Chương 23: Vả mặt
Hai tên bảo vệ nhận lệnh, mặt đằng đằng sát khí tiến lên định ép Lạc Kiều Nhất rời khỏi hội trường.
Bầu không khí căng như dây đàn, đám đông xung quanh bắt đầu quay sang chỉ trỏ bàn tán.
Đúng lúc ấy, từ phía cửa chính vang lên một giọng nói trầm thấp, mang theo uy áp khiến người ta không rét mà rẩy: "Đang làm gì thế?"
Tất cả mọi người đều sững sờ, đồng loạt quay đầu nhìn ra hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy Cố Tri Thâm đang sải bước đi tới, vest chỉnh tề, sắc mặt lạnh lùng tựa băng sơn, đôi mắt phượng hẹp dài sắc bén đảo qua hiện trường.
Phía sau anh là Thẩm Khoan đang vội vã đuổi theo, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Nhân viên phục vụ ban nãy còn hống hách, vừa nhìn thấy Cố Tri Thâm liền biến sắc, vội vàng cúi gập người chào: "Cố tổng."
Cố Tri Thâm không thèm liếc hắn ta lấy một cái, sải bước đi thẳng đến trước mặt Lạc Kiều Nhất.
Nhìn thấy chiếc điện thoại của cô đang nằm trong tay bảo vệ, ánh mắt anh càng trở nên âm trầm đáng sợ.
"Cầm cái gì đấy?" Giọng nói của Cố Tri Thâm không cao, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân.
Tên bảo vệ run lẩy bẩy, vội vàng giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, lắp bắp trả lời: "Dạ... dạ thưa Cố tổng, người phụ nữ này không có thiệp mời, lại còn mang theo tài liệu khả nghi, chúng tôi đang kiểm tra..."
"Kiểm tra?" Cố Tri Thâm nhếch môi cười lạnh, một nụ cười không đạt tới đáy mắt.
Anh đưa tay giật lấy chiếc điện thoại từ tay bảo vệ, trực tiếp trả lại cho Lạc Kiều Nhất, động tác vô cùng tự nhiên nhưng lại dịu dàng đến lạ thường.
Lạc Kiều Nhất khẽ ngẩn người, ngước mắt nhìn anh, trong lòng dâng lên một tia phức tạp.
Cố Tri Thâm quay phắt người lại, ánh mắt sắc như dao cau phóng thẳng vào mặt nhân viên phục vụ và tên bảo vệ kia.
"Thiệp mời của cô ấy là do tôi đưa, tài liệu khả nghi gì chứ? Cậu đang nói ai mang tài liệu khả nghi hả?"
Lời vừa dứt, hiện trường lập tức rơi vào tĩnh mịch.
Nhân viên phục vụ suýt thì ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu.
Thiệp mời của Lạc Kiều Nhất lại do chính Cố tổng đưa sao?
Thẩm Khoan lúc này mới chen chân vào được, lau mồ hôi trán, liếc nhìn tình hình rồi lập tức hiểu ra vấn đề, giận dữ quát lên: "Mắt chó của các người để ở đâu hả? Đây là vị khách quý của Cố tổng, các người dám giở trò ngang ngược ở đây à?"
Tên bảo vệ sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu xin tha: "Cố tổng tha mạng, chúng tôi có mắt không tròng, không biết vị tiểu thư này là..."
"Cút." Cố Tri Thâm chỉ thốt ra một chữ ngắn gọn.
Hai tên bảo vệ cùng nhân viên phục vụ như được đại xá, cuống cuồng lết dậy, chạy trốn thục mạng khỏi hội trường dưới ánh mắt khinh bỉ của đám đông.
Lúc này, Bùi Kiều Kiều đang đứng cách đó không lâu sắc mặt trắng bệch.
Cô ta vẫn luôn tin chắc Lạc Kiều Nhất chỉ là kẻ đột nhập vô danh, không ngờ tới phút chót lại được Cố Tri Thâm tự mình đứng ra bảo vệ.
Bùi Kiều Kiều cắn chặt môi đến mức rỉ máu, sự ghen tỵ trong lòng như ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt lý trí.
Cố Tri Thâm quay người lại, cúi đầu nhìn Lạc Kiều Nhất, giọng điệu dịu đi vài phần, nhưng vẫn mang theo vẻ bất đắc dĩ: "Em đứng đây làm gì mà để bọn chúng bắt nạt?"
Lạc Kiều Nhất lùi lại nửa bước, khoảng cách kéo ra sự xa cách, cô lạnh nhạt đáp: "Cảm ơn Cố tổng đã giải cứu, nếu không có việc gì nữa, tôi xin phép đi trước."
Nói xong, cô xoay người định tìm Thịnh Hiểu Nguyệt.
Cố Tri Thâm nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ tay cô, lực không nhẹ không nặng, vừa đủ để cô không thể rời đi.
"Em giận cái gì?" Cố Tri Thâm cúi sát xuống tai cô, trầm giọng hỏi.
"Tôi không dám giận Cố tổng." Lạc Kiều Nhất quay đầu, nở một nụ cười xã giao hoàn mỹ nhưng lạnh lùng, "Chỉ là thấy ở đây không hợp với mình nên muốn đi thôi."
"Không được đi." Cố Tri Thâm bá đạo tuyên bố, "Hôm nay em đã đến đây thì phải ở lại."
Thẩm Khoan đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, ho khan một tiếng để giảm bớt sự ngượng ngùng, nhanh chóng chuồn đi tìm Thịnh Hiểu Nguyệt.
Bùi Kiều Kiều thấy Cố Tri Thâm cứ quấn lấy Lạc Kiều Nhất, không kìm được nữa, cộp cộp giày cao gót bước tới, đôi mắt ngấn lệ ủy khuất nói: "A Thâm, lúc nãy cô ta cố ý làm rách váy của em..."
Cô ta tưởng rằng với tình xưa nghĩa cũ, Cố Tri Thâm ít nhất sẽ đứng về phía mình.
Nhưng cô ta đã đánh giá quá cao vị trí của bản thân trong lòng Cố Tri Thâm hiện tại.
Cố Tri Thâm thậm chí còn không thèm liếc cô ta một cái, lạnh lùng ngắt lời: "Kiều Kiều, giới hạn của tôi đối với cô có hạn. Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai."
Bùi Kiều Kiều chết sững, lùi lại hai bước, nước mắt tuôn rơi như mưa, cảm thấy vô cùng nhục nhã trước mặt bao nhiêu người.
Đúng lúc này, tiếng nhạc dương cầm trong hội trường đột ngột chuyển nhịp, chuyển sang giai điệu rộn ràng của khúc nhạc khiêu vũ.
Thịnh Hiểu Nguyệt đã quay lại từ lúc nào, nháy mắt ra hiệu với Lạc Kiều Nhất.
============================================================
Bình luận