Chương 69: Hôm nay em đang lấy lòng anh
Làm kẻ thứ ba mà còn kiêu ngạo như vậy, thật sự coi cô là con mèo bệnh dễ bắt nạt sao?
Thịnh Hiểu Nguyệt nghe vậy, khóe môi hơi nhếch lên, giọng điệu mang theo vài phần mỉa mai, "Yên tâm, chuyện này mình tự có sắp xếp."
Trước đó bọn họ ở thế yếu, cô không tiện lên truyền thông nói gì, lần này nếu Bùi Kiều Kiều không công khai xin lỗi, Thịnh Hiểu Nguyệt cũng sẽ không dễ dàng để cô ta yên ổn!
Ba tiếng đồng hồ học trà đạo và làm bánh ngọt trôi qua.
Lạc Kiều Nhất dọn dẹp đồ đạc trở về phòng, vừa mới ngồi xuống định nghỉ ngơi một lát thì tiếng gõ cửa vang lên.
Nghĩ là Thịnh Hiểu Nguyệt muốn thảo luận với mình về vấn đề bản thảo, Lạc Kiều Nhất không nghĩ nhiều, đứng dậy mở cửa.
Cố Tri Thâm không đợi cô lên tiếng, trực tiếp lách người đi vào phòng.
Lạc Kiều Nhất nhìn ra ngoài một chút, xác định không có máy quay đi theo, cô mới đóng cửa lại.
"Hành vi này của em sao giống như chúng ta đang vụng trộm thế?" Giọng nói của Cố Tri Thâm vang lên từ phía sau Lạc Kiều Nhất.
Lạc Kiều Nhất chưa kịp phản ứng đã bị Cố Tri Thâm ôm lấy eo từ phía sau.
"Bây giờ vẫn chưa đến giờ nghỉ ngơi hoàn toàn..." Lạc Kiều Nhất không nhịn được giãy giụa.
Một tay Cố Tri Thâm ôm lấy cô, một tay ấn lên cửa, rất tự nhiên khóa trái cửa phòng lại, sau đó nắm lấy tay cô, cũng ấn lên cửa.
Cơ thể hai người dán chặt vào nhau.
Lạc Kiều Nhất có thể cảm nhận được hơi nóng trên người anh truyền từ chiếc áo sơ mi mỏng manh sang làn da của cô, khiến cô nổi hết lớp da gà này đến lớp da gà khác.
"Hôm nay em đang lấy lòng anh, đúng không?" Cằm của Cố Tri Thâm tựa lên vai cô, giọng nói trầm thấp mập mờ.
"Không phải anh nói muốn báo đáp sao?" Giọng của Lạc Kiều Nhất cũng hơi run rẩy.
Cái ôm của Cố Tri Thâm luôn khiến cô không nhịn được mà mềm nhũn cả người.
Có lẽ đây chính là sức hút độc nhất vô nhị giữa vợ chồng.
Dù cho Cố Tri Thâm không thích cô, nhưng hai người ở trên giường quả thực vô cùng hòa hợp.
Môi của Cố Tri Thâm khẽ lướt qua chiếc cổ trắng ngần của cô, một lúc lâu sau mới khẽ nói: "Hôm nay có không ít người mẫu nam cứ dán mắt vào em đấy."
Lạc Kiều Nhất lần đầu tiên mặc sườn xám, cô đâu có chú ý đến nhiều như vậy?
Cô cắn môi, thầm nhớ lại lần cuối cùng hai người tiếp xúc thân mật là khi nào.
Ngay khi Cố Tri Thâm định tiến hành bước tiếp theo, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa trầm đục.
Là cửa phòng của Cố Tri Thâm bị gõ.
Lạc Kiều Nhất đoán là Bùi Kiều Kiều đến tìm Cố Tri Thâm, cô giữ lấy bàn tay đang nhúc nhích của anh, khẽ nói: "Cô ta tìm anh kìa, anh không ra ngoài sao?"
"Bây giờ ra ngoài?" Giọng của Cố Tri Thâm cao lên một chút.
Lạc Kiều Nhất nghiêng đầu nhìn anh, mím môi, khẽ nói: "Em không có ý đó."
Cô rất rõ ràng, Cố Tri Thâm đang nhắc nhở cô rằng hai người kết hôn bí mật, bây giờ anh đi ra ngoài, không nghi ngờ gì sẽ chứng minh quan hệ giữa hai người không tầm thường.
Cố Tri Thâm nhìn vào mắt Lạc Kiều Nhất, đang định hôn lên môi cô thì điện thoại của anh đột nhiên rung lên.
Thế là Lạc Kiều Nhất nhìn thấy anh lấy điện thoại ra với tốc độ cực nhanh, trực tiếp chuyển sang chế độ im lặng.
Cố Tri Thâm vẫn lo lắng quan hệ của bọn họ bị Bùi Kiều Kiều biết được.
Cánh tay mạnh mẽ và nóng bỏng trên eo buông ra.
Cố Tri Thâm cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ, nhấn nút nghe, "Alo, có chuyện gì thế?"
Lạc Kiều Nhất nhìn tấm lưng của anh, cảm nhận được nhiệt độ nơi thắt lưng đang nguội dần từng chút một, một lát sau, sự chua xót và hụt hẫng dâng lên trong lòng cô được thay thế bằng sự bình tĩnh.
Cô đi đến chiếc sofa bên cạnh ngồi xuống, rảnh rỗi cầm cuốn sổ tay lên, viết vẽ lung tung trên đó.
"Anh không có ở trong phòng, có chuyện gì mai nói." Cố Tri Thâm thản nhiên trả lời câu hỏi của Bùi Kiều Kiều.
Bùi Kiều Kiều không biết đã nói gì, Cố Tri Thâm xoay người, ánh mắt rơi vào người Lạc Kiều Nhất.
Một lát sau, anh nhíu mày cúp điện thoại.
"Thịnh Hiểu Nguyệt công khai yêu cầu Bùi Kiều Kiều xin lỗi trên mạng, em có biết không?" Cố Tri Thâm tựa vào cửa sổ, vẻ mặt bình tĩnh hỏi Lạc Kiều Nhất.
Vẻ mặt Lạc Kiều Nhất bình thản nhìn anh, "Không biết, có chuyện gì sao?"
Cố Tri Thâm cất điện thoại đi, anh bước về phía Lạc Kiều Nhất.
Đứng trước mặt Lạc Kiều Nhất, anh nâng cằm cô lên, hạ thấp giọng, "Em nói với Thịnh Hiểu Nguyệt đi, chuyện này dừng lại ở đây thôi, cứ tiếp tục làm rùm beng lên thì đối với tổ chương trình và cả bản thân cô ấy đều không có lợi lộc gì đâu."
Lạc Kiều Nhất nhìn vào mắt Cố Tri Thâm hỏi, "Ý của anh là bắt Thịnh lão bản phải chịu thiệt thòi này sao? Cho dù Bùi Kiều Kiều vừa mở miệng đã vu khống..."
Cố Tri Thâm ngắt lời cô, "Lạc Kiều Nhất, cô ta có vu khống hay không em tự biết rõ. Chuyện làm mất bản thảo là thật, điều này em không thể phản bác được đúng không?"
Đôi mắt Lạc Kiều Nhất bình tĩnh nhìn chằm chằm Cố Tri Thâm.
Cố Tri Thâm bị ánh mắt của cô đâm vào lòng có chút không thoải mái, anh nhíu mày nói, "Anh đã giúp em giải quyết rắc rối rồi, chuyện này coi như qua đi."
Hai tay Lạc Kiều Nhất nắm chặt lấy ghế sofa, trong lòng dâng lên sự tủi thân, "Biết rồi."
============================================================
Bình luận