Chương 82: Bị ép đến đường cùng
"Trang Tử Chu chẳng qua chỉ nói một câu công đạo, anh đã vội vàng bênh vực Bùi Kiều Kiều."
"Sao hả, cô cảm thấy uất ức thay cho anh ta chắc?"
Cố Tri Thâm đứng dưới ánh đèn mập mờ, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy Lạc Kiều Nhất.
Ánh mắt anh nhìn cô mang theo sự lạnh lùng và dò xét khiến người ta nghẹt thở.
Lạc Kiều Nhất ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót.
Cô không ngờ rằng trong lòng Cố Tri Thâm, cô lại là loại người ham tranh đua, vô duyên vô cớ gây sự như vậy.
Bùi Kiều Kiều bất quá chỉ rơi vài giọt nước mắt, anh liền xem như báu vật mà che chở.
Còn cô đứng đây rành rành, anh lại chỉ biết dùng những lời lẽ cay nghiệt để tổn thương cô.
"Cố Tri Thâm, anh đừng có mở miệng ra là buông lời châm chọc." Lạc Kiều Nhất kìm nén cảm giác cay đắng dâng lên khóe mi, giọng nói lạnh lùng.
"Tôi bảo vệ ai, đó là chuyện của tôi, không đến lượt anh ở đây phán xét."
"Huống hồ trong chuyện này, ai đúng ai sai, trong lòng anh tự khắc hiểu rõ."
Cố Tri Thâm nghe vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm, đôi mày tuấn tú nhíu chặt lại.
"Lạc Kiều Nhất, cô giỏi thật đấy, bây giờ cánh lông cứng cáp rồi nên dám lớn tiếng nói chuyện với tôi như vậy."
Bước chân anh tiến lên một bước, ép cô lùi sát vào bức tường phía sau.
Hơi thở quen thuộc mang theo mùi hương trầm ấm áp lập tức bao vây lấy cô.
Lạc Kiều Nhất đưa tay chống lên ngực anh, muốn kéo giãn khoảng cách nhưng lại bị anh giữ chặt lấy cổ tay.
"Thả tôi ra, đây là khu làm việc, nếu người khác nhìn thấy thì sẽ nói thế nào." Cô thấp giọng cảnh cáo.
"Nhìn thấy thì sao? Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, cô sợ người ta nhìn thấy cái gì?"
Cố Tri Thâm cúi đầu nhìn cô, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chóp mũi gần như chạm vào nhau.
"Vợ chồng hợp pháp?" Lạc Kiều Nhất bật cười lạnh lùng, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
"Trong lòng anh, cái danh phận vợ chồng này có ý nghĩa gì sao? Bùi Kiều Kiều vừa khóc một tiếng, anh đã vứt bỏ người vợ hợp pháp này để chạy đến bên cô ta rồi."
"Cô ấy khác, cô ấy có bệnh trong người..." Cố Tri Thâm theo bản năng muốn giải thích.
"Đủ rồi!" Lạc Kiều Nhất cắt ngang lời anh, ánh mắt cô nhìn anh tràn ngập sự thất vọng.
"Mỗi lần đều là câu nói này, cô ta cái gì cũng yếu ớt, cái gì cũng đáng thương."
"Vậy còn tôi thì sao? Cố Tri Thâm, anh có từng nghĩ tới cảm nhận của tôi một chút nào chưa?"
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt hoa đào của Lạc Kiều Nhất đỏ hoe, nhưng cô cố tình không để nước mắt rơi xuống.
Nhìn thấy sự kiên cường và quật cường trong mắt cô, lồng ngực Cố Tri Thâm bỗng thắt lại một cái.
Anh muốn vươn tay chạm vào gò má cô, nhưng Lạc Kiều Nhất lại nghiêng đầu né tránh.
Động tác của anh khựng lại giữa không trung, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.
"Lạc Kiều Nhất, rốt cuộc cô muốn làm gì? Hợp đồng thỏa thuận giữa chúng ta..."
"Tôi biết rõ thỏa thuận giữa chúng ta là gì, anh yên tâm, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến thể diện của nhà họ Cố."
Lạc Kiều Nhất hít sâu một hơi, dùng sức đẩy mạnh Cố Tri Thâm ra.
Lần này anh không dùng lực giữ cô lại nữa, để mặc cô thoát khỏi vòng tay mình.
"Tư liệu tôi đã chụp xong rồi, không làm phiền Cố tổng đi kiểm tra công việc nữa."
Nói xong, cô cầm máy ảnh trên bàn lên, quay người bước nhanh về phía cửa.
Động tác dứt khoát đến mức không hề do dự một giây nào.
Cố Tri Thâm đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp của Lạc Kiều Nhất biến mất khỏi cửa lớn.
Gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên, lực đạo siết chặt thành quyền.
Anh không đuổi theo, chỉ cảm thấy một thứ phiền muộn khó tả đang lan tràn trong lồng ngực.
Lạc Kiều Nhất ôm máy ảnh bước ra ngoài, gió đêm tháng ba thổi vào mặt mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.
Cô ôm chặt lấy cánh tay, bước đi trên con đường nhỏ trong khu vườn.
Nỗi uất ức tích tụ bấy lâu nay cuối cùng cũng không kìm n chế được nữa mà trào dâng trong khoé mắt.
Nhưng cô không cho phép mình khóc ở đây, cô chỉ có thể cắn chặt môi, bước nhanh hơn về phía phòng làm việc của Thịnh Hiểu Nguyệt.
============================================================
Bình luận