Chương 572: Xác thực

Bác sĩ Bob giữ vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang đùa giỡn.

“Không thể nào!” – Tạ Thư cắt ngang, giọng dứt khoát phủ nhận, thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ tính chuyên môn của ông – “Ông đừng nói đùa, Illya đã từng cắt cổ tay tự sát, suýt nữa không cứu được, làm sao có thể là giả vờ được?”

Nghe vậy, bác sĩ Bob hơi nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tôi vẫn giữ nguyên kết luận của mình. Cô ấy không có bệnh. Những bệnh nhân từng tự sát nghiêm trọng đến mức cắt cổ tay, tôi đã gặp rất nhiều, Illya hoàn toàn không giống họ. Tôi từng học qua bộ môn vi biểu cảm. Dù cô ấy không chịu nói chuyện, nhưng chỉ cần ánh mắt, biểu cảm, cử động cũng đủ để tôi đoán được phần nào tâm lý của cô ấy. Nên tôi rất nghi ngờ vụ tự sát kia — có thể cô ấy thật sự có cắt cổ tay, nhưng chưa đến mức nguy hiểm như các người nói.”

“Chính miệng bác sĩ nói với tôi, hơn nữa mấy ngày đó tôi cũng ở bệnh viện chăm sóc con bé!” – Tạ Thư vẫn kiên trì.

“Bác sĩ cũng có thể nói dối. Hoặc là Illya biết chút kiến thức y học, cố ý cắt ở chỗ nhìn có vẻ nghiêm trọng nhưng thực ra không gây chết người. Nhưng dù thế nào đi nữa, cô ta thật sự không có bệnh.”

Tạ Thư bắt đầu mất kiên nhẫn: “Bác sĩ cũng có thể nói dối, vậy ông thì sao? Có chắc chắn ông không nói dối không?”

Mặt bác sĩ Bob sa sầm, ông lập tức đứng phắt dậy: “Phu nhân Wilson, xin bà đừng xúc phạm đến đạo đức nghề nghiệp và nhân phẩm của tôi. Nếu các người đã không tin tôi, thì mời Caesar gọi tôi đến để làm gì? Chẳng qua chỉ tổ phí thời gian, xin lỗi, tôi không tiếp chuyện nữa!”

“Khoan đã!”

Ông Wilson lên tiếng, ngăn bác sĩ Bob đang định rời đi: “Bác sĩ Bob, vợ tôi chỉ vì lo lắng cho con gái nên mới thất lễ. Mong ông đừng để bụng, mời ông ngồi. Chúng tôi mời ông đến, tất nhiên là rất tin tưởng vào năng lực của ông.”

Bob hừ lạnh một tiếng, ngồi lại ghế: “Nể mặt Caesar nên tôi không chấp. Nhưng để tôi nói thêm một điều — tôi nghe Caesar kể rằng, bác sĩ tâm lý trước đây đã điều trị bằng thuốc kết hợp tư vấn tâm lý nhưng hoàn toàn không hiệu quả, thậm chí còn khiến tình trạng tệ hơn. Với thân phận và địa vị của quý vị, chắc chắn không thuê phải tay lang băm. Thế thì tại sao không có tác dụng?”

Lời này khiến trong lòng Tạ Thư cũng bắt đầu dao động.

Bà quan tâm Illya như vậy, tìm bác sĩ có danh tiếng ở Philadelphia, sao lại chẳng có chút hiệu quả nào?

Thấy biểu cảm của cả hai người, Bob mỉm cười nói tiếp: “Đơn giản là vì Illya không hề mắc bệnh. Cô ấy cũng sẽ không uống thuốc. Để tiếp tục giả bệnh, cô ấy sẽ tìm cách xử lý thuốc. Giả vờ như đã nuốt. Nếu bà thử tìm quanh phòng cô ấy, chỗ nào cô ấy hay lui tới, hoặc cống rãnh, có lẽ sẽ tìm thấy thuốc bị giấu đi.”

“Lần nào tôi cũng tận mắt thấy con bé nuốt thuốc.” – Tạ Thư phản bác.

“Vậy thì chắc là nó vào nhà vệ sinh nôn ra ngay sau đó.”

Tạ Thư chợt nhớ lại.

Mỗi lần Illya uống thuốc xong, thường sẽ giả vờ mệt mỏi, rồi bảo muốn nghỉ ngơi và đuổi bà ra ngoài.

Bob lại nói: “Tốt nhất là xác minh lại, không có gì xấu cả. Đỡ phải nghi ngờ tôi và Caesar thông đồng dàn cảnh.”

Tạ Thư: “…”

Ban đầu, đúng là bà cũng từng có suy nghĩ đó.

Nhưng nhìn thần sắc chắc chắn của Bob, bà bắt đầu lung lay.

Bà nói: “Bác sĩ Bob, ông đi đường xa chắc cũng mệt rồi. Mời ông nghỉ tạm ở phòng khách.”

Bob rất tự tin với kết luận của mình, mỉm cười đồng ý.

Sau khi Bob rời khỏi, Tạ Thư bàn bạc với ông Wilson: “Anh thấy sao? Illya là giả bệnh hay thật sự có vấn đề? Nếu là giả… thì vì cái gì chứ? Là vì nhắm vào Caesar à?”

Nghĩ lại, từ sau khi “phát bệnh”, Illya luôn tỏ ra sợ hãi Caesar. Nếu là giả bệnh, vậy thì rất có khả năng là cô ta đang nhằm vào Caesar.

Vì Caesar từng khiến cô ta bị tạm giam, nên giờ muốn trả thù?

Tạ Thư cố gắng lắc đầu, không muốn tin vào khả năng đó.

Bà không tin, cũng không muốn tin, rằng Illya lại trở thành người như vậy — không hề ăn năn hối lỗi, ngược lại còn oán hận Caesar.

“Đừng nghĩ nhiều quá. Cũng có thể con bé thật sự có bệnh.” – Ông Wilson an ủi – “Muốn biết sự thật cũng không khó. Cứ gắn camera trong phòng nó, đừng để nó biết là được, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.”

“Nhưng vậy là xâm phạm quyền riêng tư của nó…” – Tạ Thư nhíu mày.

“Chúng ta đâu còn cách nào khác. Vì sức khỏe của con bé thôi. Nếu bệnh thật, lỡ nó lại làm chuyện dại dột, ít ra mình còn kịp thời phát hiện. Em yên tâm, video sẽ được đặt mật mã, chỉ mình em xem được.”

Tạ Thư trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu.

Ông Wilson làm việc rất hiệu quả. Đến chiều, trợ lý Allen đã mang đến thiết bị quay phim siêu nhỏ mới nhất cùng hướng dẫn sử dụng.

Tạ Thư nhờ bác sĩ Bob hỗ trợ, lấy cớ trị liệu để gọi Illya đến trà thất. Nhân cơ hội đó, gắn thiết bị giấu kín trong phòng cô ta.

Đến giờ ăn tối, như thường lệ, người giúp việc sẽ mang đồ ăn đến tận phòng Illya.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Nửa tiếng sau bữa tối, Tạ Thư mang nước và thuốc đến.

Illya uống xong, ngáp một cái: “Mẹ ơi, mẹ ra ngoài đi, con muốn nghỉ ngơi rồi.”

“Được, con nghỉ ngơi đi. Ngủ ngon, mai gặp lại.”

Rời khỏi phòng, Tạ Thư lập tức đến thư phòng.

Máy tính đã mở sẵn giao diện theo dõi.

Trong màn hình, không thấy bóng Illya đâu.

Cô ta chắc đang ở phòng thay đồ hoặc nhà vệ sinh.

Khoảnh khắc ấy, lòng Tạ Thư giằng xé dữ dội.

Bà hy vọng Illya đang thay đồ chuẩn bị đi ngủ — như vậy có nghĩa con gái mình thực sự có bệnh, và đang rất nặng.

Nhưng bà cũng hy vọng Illya đang trong nhà vệ sinh để nôn thuốc ra — nghĩa là Illya không bệnh, cơ thể khỏe mạnh, nhưng tâm địa hiểm ác, ích kỷ cực đoan, không phân rõ đúng sai.

Ngay khi bà chưa biết nên mong điều gì, âm thanh truyền từ thiết bị vang lên: “Ọe…”

Khoảnh khắc đó, tim Tạ Thư như chìm xuống vực sâu.

Một phút sau, Illya từ nhà vệ sinh bước ra, cầm ly nước trên bàn súc miệng rồi nhổ ra.

Nhìn thấy cảnh ấy, mắt Tạ Thư mờ đi, thở dài mệt mỏi.

Bao ngày qua vì căn bệnh của Illya, bà ăn không ngon, ngủ không yên, tìm mọi cách chữa trị, dỗ dành, an ủi… khiến cơ thể vốn đã yếu càng thêm suy kiệt.

Nhưng giờ đây, bà mới nhận ra — tất cả đều là vô ích.

Illya… là đang giả bệnh!

Tạ Thư chua xót tột cùng.

Bà muốn hỏi Illya rằng, khi cố tình giả bệnh, cô ta có từng nghĩ đến cha mẹ đang ngày đêm lo lắng cho mình không?

Mang theo tâm trạng nặng trĩu, Tạ Thư bước ra khỏi thư phòng.

Nhìn thấy vẻ mặt của bà, ông Wilson lập tức hiểu rõ tất cả.

Ông vòng tay ôm lấy vai bà, nhẹ nhàng vỗ vỗ an ủi, không nói một lời.

Hai người cùng đến gặp bác sĩ Bob.

“Bác sĩ Bob, kết luận của ông hoàn toàn chính xác. Tôi vừa xem video từ camera, thấy Illya sau khi uống thuốc đã nôn ra.” – Tạ Thư nói, vừa buồn vừa xấu hổ – “Sáng nay thật sự xin lỗi, tôi không ngờ…”

“Tôi hiểu mà.” – Bob dịu dàng nói – “Là cha mẹ, ai cũng sẽ lo cho con. Bà không thể ngờ được là con gái mình lại nói dối.”

“Giờ đã xác nhận rồi, tôi nghĩ ở đây không còn việc gì cho tôi nữa. Ngày mai tôi sẽ rời khỏi Philadelphia.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập