đều đã bị người Màn chặn lại kín mít, các ông muốn rời đi á? Chẳng phải là đâm thẳng đến nơi có nhiều người Màn nhất, rồi tự dâng thân mình cho bọn chúng sao?"
"Đây chính là mưu kế của các đại nhân đấy à? Thuyết phục bệ hạ, hoàn toàn đầu hàng người Màn ư?"
Câu chất vấn của Đàm Đài Trúc khiến tất cả giật mình!
Bọn họ quả thật chưa nghĩ xa đến thế, mà chỉ đơn thuần cho rằng, ở lại kinh thành chính là chờ chết!
"C-Cô đang nói nhảm gì thế?"
"Sao cô dám ngậm máu phun người hả?"
"Bệ hạ, ngài tuyệt đối đừng tin lời quỷ quái của con nha đầu này!"
Đám đông nhao nhao chỉ tay về phía Đàm Đài Trúc, ra điều đạo mạo phản bác.
Còn Vân Thục đứng một bên, trầm mặc không nói.
"Được rồi, các vị ái khanh không cần cãi nhau nữa."
Đợi Đàm Đài Trúc gom đủ thù hận xong, Tần đế mới ra mặt đóng vai người tốt, hòa giải: "Bây giờ đã không ra ngoài được, vậy thì chúng ta đành phải đợi tin tức từ Thái tử phi thôi. Thế nên, Đàm Đài tiểu thư, cô có bằng lòng lấy tính mạng ra để bảo lãnh cho Tần Vũ hay không?"
"Nếu Tần Vũ đánh lui được địch thì thôi, trẫm và tất cả mọi người có mặt ở đây đều có thể sống. Còn nếu Tần Vũ thua, trẫm sẽ là kẻ đầu tiên chém đầu cô!"
Trong mắt Tần đế lộ ra hung quang, như thể thực sự muốn chém Đàm Đài Trúc dưới ngựa vậy.
Đàm Đài Trúc ngước mắt lên, trong đáy mắt không hề có chút sợ hãi nào, cong môi nói: "Thần nữ sẵn sàng lấy tính mạng ra bảo lãnh! Chỉ mong bệ hạ đừng nuốt lời là được!"
Tần đế cười lớn cuồng dạo, cười xong, bỗng nhiên thay đổi sắc mặt: "Được! Được! Được! Đã thế, vậy thì cứ làm theo những gì vừa nói!"
"Đa tạ bệ hạ."
Sắc mặt Đàm Đài Trúc không hề hoảng loạn chút nào, cô mỉm cười hành lễ với hắn ta, sau đó lùi sang một bên yên lặng chờ đợi.
Văn võ bá quan đều mang vẻ mặt nghiêm trang chờ đợi.
Chỉ có Vân Thục là hai tay đan vào nhau trước bụng, hơi cúi đầu, liên tục xoa nắn.
"Thím Trúc, Thái tử ngài ấy..."
Vân Thục chớp chớp mắt, đáy mắt mang theo sự lo lắng ẩn giấu.
Đàm Đài Trúc cười một tiếng, kéo tay Vân Thục nhẹ nhàng an ủi, giữa hàng mày mang theo sự nắm chắc phần thắng: "Đừng sợ, chẳng phải cậu ta vẫn còn thứ đó sao?"
Nghĩ đến vũ khí bí mật của Tần Vũ, Vân Thục gật đầu, ánh mắt lóe lên sự kiên nghị.
Cùng với những tiếng nổ ầm ầm vang lên từ đằng xa, Kim Loan điện cũng chấn động đôi chút, sắc mặt bá quan tái xanh, những tiếng bàn tán hoảng loạn vang lên: "Là động đất! Giống hệt trận động đất mấy ngày trước!"
"Cái này, cái này... đây là trời muốn diệt Đại Tần sao!"
"Bệ hạ, hay là chúng ta tìm cách rời khỏi kinh thành mau lên! Nếu chúng ta không đi nữa, chỉ sợ sẽ mãi mãi vùi thây ở đây mất!"
"Bệ hạ..."
Từng tiếng khẩn cầu của bá quan, cùng tiếng nức nở của họ, đều khiến Tần đế cảm thấy phiền muộn rối bời, bận không kìm được quát lớn: "Câm miệng!"
Chỉ có Đàm Đài Trúc và Vân Thục là nổi bật giữa đám đông.
Một người mang nụ cười trên môi, đối với chuyện này không hề bất ngờ, thậm chí còn mang theo sự tự tin kiểu "quả nhiên là thế"; một người đáy mắt cuồn cuộn sự kích động, gương mặt mang nụ cười, tràn đầy lòng tin đối với chiến thắng trận này.
Thế nên, dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, Đàm Đài Trúc mỉm cười nói: "Cuối cùng cũng đến rồi nhỉ."
============================================================
Bình luận