Chương 65: To gan lớn mật
Cố Tri Thâm giao Lạc Kiều Nhất cho Thịnh Hiểu Nguyệt, động tác của anh dịu dàng theo bản năng, không hề có cảm giác gượng ép. Thịnh Hiểu Nguyệt khi trọng lượng của Lạc Kiều Nhất đè lên người mình mới phát hiện cô đã thật sự say rồi.
Trong lòng thầm cầu nguyện Lạc Kiều Nhất đừng vì mượn rượu làm liều mà đắc tội Cố Tri Thâm, trên miệng cô vẫn khách khí nói: "Cảm ơn Cố tổng đã chăm sóc trợ lý nhỏ nhà tôi."
Cố Tri Thâm "ừm" một tiếng, ánh mắt anh dừng lại trên mặt Thịnh Hiểu Nguyệt một lúc, đột nhiên hỏi: "Cô nhắm làm nổi không?"
"Được chứ." Trên mặt Thịnh Hiểu Nguyệt treo nụ cười công nghiệp, đồng thời trong lòng cũng có chút kinh ngạc.
Cô không nghĩ nhiều, vội vàng dìu Lạc Kiều Nhất rời đi.
Phòng phát sóng trực tiếp vẫn đang cuồng nhiệt "đẩy thuyền".
[Cố Tri Thâm rõ ràng là không lỡ buông mà, năm phút đối với một người đàn ông thật sự quá ngắn rồi! Phải năm mươi phút mới đủ á á á á!]
[Điên mất thôi, chơi kiểu này ngay trong đoàn làm phim, tôi cũng muốn xem á á á! Mẹ kiếp, sao trong phòng lại không có máy quay chứ!]
[Tuế Tranh thích làm màu thế à? Tự mình không quyến rũ được Cố Tri Thâm thì đẩy trợ lý nhỏ lên chắc, không biết người ta đã có bạn gái rồi sao, Kiều Kiều thật xui xẻo, cùng tham gia chương trình với loại người xui xẻo này.]
[Uống bao nhiêu rượu cơ chứ mà say đến mức này? Giả vờ say thì có, loại trà xanh mưu mạo thật khiến người ta buồn nôn, có thể cho bọn họ loại ngay từ vòng đầu rồi biến đi cho nhanh không!]
Thịnh Hiểu Nguyệt dìu Lạc Kiều Nhất về phòng, sau khi để cô nằm xuống đàng hoàng liền đưa tay đẩy đẩy cô: "Say thật rồi à?"
Người trên giường bất tỉnh nhân sự.
Thịnh Hiểu Nguyệt thở dài một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Giấc ngủ này của Lạc Kiều Nhất kéo dài đến tận sáng hôm sau, cô vừa tỉnh dậy nhìn thấy Thịnh Hiểu Nguyệt đang ngồi bên cạnh liền giật bắn mình: "Cậu làm gì ở đây thế?"
"Sắp đến giờ ăn trưa rồi, tớ đợi cậu tỉnh dậy đi ăn cơm." Thịnh Hiểu Nguyệt nở nụ cười.
Lạc Kiều Nhất chống người ngồi dậy, cô xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, có chút hối hận: "Không nên uống rượu..."
Thịnh Hiểu Nguyệt đứng dậy đi sang một bên: "Rượu đâu phải cậu tự muốn uống đâu, mau dậy đi, đoàn làm phim thông báo ăn cơm xong sẽ có việc quan trọng cần công bố."
Đến sảnh yến tiệc, Lạc Kiều Nhất thấy không ít người nhìn mình bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Gương mặt thanh tao vốn có của cô không có bất kỳ thay đổi nào, sau khi Thịnh Hiểu Nguyệt ngồi xuống, cô lấy dụng cụ ăn uống cho bạn rồi mới tự mình ngồi xuống.
Bùi Kiều Kiều ngồi đối diện hai người, tính tình bình thường vốn sôi nổi, hôm nay lại vô cùng im ắng.
Rất nhanh mọi người bắt đầu dùng bữa.
Thịnh Hiểu Nguyệt ghé tai Lạc Kiều Nhất thì thầm: "Hôm nay cô ta im lặng kỳ lạ đấy."
Cô vốn nghĩ hôm qua Lạc Kiều Nhất và Cố Tri Thâm thân thiết như vậy, Bùi Kiều Kiều nhất định hôm nay sẽ gây sự.
Không ngờ hôm nay vừa gặp, Bùi Kiều Kiều lại khá bình tĩnh kiên nhẫn.
Lạc Kiều Nhất hạ giọng: "Ăn cơm đi."
Dùng bữa xong, mọi người di chuyển ra đại sảnh khách sạn.
MC đứng trên bục, cầm micro, rạng rỡ nói: "Nếu mọi người đã đông đủ rồi, vậy chúng ta bắt đầu công bố chuyện quan trọng ngày hôm nay nhé."
Lạc Kiều Nhất nhìn thấy bốn chữ lớn "Mật Ngữ Hoa Đường" vụt sáng trên màn hình phía sau MC, lập tức nhận ra điều chẳng lành, cô vội nắm lấy tay Thịnh Hiểu Nguyệt.
Thịnh Hiểu Nguyệt còn căng thẳng hơn cô.
Vòng bình chọn bản thảo sơ bộ trên nền tảng mạng lại diễn ra nhanh như vậy sao?
Bùi Kiều Kiều liếc nhìn hai người một cái, sự đắc ý thể hiện rõ ràng trong mắt.
Lạc Kiều Nhất thầm hít sâu.
"Đúng vậy, hôm nay chính là ngày bản thảo của các nhà thiết kế ra mắt cư dân mạng! Vòng thi này là vòng thi độ nổi tiếng, không liên quan gì đến kết quả đánh giá chuyên môn cuối cùng. Phần thưởng cũng được tính riêng."
Điều này ngay từ đầu chương trình đã từng thông báo.
Lời MC vừa dứt, trên màn hình hiện ra bản thiết kế của tất cả mọi người.
Trái tim Lạc Kiều Nhất căng thẳng đến cực điểm, cô siết chặt tay Thịnh Hiểu Nguyệt, lập tức tìm kiếm bản phác thảo thiết kế của mình.
"Hả?" Thịnh Hiểu Nguyệt lập tức nhìn thấy bản thảo của Lạc Kiều Nhất.
Dưới sự ngạc nhiên của cô ấy, Lạc Kiều Nhất cũng nhìn thấy bản phác thảo tay sạch sẽ không chút tì vết của mình.
Cô cảm thấy sống lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi... Lúc này giống như con cá tìm lại được nguồn nước, ngoài việc âm thầm há miệng hít thở thật sâu, cô không thể thốt ra được câu nào.
Thịnh Hiểu Nguyệt trút được một hơi thở phào nhẹ nhõm, trời mới biết vừa rồi tim cô sắp nổ tung.
Bùi Kiều Kiều không thể tin nổi mà trợn tròn mắt, cô ta suýt chút nữa đứng bật dậy, nhưng vẫn đành cắn răng nén lại.
Lạc Kiều Nhất lập tức điều chỉnh lại trạng thái, Thịnh Hiểu Nguyệt cũng điềm nhiên như không.
Lồng ngực Bùi Kiều Kiều phập phồng liên hồi, cô ta bấm chặt lòng bàn tay, ánh mắt xoay sang nhìn Lạc Kiều Nhất và Thịnh Hiểu Nguyệt phảng phất sự lạnh lẽo khó phát giác.
Những nhà thiết kế khác vốn muốn làm danh tiếng của Tuế Tranh thân bại danh liệt, khi phát hiện ra trên bản thảo của Tuế Tranh không hề có bất kỳ dấu vết nào như đồn đoán, đều cảm thấy có chút thất vọng.
Mọi người tẻ nhạt nghe MC trình bày quy tắc của vòng thi trên mạng, tai này qua tai kia, hoàn toàn chẳng để vào đầu.
Lạc Kiều Nhất sau khi trút bỏ gánh nặng, trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng ở cạnh Cố Tri Thâm lúc say rượu hôm qua... Nhớ đến nụ hôn đó, đôi gò má cô lập tức nóng bừng lên.
============================================================
Bình luận