Chương 577: Bà Phó mất tích

Tháng mười hai đã đến, thời tiết ngày càng lạnh hơn.

Cái thai của Ôn Lương cũng ngày một lớn, số lượng công việc chụp ảnh giảm đi rõ rệt, cô cũng hạn chế đến studio, phần lớn thời gian xử lý công việc ở nhà.

Studio ngoài cô còn tuyển thêm mấy nhiếp ảnh gia khác, phụ trách các mảng chụp ảnh khác nhau.

Từ khi Phó Tranh chuyển đến ở, dì Vương và Phó Thi Phàm cũng chuyển lên tầng trên của căn hộ penthouse.

Cô nhóc con cứ tan học là tung tăng chạy sang nhà Ôn Lương, ăn tối xong thì ôm Tuantuán chơi một lúc rồi mới về phòng ngủ.

Cuộc sống của Ôn Lương cũng không có thay đổi gì lớn, chỉ là buổi tối có thêm một người rất "thuận tay" để giúp đỡ.

Đêm đầu tiên Phó Tranh dọn vào, Ôn Lương tỉnh dậy lúc nửa đêm.

"Em đói à?" Phó Tranh cũng tỉnh theo.

Ôn Lương cảm nhận một chút, gật đầu: "Một chút."

"Muốn ăn gì?"

"Gì cũng được."

"Anh nhớ trong tủ lạnh còn rong biển, ăn sushi được không?"

"Được."

Phó Tranh liền kéo chăn ngồi dậy ra khỏi giường.

Cửa vừa đóng lại, tiếng bước chân xa dần, Ôn Lương cũng từ trong chăn ấm bò dậy.

Cô vừa định xuống giường, thì cửa bị đẩy ra lần nữa, Phó Tranh ló đầu vào: "Muốn ăn gì… sao em lại dậy rồi?"

"Em muốn đi vệ sinh."

Gần đây, cô thường phải đi tiểu vào ban đêm.

Phó Tranh lập tức bước nhanh tới, đỡ lấy cánh tay và eo cô: "Anh đưa em đi."

Lúc này anh mới hiểu, thì ra cô bị buồn tiểu đánh thức chứ không phải đói, lo cô mới tỉnh ngủ dễ lảo đảo ngã, nên muốn cẩn thận hơn.

"Em tự đi được mà."

"Vẫn nên cẩn thận chút."

Ôn Lương đành để anh dìu mình vào nhà vệ sinh.

Đứng trước bồn cầu, cô đưa tay kéo dây chun quần ngủ, thì thấy Phó Tranh vẫn đứng yên tại chỗ, không có ý rời đi.

Ngẩng đầu nhìn, Phó Tranh đang chăm chú nhìn cô, chẳng hề có ý định bước ra ngoài.

Ôn Lương vội nói: "Được rồi, anh ra ngoài đi."

"Ra ngoài làm gì? Chờ em xong, anh lại dìu em về."

Ôn Lương cảm thấy như sét đánh ngang tai: "… Anh đi ra rồi quay lại dìu em cũng được mà."

Dù cô và Phó Tranh đã “gần gũi” không ít lần, nhưng để anh nhìn lúc cô đi vệ sinh, cô thật sự không làm nổi.

"Ngại gì chứ? Có chỗ nào của em mà anh chưa thấy đâu? Công bằng mà nói, em cũng có thể nhìn anh…"

Phó Tranh biết da mặt Ôn Lương mỏng, cố ý trêu chọc.

"Ai thèm nhìn anh!" Ôn Lương giơ tay bịt miệng anh lại.

Phó Tranh bật cười, nắm lấy tay cô kéo xuống: "Được rồi, anh đi đây."

Nói rồi anh quay lưng rời đi, còn thuận tay đóng cửa lại.

Chẳng bao lâu sau, Phó Tranh nghe thấy tiếng xả nước từ trong, anh gõ nhẹ hai cái lên cửa: "Xong chưa? Anh vào nhé?"

"Ừm."

Anh đẩy cửa vào, Ôn Lương đang rửa tay bên bồn rửa mặt.

Đợi cô hong khô tay, Phó Tranh lại dìu cô về giường, còn hỏi cô thích loại nước sốt nào rồi mới vào bếp.

Sushi vừa làm xong, Ôn Lương trong cơn ngái ngủ lại tỉnh dậy, mới nhận ra mình vừa chợp mắt thêm một chút.

Cô nhận lấy đĩa và đũa, gắp một miếng sushi bỏ vào miệng, tiện hỏi: "Anh có ăn không? Nhiêu đây em không ăn hết."

"Em ăn trước đi…"

Phó Tranh vừa ngồi xuống mép giường, thì điện thoại đặt trên tủ đầu giường đổ chuông.

Là điện thoại của anh.

Phó Tranh liếc nhìn màn hình, lập tức bắt máy, dùng tiếng Anh trả lời: "Chuyện gì?... Không gặp, cứ để đó, lúc nào tôi muốn gặp thì sẽ gặp… cúp đây."

Anh đặt điện thoại trở lại.

Ôn Lương tiện miệng hỏi: "Gọi từ nước ngoài à?"

Đồng hồ trên tường chỉ ba giờ sáng.

Phó Tranh đáp: "Ừ, lần hợp tác này vốn anh đã thấy có vấn đề nên không đi, cử người dưới đi thay. Quả nhiên có chuyện, giờ người bên đó gọi đến xin hoà giải, muốn gặp anh."

"Ồ, chẳng phải anh bảo vài hôm nữa sẽ đích thân sang xử lý sao?"

"Ừ, để sau đi." Phó Tranh cụp mắt, giọng nhàn nhạt.

Thật ra, cuộc gọi đó là từ viện tâm thần—người chăm sóc gọi đến, vì Phó Thanh Nguyệt cứ náo loạn đòi gặp anh.

Sau khi Ôn Lương ăn xong bốn miếng sushi, bốn miếng còn lại cũng bị Phó Tranh giải quyết nốt.

Đó là chuyện xảy ra vào đêm đầu tiên.

Đến đêm thứ hai, thứ ba, thứ tư… mỗi lần Ôn Lương thức dậy đi vệ sinh, Phó Tranh đều đỡ cô như vậy.

Mỗi đêm hai đến ba lần.

Ôn Lương bắt đầu lo lắng Phó Tranh ngủ không đủ giấc, vì cô có thể ngủ nướng, nhưng anh thì sáng nào cũng phải đến công ty.

Phó Tranh lại nói không sao.

"Thật không sao?" Ôn Lương hỏi, "Em hình như lại nghe thấy anh ra ngoài nghe điện thoại đêm qua?"

Chỉ là cô ngủ mơ màng, không rõ lắm.

"Ừ, không sao."

Thấy anh kiên quyết, Ôn Lương cũng không nói thêm gì nữa.

Trước lúc đi ngủ, Phó Tranh lại nhận được một cuộc gọi quốc tế từ người chăm sóc.

Đầu dây bên kia vô cùng lo lắng:

"Ngài Charles, bà Phó lại náo loạn nữa rồi. Bà ấy nhắn rằng nếu ngài còn không nghe máy, bà ấy sẽ cắt cổ tay tự sát, rồi tung hết chuyện của vợ ngài cho truyền thông, khiến vợ ngài thân bại danh liệt, còn ngài thì mang tiếng ép chết mẹ ruột!"

Phó Tranh nghe vậy liền nhíu mày, bước ra ngoài, giọng lạnh lùng:

"Tùy bà ta. Sau này đừng gọi mấy chuyện như vậy nữa…"

"Không ổn rồi! Ngài Charles, bà Phó thật sự đã cắt cổ tay rồi! Máu chảy rất nhiều, mau gọi người tới… Ngài Charles, hay ngài nghe máy một lần đi?"

Chưa kịp để Phó Tranh phản ứng, đầu bên kia đã loạn cả lên.

Anh đóng cửa phòng, đi đến phòng karaoke, lạnh lùng đáp:

"Cắt cổ tay thì tìm bác sĩ. Còn quậy nữa thì tiêm thuốc an thần. Làm không được thì đổi người."

"Ngài Char—"

Người chăm sóc còn chưa nói hết câu, thì trong điện thoại vang lên âm thanh hỗn loạn, kèm theo tiếng hét ngăn cản, tiếp đó là giọng gào thét điên cuồng:

"Phó Tranh! Mẹ là mẹ của con! Mau thả mẹ ra! Nghe rõ chưa?! Mẹ cảnh cáo con, nếu còn không thả mẹ ra thì hậu quả tự gánh lấy!"

Âm lượng đột ngột tăng vọt, Phó Tranh vô thức đưa điện thoại ra xa, rồi ấn thẳng nút tắt máy.

Phó Thanh Nguyệt dường như không hề nhận ra âm thanh máy móc báo đã bị ngắt, vẫn điên cuồng hét vào điện thoại:

"Nói đi! Trả lời mẹ! Con còn biết mẹ là ai không hả?!"

Người chăm sóc cố giật lại điện thoại, bị bà ta cắn một phát vào tay khiến anh ta đau đến nhăn mặt.

May mà y tá kịp đến, cùng nhau giữ chặt bà lại, tiêm một liều thuốc an thần mới khiến bà yên lặng được.

Phó Tranh nhìn màn hình điện thoại, trong đầu vẫn vang vọng tiếng gào xé họng của mẹ mình.

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở về phòng.

Ôn Lương đã ngủ say, nghe thấy tiếng động chỉ hơi nhíu mày, xoay người một cách khó khăn, thì thầm hỏi:

"Về rồi à?"

"Ừ, ngủ tiếp đi." Phó Tranh vén chăn, nằm xuống bên cạnh cô, vòng tay ôm lấy cô.

Ôn Lương nhíu mũi, lim dim mở mắt, nhìn anh đầy nghi ngờ:

"Không đúng, em ngửi thấy mùi thuốc lá… anh hút thuốc à?"

"…"

Phó Tranh nghiêng đầu ngửi vai mình: "Còn mùi à? Để anh ra ngoài thêm lát nữa."

Dưới ánh đèn ngủ, Ôn Lương chăm chú nhìn gương mặt anh:

"Xảy ra chuyện gì à? Sao tự nhiên hút thuốc?"

Phó Tranh đứng dậy, đi ra xa một chút:

"Chuyện bên Philadelphia, hơi rắc rối. Ngày kia anh sẽ bay sang đó, sẽ xử lý ổn thỏa."

"Ồ."

Nhưng đến tối hôm sau—Phó Tranh lại nhận được cuộc gọi quốc tế từ Philadelphia.

Trong điện thoại, giọng người chăm sóc run rẩy, gần như phát điên:

"Ngài Charles! Bà Phó mất tích rồi!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập