Chương 65: TRA NAM
Thị lực của cô đã khôi phục gần như hoàn toàn, cũng không cần thiết phải nằm viện nữa. Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi dùng bữa sáng, Ôn Lương đi làm thủ tục xuất viện trước, sau đó gọi điện bảo tài xế qua mang đồ đạc của mình về nhà, rồi mới đến phòng bệnh thăm ông nội.
Phòng bệnh im phăng phắc. Ông cụ ngồi trên giường bệnh, bà cụ ngồi trên sofa, mỗi người quay đi một hướng, chẳng ai thèm nhìn đối phương. Ôn Lương vừa bước vào đã nhận ra bầu không khí kỳ quặc này.
"Ông nội, bà nội," Ánh mắt Ôn Lương đảo qua đảo lại giữa hai người, "Hai người đã ăn sáng chưa ạ?"
"Ăn rồi." "Ăn rồi." Cả hai đồng thanh trả lời.
"Hai người... sao thế ạ? Cãi nhau sao?"
"Không phải cãi nhau, là ông nội cháu đang đơn phương giở tính trẻ con ở đây đấy." Bà cụ liếc ông cụ một cái sắc lẹm.
Ôn Lương nhìn ông cụ: "Ông nội, sao ông lại làm bà nội giận thế ạ?"
"Ông có làm bà giận đâu..." Ông cụ lẩm bẩm nhỏ xíu, vẻ mặt đầy vẻ chột dạ.
"Thế là chuyện gì ạ?"
Bà cụ cười lạnh: "A Lương, cháu vào phân xử xem, sức khỏe ông ấy còn chưa khỏi hẳn mà đã đòi đòi về nhà, không phải cố tình chọc tức bà thì là cái gì?"
Ông cụ rất bất lực: "Ở bệnh viện thì cũng chỉ có ăn uống ngủ nghỉ, chi bằng về nhà cho xong." Ông không thích nằm viện, mấy ngày trước đã nhắc đến chuyện này rồi.
Ôn Lương khuyên nhủ: "Ông nội, sức khỏe ông vẫn chưa bình phục hoàn toàn, hay là ông cứ ở lại bệnh viện thêm vài ngày nữa nhé?"
"Sức khỏe của ông thế nào ông tự hiểu rõ, ông khỏi rồi, còn ở lại đây làm gì?"
"Ông nội, ông nói không tính, phải hỏi bác sĩ mới được ạ."
"Không cần hỏi, tự ông biết." Ông cụ vỗ ngực khẳng định.
"Ông nội..."
"Mọi người đang nói gì thế?" Phó Tranh vest tông chỉnh tề từ ngoài bước vào, tay xách theo một túi giấy nhãn hiệu tinh tươm.
"Sao cháu không đến công ty?" Ông cụ nhíu mày nhìn anh vài cái.
"Cháu qua thăm ông trước, lát nữa sẽ đi ạ." Nói đoạn, Phó Tranh tiến lên đặt túi giấy lên bàn, liếc nhìn Ôn Lương một cái: "Cháu sợ mọi người chưa ăn sáng nên trên đường qua đây có ghé mua chút điểm tâm của Minh Hương Lầu."
Cùng ngồi trên sofa nhưng bước chân của anh hướng thẳng về phía Ôn Lương, đồ cũng đặt trước mặt cô. Bà cụ không buồn vạch trần anh: "Bà với ông nội ăn rồi, A Lương, cháu ăn đi."
"Cháu ăn rồi ạ..."
"Vậy thì ăn thêm một chút nữa."
Ôn Lương: "..."
Ôn Lương lấy từ trong túi giấy ra mấy hộp đóng gói, có xíu mại, há cảo hấp, bánh xếp áp chảo, bánh bao, chả giò... có mấy loại liền, dùng làm món ăn vặt cũng được.
"Ông nội, ông có ăn không ạ?" Ôn Lương hỏi.
"Không ăn. A Tranh, A Lương, ông không sao cả, hai đứa đừng có suốt ngày chạy qua đây làm gì, việc ai nấy làm đi. Hai đứa có phải bác sĩ đâu, ngày nào cũng đến đây thì có tác dụng gì?" Ông cụ buồn bực thở dài.
Phó Tranh khó hiểu nhìn sang Ôn Lương. Cô giải thích: "Ông nội muốn xuất viện về nhà ạ."
Ông cụ tưởng Phó Tranh sẽ đứng về phía bà nội và Ôn Lương nên chặn họng anh trước: "A Tranh, cháu không cần khuyên ông, tình trạng sức khỏe ông thế nào ông tự biết, không nghiêm trọng như mọi người nghĩ đâu. Ở trong bệnh viện này, cái này không cho cái kia không cho, cứ thấy không thoải mái."
Phó Tranh cụp mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Ông nội, sức khỏe của ông chung quy không thể đem ra làm trò đùa được. Hay là để cháu đi hỏi viện trưởng Lâm, chỉ cần bác ấy gật đầu thì cháu đưa ông về."
Trong lòng ông cụ cũng không chắc chắn lắm, không biết lão Lâm đầu kia có đồng ý hay không, nhưng nếu lão Lâm không gật đầu thì ông có kiên trì cũng vô ích, đành phẩy tay: "Cháu đi đi."
Phó Tranh quay người rời phòng bệnh, đi đến văn phòng viện trưởng Lâm. Anh biết tình trạng sức khỏe của ông nội không mấy lạc quan, dù muốn ông ở lại bệnh viện điều trị nhưng nếu cứ ở mãi đây, ông cụ khó tránh khỏi cảm thấy ngột ngạt, u uất.
Viện trưởng Lâm nói: "Thú thực với cháu, tình trạng của ông nội cháu bây giờ khó lòng xoay chuyển được, chi bằng cứ tôn trọng ý nguyện của bệnh nhân, về nhà tĩnh dưỡng, tâm trạng thoải mái cũng giúp ích cho việc điều trị. Những loại thuốc và thiết bị cần thiết, bác sẽ đưa cháu một bản danh sách, rồi bảo trợ lý mỗi ngày đến nhà cũ kiểm tra sức khỏe cho ông cụ."
"Vậy cũng tốt ạ."
Phó Tranh bước ra khỏi văn phòng viện trưởng Lâm, đi về phía phòng bệnh. Tại góc cua, có hai bác sĩ mặc áo blouse trắng đang nói chuyện.
"Chồng cũ á? Nói vậy là hai người họ từng ở bên nhau thật sao?" Bác sĩ bên trái hỏi.
"Chắc là thật đấy, đoán là mới ly hôn gần đây thôi." Bác sĩ bên phải đưa một ánh mắt "cậu hiểu mà".
Phó lão gia tử là một trong những cổ đông của bệnh viện, hiện đang nằm viện, Phó Tranh – tổng giám đốc Phó thị lại thường xuyên ra vào, nhân viên bên trong đều đã biết chuyện này. Gần đây Phó Tranh vướng vào hàng loạt tin đồn, cổng bệnh viện có phóng viên túc trực, thậm chí có kẻ còn muốn lẻn vào khu phòng bệnh VIP, bệnh viện đã phải ra thông báo đặc biệt cho nhân viên và bảo vệ.
Vị bác sĩ bên phải cũng vì thấy bệnh nhân mình từng chữa trị mấy ngày trước là Ôn Lương ra vào phòng bệnh của Phó lão gia tử mới biết cô chính là "kẻ thứ ba" trong tin tức kia. Thế nhưng Ôn Lương từng dặn anh, không được để chồng cũ biết cô mang thai. Lúc đó anh đã cảm thấy chồng của Ôn Lương hẳn là một tên tra nam, không ngờ người đó lại là Phó Tranh. Nữ minh tinh kia mới là tiểu tam, tin tức của cô ta với Phó Tranh mới truyền ra gần đây, đoán chừng chính là ngòi nổ khiến Phó Tranh và Ôn Lương ly hôn.
"Sao cậu biết họ từng kết hôn?" Bác sĩ bên trái hỏi.
Bác sĩ bên phải định trả lời thì thấy bóng dáng Phó Tranh, vội nghiêm mặt chào hỏi: "Phó tổng."
"Phó tổng." Bác sĩ bên trái cũng gọi theo.
Phó Tranh thản nhiên gật đầu, đi lướt qua hai người. Sau đó, anh nghe thấy tiếng nói loáng thoáng vọng lại từ phía sau, vị bác sĩ bên phải hạ thấp giọng bảo: "Ôn tiểu thư đích thân nói với tôi đấy, ngay hôm cô ấy nhập viện, cô ấy bảo Phó tổng là chồng cũ của mình."
Bước chân Phó Tranh khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục bước đi.
Trở lại phòng bệnh, ông cụ sốt sắng hỏi: "Lão Lâm đầu nói sao?" Bà cụ và Ôn Lương cũng đều nhìn Phó Tranh.
Phó Tranh nói: "Viện trưởng Lâm nói ông nội có thể xuất viện về nhà tĩnh dưỡng ạ."
Nghe xong câu này, ông cụ tràn đầy tự tin, liếc bà cụ và Ôn Lương một cái: "Tôi đã bảo mà, sức khỏe tôi không sao cả, tôi khỏe lắm! Các người cứ lo hão."
Bà cụ và Ôn Lương bất lực nhìn nhau.
"Giờ tôi về nhà được chưa?" Ông cụ hỏi.
Phó Tranh lắc đầu: "Giờ thì chưa được ạ. Đợi cháu sai người chuẩn bị đầy đủ thuốc men và thiết bị trong danh sách viện trưởng Lâm đưa, lúc đó ông mới được về."
Mặt ông cụ xị xuống: "Thế phải đợi đến bao giờ?"
"Ông nội đừng lo, chỉ một hai ngày thôi ạ. Ông cứ ở lại bệnh viện thêm một hai ngày nữa."
"Thôi được rồi." Ông cụ bĩu môi, miễn cưỡng đồng ý.
Tuy nhiên, biết mình được về nhà sau hai ngày nữa, tâm trạng ông cụ đặc biệt sảng khoái, ông nhìn Ôn Lương và Phó Tranh hai cái rồi phẩy tay: "Hai đứa không cần ở đây bồi tiếp nữa đâu, làm gì thì đi làm đi."
Phó Tranh không nói gì, nhìn sang Ôn Lương. Cô đứng dậy nói: "Vậy ông nội bà nội, cháu xin phép về trước ạ, mai cháu lại đến thăm hai người."
"Đi đi cháu." Ông cụ nói.
Ôn Lương cất bước rời đi, Phó Tranh đi theo sau cô ra khỏi phòng bệnh, sánh vai cùng cô: "Anh nghe bác Lưu nói em đã làm thủ tục xuất viện rồi?"
"Vâng."
"Mắt em giờ thế nào? Nhìn đồ vật có còn mờ nữa không?"
"Khôi phục gần hết rồi ạ, sáng nay em vừa kiểm tra lại xong, bác sĩ bảo có thể xuất viện."
Phó Tranh khẽ gật đầu: "Vậy giờ em muốn đi đâu? Anh đưa em đi."
"Đến thẳng công ty đi ạ."
"Không nghỉ ngơi thêm hai ngày sao?"
"Thời gian em trì hoãn đã đủ nhiều rồi."
Bây giờ đã đến giai đoạn quảng bá và phát hành của MQ, bộ phận bắt đầu bận rộn hẳn lên, mấy ngày nay điện thoại cô reo liên tục. Ôn Lương cùng Phó Tranh đi xuống hầm gửi xe.
Bình luận