Chương 67: KẺ NGỐC NHẤT TRÊN ĐỜI
"Giám đốc Ôn, chúc mừng cô đã bình phục nhé." Ngô Linh cười tươi roi rói nói.
"Cảm ơn Giám đốc Ngô." Biểu cảm của Ôn Lương vẫn thản nhiên.
"Mấy ngày nay Giám đốc Ôn không đến, tôi còn tưởng cô hổ thẹn đến mức không dám nhìn mặt ai nữa chứ!"
Ôn Lương khẽ mỉm cười: "Xem ra Giám đốc Ngô vừa bị trừ mất một nửa tiền thưởng cuối năm mà vẫn vui vẻ nhỉ! Bỏ ra nhiều tiền như vậy chỉ để chọc tức tôi một chút, Giám đốc Ngô quả thực rất chịu chi."
Sắc mặt Ngô Linh cứng đờ, ngay sau đó liền đáp: "Ôn Lương, cô nghĩ cô thắng rồi sao?"
"Ý cô là gì?"
Ngô Linh nhướng mày: "Cô nghĩ đó thực sự là sai sót công việc của thực tập sinh sao?"
Ôn Lương không nói gì, cô tất nhiên biết chuyện "lỡ tay nhấn thích" là do Ngô Linh làm, thực tập sinh chẳng qua chỉ là kẻ thế mạng cho bà ta mà thôi.
Nhìn biểu cảm của cô, Ngô Linh cười nhạt: "Ngay cả cô còn biết là tôi làm, lẽ nào Phó tổng lại không biết? Thế nhưng anh ấy vẫn chọn bảo vệ tôi, đẩy lỗi lầm lên đầu thực tập sinh, cô nói xem điều đó đại diện cho cái gì?"
Đại diện cho cái gì? Ôn Lương cụp mắt.
Trong lòng cô hiểu rõ, nó đại diện cho việc Phó Tranh không hề quan tâm đến cô, đại diện cho việc trong lòng anh, Sở Tư Nghi quan trọng hơn nhiều. Chỉ vì Ngô Linh và Ôn Lương cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, kiềm tỏa lẫn nhau, nên dù Ngô Linh có bôi nhọ cô thế nào cũng sẽ không bị điều khỏi vị trí Giám đốc bộ phận PR. Ngô Linh quan trọng hơn danh dự của cô nhiều.
Ngô Linh nói tiếp: "Tôi dù có bị phạt bao nhiêu tiền thưởng cuối năm đi chăng nữa thì đó cũng chỉ là tiền thưởng, một là không đụng đến lương cứng, hai là từ giờ đến cuối năm còn cả một khoảng thời gian, biết đâu tôi lại được thưởng bù lại. Hình phạt gãi ngứa này mà cô cũng coi là thật. Ôn Lương, phen này cô nên nhìn rõ vị trí của mình trong lòng Phó tổng rồi chứ? Anh ta lên tiếng trong nhóm, trông thì có vẻ là bảo vệ cô, nhưng thực tế thì sao, cô chẳng nhận được cái gì cả."
Danh tiếng vẫn cứ xấu đi, công việc vẫn cứ trắc trở như cũ.
Ôn Lương thầm nghĩ, thật may mắn, thật may là cô đã không bị cảm động bởi sự "bảo vệ" của Phó Tranh. Nếu không, cô đúng là kẻ ngốc nhất trên đời này. Thật may là cô đã nhìn thấu bộ mặt thật của anh ta.
"Tôi rất tò mò đấy Giám đốc Ngô, tại sao cô lại ác cảm với tôi lớn đến vậy?" Ôn Lương xoay chuyển câu chuyện.
"Làm gì có tại sao? Không lẽ tôi sinh ra đã thấy cô không thuận mắt thì không được à?"
Ôn Lương khẳng định chắc nịch: "Không thể nào."
Ôn Lương dù sao cũng là con nuôi nhà họ Phó, được Phó Chủ tịch yêu mến, người khác dù không thích cô cũng sẽ không biểu hiện ra mặt. Con người ai cũng có bản năng tìm lành tránh dữ, huống hồ là một người leo lên được vị trí Giám đốc PR như Ngô Linh. Nếu Ngô Linh là người thẳng tính thì đã đành, nhưng làm việc với nhau bao nhiêu năm, Ôn Lương thừa hiểu tính cách Ngô Linh cực kỳ khéo léo, trước mặt mỗi người là một bộ mặt khác nhau. Bà ta nhằm vào cô, chắc chắn không phải vô duyên vô cớ.
"Có gì mà không thể?"
"Giám đốc Ngô, cô cứ luôn lấy chuyện của Phó tổng ra để nói, không lẽ cô thích anh ấy đấy chứ? Cô nhắm vào tôi là vì cô đố kỵ, tôi chỉ là một người bình thường lại được nhà họ Phó nhận nuôi, có thể tiếp cận Phó tổng, nên lòng cô không cam tâm, đúng không?" Ôn Lương nhướng mày đoán thử.
"Ôn Lương, cô nói bậy bạ gì đó? Đừng có mà ngậm máu phun người!" Sắc mặt Ngô Linh biến đổi, quát lớn.
Ôn Lương càng thêm khẳng định: "Sao thế? Bị tôi nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận à?"
"Tôi căn bản không biết cô đang nói cái gì." Ngô Linh chối bay chối biến, bước chân vội vã rời đi.
Ôn Lương mỉm cười, quay người trở về văn phòng của mình.
Sau khi về phòng, Ngô Linh suy đi tính lại, vẫn mở điện thoại gửi cho Phó Tranh một tin nhắn WeChat: "Phó tổng, nếu Giám đốc Ôn có nói gì mạo phạm, xin anh đừng để tâm."
Hồi lâu sau, Phó Tranh mới trả lời: "?"
"Không có gì ạ. Chỉ là muốn nhắc nhở Phó tổng trước một chút thôi."
Nếu Phó Tranh tin lời Ôn Lương, bà ta sẽ khó lòng mà trụ lại bên cạnh anh được.
Buổi tối gần đến giờ tan tầm, Phó Tranh gửi tin nhắn bảo tối nay anh có tiệc xã giao, bảo Ôn Lương tự về nhà trước. Ôn Lương không gọi tài xế đến đón mà bắt một chiếc taxi ngay cổng công ty, đi đến quảng trường Kim Thịnh.
Cô lại thèm ăn rồi, cô muốn ăn món bánh ngọt Rừng Đen (Black Forest) của cửa hiệu bánh lâu đời ở đó.
"Bác tài, bác đợi cháu ở đây một lát nhé, cháu đi mua đồ rồi quay lại ngay." Ôn Lương dặn bác tài một tiếng rồi xuống xe, nhanh chóng bước vào quảng trường.
Cửa hiệu bánh này tên là "Afternoon Time", đã mở nhiều năm ở quảng trường Kim Thịnh, làm ăn vô cùng phát đạt. Khi Ôn Lương đến, trong tiệm có rất đông người. Cô đi thẳng đến quầy kính bên trái, bảo nhân viên lấy cho mình một miếng bánh Rừng Đen và một miếng bánh Napoleon, xếp hàng thanh toán rồi cầm túi giấy rời đi.
Vừa ra khỏi tiệm bánh, Ôn Lương đụng mặt hai người phụ nữ, cô nói lời "xin lỗi" định đi vòng qua. Bỗng nhiên có người gọi giật lại: "Ôn Lương?"
Ôn Lương khựng lại, quay đầu nhìn thì phát hiện trong hai người phụ nữ đó, người đeo khẩu trang và đội mũ chính là Sở Tư Nghi. Người bên cạnh không đeo khẩu trang là trợ lý của cô ta.
Sở Tư Nghi tiến lên một bước, liếc nhìn túi giấy trong tay Ôn Lương: "Đến mua bánh à? Cô cũng thích bánh ở tiệm này sao? Thật khéo quá, tôi cũng thích."
"Hóa ra là Sở tiểu thư, bận rộn thế mà vẫn có thời gian đích thân đi mua bánh cơ à?"
"Dĩ nhiên rồi."
"Vậy cô cứ mua đi, tôi có việc phải đi trước đây." Ôn Lương quay người rời đi.
Sở Tư Nghi lại nói vọng từ phía sau: "Đợi đã, miếng cô mua chắc là bánh Rừng Đen nhỉ?"
Cả người Ôn Lương cứng đờ. Bao bì của Afternoon Time là hộp giấy tinh xảo đựng bánh bên trong, nhìn từ bên ngoài căn bản không thấy được gì, tại sao Sở Tư Nghi lại biết?
"Cô rất tò mò vì sao tôi biết đúng không?" Sở Tư Nghi lộ ra đôi mắt đầy ý cười sau lớp khẩu trang, chậm rãi đi đến trước mặt Ôn Lương. "Bởi vì tôi cũng thích ăn bánh Rừng Đen của tiệm này."
Ôn Lương mím chặt môi, cô đã dự liệu được Sở Tư Nghi định nói gì. Lẽ ra cô nên rời đi ngay, nhưng đôi chân cô như bị đổ chì, nặng nề không nhấc lên nổi.
"Nhớ ngày xưa khi tôi và A Tranh còn đang hẹn hò, anh ấy biết tôi thích bánh Rừng Đen ở đây nên thường xuyên mua cho tôi ăn. Đặc biệt là mỗi khi chúng tôi cãi nhau, chỉ cần anh ấy mang cho tôi một miếng bánh Rừng Đen là tôi sẽ tha thứ. Chỉ có một lần nọ, chúng tôi cãi nhau rất to, anh ấy mang bánh đến nhưng tôi vẫn giận, đuổi anh ấy ngoài cửa. Sau đó, miếng bánh trong tay anh ấy chắc là đã đưa cho cô rồi nhỉ? Tôi nhớ tối hôm đó còn thấy cô đăng lên vòng bạn bè nữa, thấy cô thích như vậy nên tôi cũng không nhắc nhở cô."
Trái tim Ôn Lương chìm xuống tận đáy vực, gió lạnh rít gào.
Hóa ra là thế. Hóa ra là như vậy.
Ôn Lương xách túi giấy, lững thững bước ra khỏi quảng trường Kim Thịnh. Thấy thùng rác bên lề đường, cô rảo bước đi tới, gương mặt vô cảm, vứt thẳng túi giấy vào bên trong. Ôn Lương nhắm mắt lại, sải bước về phía chiếc taxi.
"Cô bé, không phải cô đi mua đồ sao? Sao không thấy mua gì thế?" Bác tài thấy Ôn Lương quay lại liền bắt chuyện.
Ôn Lương mỉm cười nhạt: "Bán hết rồi nên cháu không mua nữa. Đi thôi bác."
Bác tài không hỏi thêm gì, nổ máy lái xe về phía Tinh Hà Vịnh.
Ôn Lương ngồi ở ghế sau, tựa vào lưng ghế nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, đôi mắt chớp chớp, không biết từ lúc nào đã đẫm lệ.
Tại sao cô lại thích bánh Rừng Đen nhỉ?
Lúc mới đến nhà họ Phó, Ôn Lương ít nói, thận trọng, họ hàng nhà họ Phó đều bảo cô rất ngoan, rất biết nghe lời. Quan hệ giữa cô và Phó Tranh không xa không gần, chỉ là quen biết xã giao. Ôn Lương chỉ dám lén nhìn anh vài cái ở những nơi anh không thấy là đã mãn nguyện lắm rồi.
Cho đến một ngày Phó Tranh đi đâu đó về, tay cầm một túi giấy. Ôn Lương đang ngồi làm bài tập ở phòng khách, thấy anh về liền gọi một tiếng "Anh hai". Phó Tranh vốn định lên lầu bỗng khựng lại, tiến lên đặt túi giấy trước mặt cô và nói: "Ôn Lương, mua bánh cho em này."
Bình luận