Chương 8: Tổng giám đốc chờ cô lâu lắm rồi

“Cái xe này bao nhiêu tiền?” Thịnh Hiểu Nguyệt trừng mắt nhìn chiếc siêu xe đang gí sát đuôi chiếc Volkswagen trong gương chiếu hậu, mếu máo hỏi, “Hai đứa mình bán đi có đền nổi không?”

Lạc Kiều Nhất chớp chớp mắt: “Tớ tưởng cậu ngứa mắt kẻ tranh chỗ đậu xe nên mới cố tình tông vào.”

“Tớ hoảng thật chứ bộ, nhưng tớ có ngu đâu!” Thịnh Hiểu Nguyệt cứ nghĩ đến chuyện phải đền tiền là xót ruột đến mức mặt mày méo mó.

Lạc Kiều Nhất rướn người qua giúp cô ấy về số P, kéo phanh tay rồi mới đẩy cửa bước xuống xe: “Tớ xuống xem sao.”

Chủ xe siêu xe cũng bước xuống, là một gã trai đẹp cao m mét chín, đeo một chiếc kính râm bản lớn che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ sống mũi cao ngất cùng đôi môi đỏ một cách quá đà. Thấy Lạc Kiều Nhất bước xuống, động tác nhai kẹo cao su của anh ta khựng lại, rồi cười: “Cô em eo thon, tụi mình quen nhau phải không? Sao nhìn em quen thế nhỉ?”

Lạc Kiều Nhất cũng thấy người này quen mắt, đi lại gần nhìn kỹ mới nhận ra đây là anh em nối khố của Cố Tri Thâm – Thẩm Khoan.

Thẩm Khoan và Cố Tri Thâm lớn lên cùng nhau, chơi thân từ thủa còn mặc quần thủng đít. Nhưng lần duy nhất Lạc Kiều Nhất gặp anh ta là từ hai năm trước.

Hôm đó Cố Tri Thâm say khướt nên cô đến đón và có chào Thẩm Khoan một tiếng.

Ánh mắt Lạc Kiều Nhất lướt nhanh qua phần đầu xe thảm hại của chiếc siêu xe và gương mặt Thẩm Khoan, cô cong môi cười: “Thẩm Khoan?”

Thẩm Khoan ngẩn ra, đưa tay đẩy chiếc kính râm lên đỉnh đầu, nheo đôi mắt hồ ly nhìn cô: “Cô em eo thon, tụi mình gặp nhau rồi à?”

“Tôi là Lạc Kiều Nhất.”

Thẩm Khoan nghiêm túc nhớ lại vài giây mới nhớ ra Lạc Kiều Nhất là ai, không khỏi đứng thẳng người dậy: “Chị dâu……”

Lạc Kiều Nhất cũng không giải thích, liếc nhìn phần đầu xe siêu xe: “Anh xem cái này……”

Thẩm Khoan vỗ đùi một cái: “Tại tôi! Tôi đang vội đi gặp người ta nên định tranh chỗ đậu xe ấy mà. Không có vấn đề gì lớn đâu, lát nữa tôi tự tạc bảo hiểm là được.”

Lạc Kiều Nhất cười cười: “Được rồi, tiền sửa xe của anh nhớ tìm Cố Tri Thâm thanh toán nhé.”

Thẩm Khoan lập tức nói: “Sao thế được! Chút chuyện nhỏ này, cô cứ đi đi!”

Lạc Kiều Nhất quay đầu bước đi, trừng mắt nhìn Thịnh Hiểu Nguyệt đang đổ mồ hôi lạnh đến ngẩn người: “Còn ngẩn ra đấy làm gì? Lái xe! Lái vào bãi đỗ xe của trung tâm thương mại đối diện ấy.”

“Ừm ừm.” Thịnh Hiểu Nguyệt ngồi trong xe nghe rõ mồn một đoạn đối thoại của hai người, có chút hoang mang khó hiểu: “Cậu không sợ anh ta quay đầu lại mách Cố Tri Thâm à?”

“Mách rồi tính tiếp, chỉ cần đảm bảo chiều nay bình an vô sự là được.” Lạc Kiều Nhất tỏ vẻ bất cần, “Thực sự dây dưa ở đó ba tiếng, không những phải đền tiền mà còn mất cả đơn hàng.”

Hơn nữa với mối quan hệ giữa Thẩm Khoan và Cố Tri Thâm, chút tiền nhỏ này sẽ không bị so đo đâu.

Im lặng vài giây, Lạc Kiều Nhất dặn dò: “Lát nữa đến Đông Hưng, cậu là Tuế Chanh, còn tớ là trợ lý của cậu.”

Thịnh Hiểu Nguyệt khó hiểu: “Làm gì chứ? Công lao này lại đẩy lên đầu tớ á?”

Lạc Kiều Nhất trừng mắt: “Cậu ngốc à? Lỡ như Thẩm Khoan cũng đến Đông Hưng, biết tớ là Tuế Chanh, rồi lọt đến tai Cố Tri Thâm thì tính sao.”

Cô vừa mới tuyên bố mình là góa phụ chịu tang chồng đấy!

Nếu Cố Tri Thâm biết cô chính là Tuế Chanh, không chừng sẽ bóp chết cô mất?

Thịnh Hiểu Nguyệt: “……”

Hai người đỗ xe ở trung tâm thương mại đối diện, nấn ná thêm một lúc cho đến ba giờ chiều, cảm giác chắc sẽ không xui xẻo đến mức lại đụng phải Thẩm Khoan nữa, lúc này mới lên đường đến Đông Hưng Giải Trí.

Lễ tân nghe nói họ đến từ Studio Thiết kế Thời trang Ái Mông, không khỏi liếc thêm hai cái, nhỏ giọng hỏi: “Là đại thần Tuế Chanh phải không ạ?”

Lúc đến Thịnh Hiểu Nguyệt vì chột dạ nên đã đeo kính râm che mất biểu cảm, cố tình hạ thấp giọng: “Ừ, đây là trợ lý của tôi.”

Tiểu thư lễ tân mang vẻ mặt sùng bái, dẫn hai người đi về phía khu thang máy: “Tổng giám đốc của chúng tôi đợi cô lâu lắm rồi đấy ạ!”

myJs.pcMiddle();

Chương trước

← Mục lục chương →

Chương sau Thêm vào bookmark

Đến đầu trang

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập