Chương 26: Giữ Mạng Là Quan Trọng

Họ kết hôn ba năm, biện pháp nào cô cũng đã dùng qua.

Trước đó cô có đi bệnh viện kiểm tra, chỉ nói là vấn đề trứng phát triển không tốt, thuốc kích trứng cô cũng đã tiêm, không có lý do gì mà không mang thai được chứ?

Cô lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

"Anh có được hay không, chẳng lẽ em không biết?" Sắc mặt Cố Tri Thâm đã không thể dùng từ tái xanh để hình dung nữa rồi.

Lạc Kiều Nhất nhướng mày, "Nếu em biết, thì cũng không đến mức ba năm vẫn chưa mang thai được."

"Trong đầu em có phải chỉ toàn những chuyện này không?" Cố Tri Thâm hiếm khi có lúc nghiến răng nghiến lợi như vậy, có thể thấy anh thật sự bị chọc tức không nhẹ.

Đối với anh, trong đầu cô chỉ có chuyện sinh con.

Bây giờ ly hôn, cũng là vì không mang thai được.

Cứ như thể anh, người chồng này, chỉ là công cụ để cô mang thai mà thôi.

Lạc Kiều Nhất nghe câu này, cả người sững sờ, đợi đến khi phản ứng lại, đã bị Cố Tri Thâm nhấc bổng lên, theo bản năng giãy giụa, "Cố Tri Thâm! Anng đồ khốn! Mau thả tôi ra!"

Cố Tri Thâm hoàn toàn không để tâm mấy động tác nhỏ này của cô, một tay rút chìa khóa xe ra bấm một cái, chiếc Land Rover màu đen bên cạnh lập tức nháy đèn một cái.

Chưa đợi Lạc Kiều Nhất giãy giụa, anh trực tiếp nhét cô vào trong xe, thân hình cao lớn theo sát mà lên, trực tiếp đè người cô trong khoang xe chật hẹp, áp sát tới, đoạt lấy đôi môi cô.

Lạc Kiều Nhất muốn tránh, nhưng không gian trong xe có hạn, cô hơi lùi về sau một chút, lưng đã chạm vào cửa xe, tránh không thể tránh, giơ tay lên muốn tát vào mặt Cố Tri Thâm.

Cố Tri Thâm đã sớm có chuẩn bị, một tay chế trụ hai tay cô, giơ lên quá đầu, ấn lên cửa xe, tay còn lại vòng ra sau lưng cô kéo khóa kéo sau lưng.

Chạm vào làn da mềm mại trơn nhẵn của cô, bàn tay nóng bỏng chính xác đặt lên vòng eo thon.

Anh đã lâu không chạm vào cô, khát khao như cỏ dại điên cuồng sinh sôi, ngay cả hơi thở cũng trở nên rối loạn.

Lạc Kiều Nhất cảm nhận được trước ngực hơi lạnh, sau đó liền bị hơi nóng bao phủ, nhưng trong lòng lại càng lạnh hơn, nước mắt lã chã rơi xuống.

Cố Tri Thâm nhận ra có gì đó không đúng, hơi nâng người lên, giọng khàn khàn hỏi, "Đây chẳng phải thứ em muốn sao?"

Lạc Kiều Nhất như bị ai đó tát một cái thật mạnh, cảm giác còn khó xử hơn cả việc cô cởi trần giữa đường phố, cô lẩm bẩm: "Đúng vậy, là thứ tôi muốn."

Cô đã từng, khao khát anh ôm cô nồng nhiệt như vậy biết bao.

Cô đã từng, khao khát mang thai con của anh biết bao.

Bây giờ liền cảm thấy đó giống như một trò cười.

Trong mắt anh, cô giống như một con đàn bà lẳng lơ chỉ biết theo đuổi chuyện đó.

Cô cười chế giễu, nhắm mắt lại, "Anh tiếp tục đi, coi như tôi tặng anh lần cuối cùng trước khi ly hôn."

Cố Tri Thâm thấy cô một bộ dáng như sắp hy sinh vì nghĩa lớn, bao nhiêu nhiệt tình cũng tan biến hết, giơ tay kéo váy cô lại, "Mặc quần áo vào, cút xuống."

Lạc Kiều Nhất bất động nhìn anh, "Khi nào chúng ta đi lãnh giấy ly hôn?"

Giọng cô lạnh đến thấu xương, cũng lạnh giống như bàn tay cô vậy.

Cố Tri Thâm cảm thấy bực bội, hất tay cô ra, "Sáng mai, em hài lòng chưa?"

"Cầu còn không được."

Cố Tri Thâm nhìn thấy ánh mắt chán ghét trong mắt cô, xoay người đẩy cửa xe ra, sải bước rời đi.

Lạc Kiều Nhất một lúc lâu sau mới từ trên xe bước xuống, so với hội trường náo nhiệt khác thường, trên bãi cỏ căn bản không có mấy người.

Lạc Kiều Nhất hít sâu mấy hơi, giơ tay lau mắt một cái.

Mẹ kiếp.

Đồ khốn!

Cô men theo con đường lúc đến chậm rãi đi về phía trước, cuối cùng cúi người xuống, nhặt chiếc túi xách rơi trên mặt đất lúc nãy giãy giụa.

Từ lúc Cố Tri Thâm ra ngoài, Thẩm Khoan vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của hai người.

Cố Tri Thâm thì tiêu sái rồi, anh còn phải thay anh ta dọn sạch người trên bãi cỏ, thấy Lạc Kiều Nhất ngồi xổm trên mặt đất hình như đang khóc, trong lòng anh giãy giụa một lúc, liền sải bước đi đến bãi cỏ, phủ áo khoác ngoài lên lưng Lạc Kiều Nhất.

"À thì, Thâm ca bảo tôi mang áo khoác cho cô."

Lạc Kiều Nhất nghe nói là quần áo của Cố Tri Thâm, không nói hai lời liền giật xuống, đứng dậy ném vào lòng Thẩm Khoan, "Không cần, thấy bẩn."

Thẩm Khoan đành phải nói: "Đừng mà, tôi nói thật vậy được chưa! Cô Thịnh nói cô bị cảm, nếu vì đến chỗ tôi mà bệnh nặng thêm, vậy thì chuyện hợp tác với cô ấy của tôi coi như tiêu đời, đây là áo của tôi, cô miễn cưỡng khoác tạm đi?"

Anh lại đưa áo khoác qua.

Lần này Lạc Kiều Nhất không từ chối, kéo áo khoác lại, cười với Thẩm Khoan, "Vậy thì tốt, cảm ơn anh, tôi vào trong tìm cô Thịnh trước."

Thẩm Khoan ừ một tiếng, xoay người lại, không nhịn được hít một hơi lạnh.

Nụ cười vừa rồi của Lạc Kiều Nhất, lại khiến anh có cảm giác đau lòng.

Anh thầm niệm vài lần áo vợ không thể đùa, mới ổn định được tâm thần.

Cố Tri Thâm vừa rồi còn nói yêu ai thì yêu, quay đi một cái đã đi tìm Lạc Kiều Nhất.

Cứ cái kiểu giấu đầu hở đuôi thế này, nếu anh ta thật sự dám trêu chọc Lạc Kiều Nhất, ngày mai có khi đã phải đi nhặt than ở châu Phi rồi!

============================================================

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập