Chương 74: Hờn dỗi

Cố Tri Thâm cởi chiếc cúc thứ ba, đột nhiên nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên eo mình, kéo tay cô dịch xuống phía dưới.

Lạc Kiều Nhất rụt tay lại mạnh mẽ như bị bỏng, cô trừng mắt nhìn Cố Tri Thâm, má đỏ bừng đến mức như sắp nhỏ máu.

Cố Tri Thâm ấn tay cô lại, trên gương mặt lạnh lùng hiện lên nét mặt vô lại, anh cúi người xuống, hỏi Lạc Kiều Nhất: "Eo dễ sờ, hay là chỗ này?"

"Anh buông tôi ra!" Lạc Kiều Nhất đỏ bừng mặt, cô suýt bị sự mặt dày của Cố Tri Thâm làm cho kinh ngạc.

Cố Tri Thâm buông tay cô ra, anh ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân cô, nâng chân cô lên.

Lạc Kiều Nhất đau đến mức khẽ hít một hơi, cô nhìn Cố Tri Thâm cởi giày cao gót của mình ra, dùng cả hai tay đặt lên bàn chân cô.

Bàn tay ấm áp bao bọc lấy bàn chân và cổ chân cô, khiến cơ thể cô run rẩy không ngừng.

Lạc Kiều Nhất cảm thấy toàn thân nổi một lớp da gà, độ căng cứng của da, giống như một con gà bị nước sôi luộc qua vậy.

Cố Tri Thâm dùng sức bóp nhẹ một cái, Lạc Kiều Nhất đau đớn khó chịu, cô khẽ thở ra một hơi, bám chặt lấy tấm ra giường: "Phải gọi bác sĩ không?"

"Không... không cần." Lạc Kiều Nhất cảm thấy hình như không phải tổn thương xương, có vẻ như cơ và tổ chức bị tổn thương thật.

Cố Tri Thâm bóp nắn vài cái rồi đứng dậy, anh quay người đi đến tủ lạnh lấy túi chườm đá ra, rút chiếc khăn tay mang theo bên mình bọc lấy túi chườm đá lại.

Cổ chân Lạc Kiều Nhất áp vào chiếc khăn tay của anh, cô hơi ngạc nhiên.

Cảm giác mịn màng của khăn lụa tựa như da người, chiếc túi chườm đá được bọc bên trong, hơi lạnh từng chút một luồn vào cơ thể Lạc Kiều Nhất.

Lạc Kiều Nhất lạnh đến mức co ro cơ thể lại.

"Lạnh?" Cố Tri Thâm ngước mắt nhìn Lạc Kiều Nhất.

"Không, chỉ là bất ngờ hơi không đề phòng kịp thôi." Lạc Kiều Nhất lắc đầu.

Cố Tri Thâm cầm chân cô đặt lên đùi mình, một tay chườm đá cho cô, một tay nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân cô.

Bàn chân của Lạc Kiều Nhất rất đẹp, các ngón chân thấp dần đều, có vẻ tròn trịa đáng yêu.

Làm toàn chức thái thái ở nhà, cô hầu như rất ít khi đi giày cao gót, vì vậy bàn chân cũng không bị biến dạng, trông rất thoải mái.

Cố Tri Thâm xoa nắn một hồi, một tay chậm rãi dịch lên trên.

Sống lưng Lạc Kiều Nhất cứng đờ, cơ thể tê rần, cô trừng mắt nhìn Cố Tri Thâm: "Xoa cổ chân thì cứ xoa cổ chân, anh đừng làm chuyện khác, đây là tổ chương trình đấy."

Cố Tri Thâm bóp bắp chân cô, áp sát cô thêm mấy phần: "Anh cứ làm chuyện khác thì tổ chương trình làm gì được nào?"

"Cố Tri Thâm..." Lạc Kiều Nhất còn chưa nói hết câu, đôi môi Cố Tri Thâm đã áp lên người cô, lời nói của cô trôi tuột xuống cổ họng, không thể thốt ra được nữa.

Anh nhích lên từng tấc một, giọng khàn khàn: "Em là vợ anh, anh ân ái với em ở đâu cũng không phạm pháp."

Cơ thể Lạc Kiều Nhất mềm nhũn, chân bị Cố Tri Thâm kìm chặt không thể nhúc nhích, đành mặc kệ anh làm càn.

Đến khi tay Cố Tri Thâm luồn vào trong áo cô, Lạc Kiều Nhất vẫn không nhịn được mà giữ tay anh lại: "Vậy anh nhẹ chút."

Cố Tri Thâm cười trầm một tiếng, ấn cô vào chăn đệm.

Xong việc, Lạc Kiều Nhất nằm trên giường lười biếng chẳng muốn cử động.

Sau khi Cố Tri Thâm dọn dẹp sạch sẽ cho cô, liền đứng dậy mặc quần áo định rời đi.

Dù ngoài miệng có cứng cỏi đến đâu, anh vẫn sợ bị người ta chụp ảnh lại, đến lúc đó sẽ không giải thích nổi.

Lạc Kiều Nhất nhắm nghi mắt nghĩ trong lòng, nhưng cũng không còn oán giận nhiều như trước, phần nhiều là sự bình lặng sau khi thất vọng.

Anh vứt người cô bị thương ở lại trong vườn, đủ để Lạc Kiều Nhất từ từ ngẫm lại sự cay đắng và hụt hẫng lúc đó.

Cố Tri Thâm chỉnh đốn trang phục gọn gàng, nhìn lại thời gian, đã bốn giờ rồi.

"Anh về phòng trước đây, ban ngày chân còn đau thì gọi bác sĩ nhé." Cố Tri Thâm nói với Lạc Kiều Nhất.

"Ừ." Thái độ Lạc Kiều Nhất lạnh nhạt.

Cố Tri Thâm đứng bên mép giường, đăm đăm nhìn sống lưng cô, một lát sau mới hỏi: "Em đang giận à?"

"Từ trước đến nay chúng ta chẳng phải luôn thế này sao?" Lần này Lạc Kiều Nhất đáp lời rất nhanh.

Cô không muốn cùng Cố Tri Thâm trò chuyện về tâm trạng cảm xúc sau chuyện đó, cũng chẳng có cần thiết.

Ý định ly hôn của Lạc Kiều Nhất là tích tụ theo ngày tháng, chứ không phải chuyện một sớm một chiều. Vì vậy, cô không muốn vì sự tiếp xúc thể xác giữa hai người mà đi vẩn vơ nghĩ đến những chuyện phi thực tế nữa.

Cố Tri Thâm ngồi xuống mép giường, anh nhìn bờ vai tròn trịa của Lạc Kiều Nhất, thầm nghĩ trong lòng không biết có phải Lạc Kiều Nhất vẫn đang hờn dỗi với mình vì chuyện đứa con hay không.

"Em luôn giấu những điều muốn nói trong lòng, anh cũng không phải con giun trong bụng em." Cố Tri Thâm nhạt giọng nói, vươn tay kéo chăn lên giúp cô.

"Trong lòng em không giấu chuyện gì cả, em chỉ mệt thôi." Giọng Lạc Kiều Nhất mang theo vẻ ngái ngủ.

Cô chỉ là không còn kiệt sức để nói những lời vô nghĩa này với Cố Tri Thâm nữa, cũng không kỳ vọng cuộc hôn nhân của họ có thể tiến tới hạnh phúc, cô chỉ là không còn suy nghĩ viển vông về tương lai nữa mà thôi.

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập