Chương 70: ĐỪNG XA LÁNH ANH NỮA
Ôn Lương khựng lại, im lặng nhìn Phó Tranh một cái đầy ẩn ý, rồi mỉm cười với bà nội: "Bà nội, lần này cháu quên mang theo ạ, lần sau, lần sau nhất định cháu sẽ mang đến cho bà xem."
Tô Thanh Vân phụ họa theo: "Có phải là chiếc 'Trái tim đại dương' trong đêm tiệc từ thiện của Euler không? Chị nghe danh đã lâu, chỉ là tối đó có việc không đi được, không ngờ lại được A Tranh đấu giá tặng cho A Lương. A Lương hôm nào nhất định phải mang ra cho chị mở mang tầm mắt nhé."
Với bà nội thì còn có thể lấp liếm, nhưng Tô Thanh Vân cũng đã lên tiếng, chuyện này e rằng khó giải quyết.
"Mở mang tầm mắt gì chứ, anh cả, đây là lỗi của anh rồi, sao có thể để chị dâu phải thèm thuồng nhìn sang nhà khác như thế? Anh phải tìm cho chị dâu một chiếc y hệt mới được. Cháu nghe nói khối ngọc phỉ thúy làm nên 'Trái tim đại dương' vốn dĩ rất lớn, chắc hẳn đã làm ra không ít vòng, chiếc này chẳng qua chỉ là chủ hàng đưa ra để thăm dò thị trường thôi."
"Thật sao?" Tô Thanh Vân bị Ôn Lương dời sự chú ý.
Ôn Lương gật đầu: "Tất nhiên là thật rồi ạ."
Tô Thanh Vân nhìn Phó Việt một cái. Phó Việt bất lực mỉm cười: "Được được được, anh sẽ sai người để ý, khi nào có tin tức sẽ mua lại ngay."
"Thế còn nghe được."
"Anh cả đối với chị dâu tốt thật đấy." Ôn Lương nhìn sự tương tác của hai người, đáy mắt thoáng hiện lên một tia ngưỡng mộ, cảm thán từ tận đáy lòng.
"A Tranh đối với cháu cũng rất tốt mà," Tô Thanh Vân nói, "Chiếc vòng mấy chục triệu tệ nói đấu giá là đấu giá ngay, chẳng hề đắn đo chút nào."
Ôn Lương nhếch môi, gật đầu phụ họa nhưng không nói thêm gì nữa. Phó Tranh đúng là rất hào phóng khi chi tiền cho cô. Nhưng anh ta cũng hào phóng tương tự với Sở Tư Nghi. Nếu món đồ chỉ có một, thì chắc chắn nó sẽ thuộc về Sở Tư Nghi. Chỉ những thứ Sở Tư Nghi không cần mới đến lượt cô, giống như miếng bánh mà anh ta tiện tay đưa cho cô vậy. Cô mãi mãi là sự lựa chọn sau cùng, là phương án B của người khác.
Phó Tranh vẫn im lặng, nhìn Ôn Lương gượng cười giải vây cho mình trước mặt bà nội và chị dâu, lòng anh chợt thắt lại, một cảm giác khó tả dâng lên. Chiếc vòng căn bản không ở chỗ cô. Cô định lấy đâu ra một chiếc vòng để đưa bà nội xem đây?
Chẳng mấy chốc, ông cụ không còn sức nữa, bắt đầu gà gật buồn ngủ. Trợ lý và dì giúp việc đỡ ông lên lầu nghỉ ngơi. Bà nội nói với họ: "Nếu các cháu có việc thì cứ về trước đi. Không cần phải ở đây xoay quanh chúng ta mãi đâu. Ông nội cháu có chuyện gì ta sẽ gọi điện, cứ như bình thường, cuối tuần qua thăm là được rồi."
"Vậy bà nội, chúng cháu xin phép về trước ạ." Phó Việt nói.
"Ừ, đi đi."
"Phó Duệ, chào bà cố với chú thím đi con."
"Bà cố tạm biệt. Chú thím tạm biệt ạ." Phó Duệ nói giọng sữa non nớt.
"Tạm biệt Duệ Duệ."
Sau khi Phó Việt, Tô Thanh Vân và Phó Duệ rời đi, Ôn Lương và Phó Tranh cũng chào tạm biệt bà nội, nắm tay nhau bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa phòng khách, Ôn Lương liền rút tay mình ra khỏi tay Phó Tranh. Lòng bàn tay trống trải, Phó Tranh nhìn bóng lưng cô rồi bước tới nắm chặt lấy tay cô lần nữa. Ôn Lương muốn rút ra nhưng Phó Tranh càng nắm chặt hơn, mặc cho cô dùng sức thế nào cũng không thoát được.
"Anh làm gì thế?" Ôn Lương dừng bước, lạnh lùng nhìn anh.
"Anh mới phải hỏi là em muốn làm gì đấy?"
"Tôi làm sao?"
Phó Tranh giơ đôi tay đang đan vào nhau của hai người lên: "Em nói ông nội muốn chúng ta chân thành chung sống, bảo anh hãy đưa ra hành động thực tế. Anh đang hành động, còn em thì lại luôn xa lánh anh, không cho anh cơ hội này."
Mấy ngày nay, sự xa cách của cô quá rõ ràng.
"Tôi không xa lánh anh."
"Không sao? Vậy đây là cái gì?" Phó Tranh lắc lắc đôi tay đang nắm chặt, "Anh còn thấy em đem miếng bánh đó cho trợ lý nữa."
Khóe môi Ôn Lương cứng đờ. Cô rất muốn hỏi anh rằng, miếng bánh Rừng Đen của nhiều năm trước có phải cũng là thứ Sở Tư Nghi không cần nên anh mới tặng cô không. Nhưng nghĩ lại thấy chẳng cần thiết phải hỏi, sự thật phần lớn là vậy. Lúc đó họ không thân thiết, Phó Tranh căn bản chẳng có lý do gì để mua bánh cho cô cả. Hơn nữa, nếu cô hỏi, anh sẽ biết cô thích anh. Không thể để anh biết được.
"Có phải là không giải thích được nữa rồi không?" Phó Tranh dồn hỏi.
Ôn Lương ngẩng đầu nhìn anh: "Anh là nghiêm túc sao?"
"Tất nhiên là nghiêm túc rồi." Phó Tranh nhìn thẳng vào mắt cô, "Anh luôn rất nghiêm túc thực hiện lời hứa với ông nội."
Ôn Lương cụp mắt không nói. Mấy ngày nay cô quả thực có cảm nhận được sự quan tâm của anh một cách lờ mờ, chỉ là cô không còn tin tưởng Phó Tranh nữa, không cách nào thản nhiên chấp nhận được. Hay nói đúng hơn là cô đang sợ hãi. Sợ mình lại một lần nữa chìm đắm vào đó, không thể dứt ra, đánh mất cái tôi của chính mình.
Thấy Ôn Lương im lặng, Phó Tranh xích lại gần hơn, ấn đầu cô vào lòng mình: "A Lương, đừng xa lánh anh nữa. Em đã đồng ý với ông nội rồi, sao không thử chân thành chung sống với anh xem sao?"
"Vậy phải xem biểu hiện của anh thế nào đã." Ôn Lương nói khẽ.
Mọi chuyện cứ thuận theo tự nhiên vậy. Cô có thể không xa lánh anh nữa, nhưng sẽ không chủ động thân mật, để đảm bảo rằng trước khi tổn thương ập đến, cô có thể kịp thời dứt áo ra đi.
"Ừ. Vậy chúng ta có thể dọn về phòng ngủ chính rồi chứ?" Sợ Ôn Lương không đồng ý, Phó Tranh bồi thêm một câu: "Đời sống vợ chồng tốt đẹp sẽ thúc đẩy tình cảm đôi bên."
Ôn Lương giật giật khóe miệng. Suốt ba năm qua đời sống vợ chồng của họ rất hòa hợp đấy thôi, có thấy tình cảm tiến triển được bao nhiêu đâu.
"Được thôi, nhưng nếu không có sự cho phép của tôi, anh không được..."
"Anh biết rồi."
...
Với sự giúp đỡ của dì giúp việc, tối đó họ đã dọn về phòng ngủ chính. Dì giúp việc vô cùng phấn khởi, trang trí lại phòng ngủ chính một chút, trên giường rải rất nhiều cánh hoa hồng, lại còn đốt tinh dầu hương thơm. Không khí đầy vẻ ám muội.
Đây là giường cưới của họ, họ đã từng chung chăn gối trên chiếc giường này suốt ba năm. Khi trở lại đây, bên cạnh có một người đang nằm, tỏa ra hơi thở nóng rực không thể phớt lờ, chẳng hiểu sao Ôn Lương lại thấy hơi căng thẳng, nhắm mắt rất lâu mà vẫn không ngủ được.
"A Lương," Phó Tranh gọi khẽ, "Em ngủ chưa?"
"Chưa." Ôn Lương khẽ đáp.
"Muốn nghe kể chuyện không?"
"Ừ."
Phó Tranh dùng chất giọng trầm ấm, chậm rãi kể một câu chuyện bằng tiếng Đức. Truyện kể xong, anh lại hỏi: "Ngủ chưa?"
"Chưa." Hiện tại đầu óc cô đang rất tỉnh táo.
Phó Tranh chống người dậy, xích lại gần Ôn Lương, hơi thở nóng hổi phả lên mặt cô: "Nếu đã không ngủ được, vậy làm chút vận động hỗ trợ giấc ngủ nhé?"
"Anh đã nói là phải được sự cho phép của tôi cơ mà." Ôn Lương hiểu ý anh, né người ra sau.
"Vậy giờ em có cho phép không?"
"Không cho phép."
"Thật sự không cho phép sao?" Phó Tranh nhướng mày.
Ôn Lương cắn môi dưới, nhìn thẳng vào mắt anh trong bóng tối, im lặng không nói gì. Phó Tranh biết ngay là cô đang khẩu thị tâm phi, liền xoay người đè lên, hôn lên môi cô.
Anh mút mát đôi môi cô, đầu lưỡi đẩy hàm răng ra, trơn tru len lỏi vào trong, tùy ý chiếm đoạt hơi thở trong khoang miệng cô. Trong căn phòng yên tĩnh vang lên những tiếng "chùn chụt" đầy ám muội. Nụ hôn của anh trượt dần xuống dưới, đi qua đôi gò bồng đảo cao vút, tiến đến vùng bụng dưới cực kỳ kín đáo.
Ôn Lương nhắm nghiền mắt, không tự chủ được mà ưỡn ngực lên, hai tay luồn vào tóc anh, đôi môi khẽ mở, phát ra từng tiếng thở dốc, giống như một con cá mắc cạn sắp nghẹt thở đến nơi. Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt.
Toàn thân Ôn Lương run rẩy. Phó Tranh ngẩng đầu lau sạch vệt nước bên khóe miệng, đang định thực hiện bước tiếp theo thì Ôn Lương đột nhiên đẩy anh ra, ngáp một cái rồi bảo: "Tôi buồn ngủ rồi, ngủ thôi."
Bình luận