Chương 6: ĐỂ TÔI DẠY DỖ CÔ CHO TỬ TẾ
Chị Lệ, người quản lý của Lâm Yên Nhiên, vừa nghe thấy giọng của Ôn Lương đã tuôn ra một tràng giận dữ: "Giám đốc Ôn, nếu các người thấy đẳng cấp của Yên Nhiên không xứng với Phó Thị thì cứ việc nói thẳng, Yên Nhiên cũng chẳng phải là không có các người thì không sống nổi! Giờ thì hay rồi, chúng tôi đã từ chối hết các lời mời đại diện khác, vậy mà các người lại lật lọng đòi thay người, giỡn mặt với chúng tôi đấy à? Chuyện này, cô nhất định phải cho Yên Nhiên một lời giải thích thỏa đáng!"
Ôn Lương: "Chị Lệ, chị bình tĩnh đã, người đại diện chúng tôi đã chốt là Yên Nhiên, làm sao có chuyện thay đổi được?"
"Hừ? Cô vẫn còn chưa biết sao? Đích thân Giám đốc bộ phận Quan hệ công chúng của các người gọi điện đến nói là muốn thay người đấy!"
Ôn Lương khựng lại: "Chị Lệ, chuyện này tôi sẽ đi tìm hiểu rõ ngay lập tức, nhất định sẽ cho Yên Nhiên một câu trả lời."
Cúp điện thoại, sắc mặt Ôn Lương tối sầm lại, cô đứng dậy đi thẳng đến bộ phận Quan hệ công chúng, tiếng giày cao gót nện xuống sàn kêu "cộp cộp" đầy dứt khoát.
Trong ba năm vào Phó Thị, Ngô Linh đã không ít lần gây khó dễ cho cô.
"Phen này có kịch hay để xem rồi," các nhân viên thấy cô đằng đằng sát khí rời đi liền nhỏ to bàn tán, "Giám đốc Ngô của bộ phận Quan hệ công chúng và Giám đốc Ôn của chúng ta xưa nay vốn đã không ưa gì nhau rồi."
Ôn Lương xông thẳng vào văn phòng Giám đốc bộ phận Quan hệ công chúng: "Ngô Linh, chuyện người đại diện của Lâm Yên Nhiên, cô nói cho rõ ràng xem nào!"
Ngô Linh thấy Ôn Lương đến cũng chẳng hề ngạc nhiên, ả khoanh tay trước ngực, thong thả bước tới: "Giám đốc Ôn, làm gì mà hỏa khí lớn thế? Ngồi xuống rồi nói."
"Đừng có mà giả vờ giả vịt với tôi, bản kế hoạch đã được Phó tổng thông qua, chuyện của MQ dựa vào cái gì mà cô dám nhúng tay vào?!"
Ngô Linh không chút yếu thế: "Tôi cứ nhúng tay vào đấy thì sao nào? Cô có tư cách gì mà lớn tiếng với tôi? Nếu không dựa vào ông bố đoản mệnh của cô, cô có thể đi cửa sau của Phó gia để ngồi vào cái ghế Giám đốc thương hiệu MQ này không? Không soi gương xem mình là cái loại gì à!"
Ôn Lương lạnh lùng nhìn ả: "Việc tôi ngồi vào vị trí Giám đốc marketing như thế nào, cô không có tư cách để xỉa xói!"
Cô không cho phép bất cứ ai nhục mạ cha mình!
Không ít nhân viên đã chú ý đến cảnh tượng này, ánh mắt họ âm thầm rời khỏi màn hình máy tính để dồn vào hai người.
"Sao nào? Tôi nói không đúng sự thật à? Kẻ khiêng quan tài bán thảm để được vào Phó Thị không phải là cô sao? Kẻ quyến rũ Phó tổng không phải là cô chắc?"
Ngô Linh cười khinh bỉ, nhìn cô bằng ánh mắt đầy mỉa mai.
Đã vài lần ả đi làm và bắt gặp Ôn Lương bước xuống từ xe của Phó tổng, thấy Ôn Lương thường xuyên ra vào văn phòng Phó tổng vào buổi trưa!
Âm thầm điều tra mới biết, hóa ra chỉ là một con nhỏ nhà quê từ vũng bùn chui lên, cậy vào ông bố đoản mệnh hiến gan cho Chủ tịch Phó mà ép buộc Phó gia nhận nuôi, rồi lại hết lần này đến lần khác đeo bám quyến rũ Phó tổng, muốn lợi dụng quan hệ để được làm phu nhân, thật đúng là không biết xấu hổ!
Trong mắt Ngô Linh lóe lên một tia ghen tị, ả nói tiếp: "Nhưng mà đáng tiếc nha, Sở tiểu thư đã về nước rồi! Cô có dâng tận miệng thì Phó tổng cũng chẳng thèm đâu! Ông bố chết sớm của cô mà biết được..."
"Chát——"
Xung quanh chìm vào tĩnh lặng, tiếng tát tai vang dội cực kỳ chói tai!
Các nhân viên nín thở, nhìn nhau đầy kinh ngạc.
Ngô Linh ôm lấy má, không thể tin nổi nhìn Ôn Lương, nghiến răng nghiến lợi: "Ôn Lương! Cô dám đánh tôi! Tôi cứ nói đấy, có đứa con gái mặt dày như cô, bố cô đúng là đáng kiếp đoản mệnh, ông ta nên..."
"Nếu cô đã không biết thế nào là tôn trọng, vậy để tôi dạy cho cô tử tế!"
Ôn Lương lạnh lùng nhìn Ngô Linh, gằn từng chữ.
Nói đoạn, cô giơ tay định giáng thêm một bạt tai nữa vào mặt Ngô Linh.
Thế nhưng, cái tát này lại không rơi xuống mặt Ngô Linh được. Có người đã kịp thời chộp lấy cổ tay cô ngay khoảnh khắc mấu chốt.
Ôn Lương lạnh mặt định vùng ra nhưng không được, cô mất kiên nhẫn quay đầu lại nhìn, không khỏi sững người: "Phó tổng."
Bình luận