Chương 45: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ \"VỢ\" TRONG LÒNG ANH

Ôn Lương đành phải mặc thêm quần áo, lái xe đến địa chỉ mà Giang Mộ đã đưa. Cô quen đường nhẹ bước đến phòng bao, đẩy cửa bước vào.

Trên ghế sofa có hai người, một là Giang Mộ, người kia là Phó Tranh. Giang Mộ tựa lưng vào sofa, đang thong thả châm một điếu thuốc. Phó Tranh thì ngồi đó, đầu dựa ra sau, mắt nhắm nghiền như đang dưỡng thần, tay vẫn còn cầm ly rượu vơi một nửa. Nghe tiếng cửa mở, anh khẽ mở mắt ra nhìn một cái rồi lại nhắm lại.

Dưới sàn nhà, vỏ chai rượu nằm lăn lóc ngổn ngang không biết bao nhiêu mà kể. Ôn Lương nhìn thấy cảnh này thì nhíu chặt mày: "Đống này không phải đều là anh ấy uống đấy chứ?"

Giang Mộ gật đầu đầy vẻ nghiêm túc: "Đúng, đều là cậu ta cả."

"A Tranh." Ôn Lương gọi anh một tiếng, tiến về phía sofa và cầm lấy ly rượu trong tay anh đặt xuống bàn.

Phó Tranh mở mắt, đôi đồng tử đen sẫm nhìn chằm chằm vào cô không rời, cũng chẳng nói câu nào. Ôn Lương nhìn vào mắt anh, trái tim khẽ run rẩy, nhất thời không phân biệt nổi anh thực sự say hay đang tỉnh.

"Muộn lắm rồi, về nhà nghỉ ngơi đi."

Phó Tranh đưa tay day day thái dương, đứng dậy khỏi sofa nhưng thân hình bỗng lảo đảo mạnh. Ôn Lương lập tức tiến lên đỡ lấy anh: "Còn đi được không?"

"Được." Giọng nói khàn đục của Phó Tranh vang lên, anh gạt tay Ôn Lương ra, một mình lảo đảo đi về phía trước.

Ôn Lương bước theo sau, quay lại nói với Giang Mộ: "Chào nhé, tối nay cảm ơn anh, Giang Mộ."

Cô đi bên cạnh Phó Tranh, luôn chú ý để tránh cho anh bị ngã. Đi sát bên cạnh, cô có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh, chẳng biết đã uống bao nhiêu nữa. Hiếm khi thấy anh say đến mức này mà vẫn biết vào thang máy ấn nút xuống tầng hầm.

Đến bãi đỗ xe, Ôn Lương đi trước dẫn đường, quay đầu lại bảo: "Xe ở bên này." Phó Tranh với đôi mắt thâm trầm như mực nhìn cô, chậm rãi bước theo sau.

Ôn Lương mở cửa ghế lái, thắt dây an toàn rồi nói với Phó Tranh ở ghế sau: "Nếu anh buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."

"Ừ." Phó Tranh đáp nhẹ một tiếng rồi tựa vào lưng ghế nhắm mắt lại.

Ôn Lương khởi động xe lái về biệt thự. Khi xe đã dừng hẳn, cô nhìn qua gương chiếu hậu nhưng không thấy anh có phản ứng gì. Cô bật đèn trong xe, ngoái đầu nhìn ra sau thì thấy anh đã nhắm nghiền mắt, hơi thở đều đặn. Anh đã ngủ say.

Ôn Lương cứ thế nhìn gương mặt anh từ xa. Những đường nét góc cạnh như điêu khắc, hàng mi dài khép lại, xương lông mày đầy đặn đổ xuống hốc mắt một vùng bóng tối sắc sảo. Chẳng biết đang mơ thấy gì mà đôi mày anh khẽ nhíu lại.

Ôn Lương quay đầu lại tựa vào ghế. Một mình cô chắc chắn không thể khênh nổi anh, đành phải gọi anh dậy. Cô tháo dây an toàn, xuống xe mở cửa ghế sau, cúi người vào vỗ vỗ vai anh: "Dậy đi Phó Tranh, dậy đi."

Phó Tranh mơ màng mở mắt, Ôn Lương nói: "Về đến nhà rồi, lên lầu ngủ đi." Anh dụi mắt, gật đầu.

Hai người lần lượt lên lầu. Ôn Lương thấy anh hiện tại còn khá tỉnh táo nên không quản nữa, định đi thẳng vào phòng mình. Thế nhưng Phó Tranh cũng lờ đờ theo sau vào tận phòng cô, anh nheo mắt lách qua người cô đi thẳng tới giường, ngã nhào xuống nhắm mắt ngủ tiếp.

Ôn Lương: "..."

Cô cạn lời lắc đầu, giúp anh cởi giày tất rồi tùy tiện kéo tấm chăn đắp lên người anh. Vừa lại gần mùi rượu đã xông lên nồng nặc, Ôn Lương bịt mũi lùi lại mấy bước, định sang phòng khách khác ngủ. Bất chợt, Phó Tranh nắm chặt lấy cổ tay cô, anh vẫn nhắm mắt nhưng miệng lầm bầm điều gì đó.

Ôn Lương vùng vẫy nhưng không thoát ra được, cô đành ghé sát tai vào miệng anh để nghe xem anh đang nói gì.

"Vợ ơi..."

Sắc mặt Ôn Lương chợt trắng bệch. Cô và Phó Tranh kết hôn ba năm, anh chưa bao giờ gọi cô là "vợ", hoặc là gọi A Lương, hoặc là gọi thẳng tên Ôn Lương. Cô không phải là người vợ trong lòng anh. Người anh muốn gọi là vợ... chính là Sở Tư Nghi.

Ôn Lương cảm thấy mình thật nực cười. Nửa đêm nửa hôm chui ra khỏi chăn ấm đi rước anh về, kết quả là anh vừa nhắm mắt đã gọi tên Sở Tư Nghi trong mơ. Lẽ ra cô không nên quản anh, cứ để anh uống đến chết ở ngoài kia cho rồi!

Cô mạnh tay gạt tay Phó Tranh ra, ôm một chiếc chăn mới sang phòng khách khác ngủ. Sau khi cô đi, Phó Tranh vẫn khẽ lầm bầm: "A Lương... vợ ơi..."

Trong đêm khuya tĩnh lặng đó, hai từ khóa bất ngờ xuất hiện như tiếng sét giữa trời quang, nhanh chóng leo lên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng (Hot Search) và gây ra làn sóng bàn tán xôn xao trong cộng đồng mạng.

Ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ chiếu vào mặt Phó Tranh, anh đưa tay che mắt rồi mơ màng tỉnh dậy. Đầu anh đau như muốn nổ tung. Anh nhắm mắt xoa trán một lúc rồi ngồi dậy, bấy giờ mới nhận ra mình không ngủ ở phòng chính mà là phòng của Ôn Lương.

Ôn Lương không có trong phòng, nửa kia của chiếc giường vẫn phẳng phiu, rõ ràng là không có ai nằm. Phó Tranh xỏ giày ra ngoài, trước tiên về phòng chính tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Đợi khi thay quần áo xong đi xuống lầu, anh sờ vào túi áo mới nhận ra mình không thấy điện thoại đâu.

Anh quay lại phòng Ôn Lương tìm một vòng nhưng vẫn không thấy. Anh cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, đoán chừng hoặc là rơi trên xe, hoặc là bỏ quên ở phòng bao. Phó Tranh xuống lầu ra xe tìm điện thoại, quả nhiên tìm thấy một chiếc, nhưng không phải của anh mà là của Ôn Lương.

Anh cầm điện thoại đi vào phòng khách, đúng lúc này chuông điện thoại reo. Phó Tranh nhìn màn hình, hiển thị người gọi là trợ lý. Anh bắt máy, đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói lo lắng: "Giám đốc Ôn, cuối cùng chị cũng nghe máy rồi! Chị mau lên xem Hot Search đi!"

Phó Tranh nhướng mày: "Hot Search có chuyện gì?"

Trợ lý giật bắn mình: "Phó... Phó tổng, sao lại là ngài? Ngài tự mình xem đi, ngài và Giám đốc Ôn bị chụp ảnh rồi."

Phó Tranh cúp máy. Cậu trợ lý vỗ ngực thở phào, suýt thì đứng tim. Nhưng tại sao điện thoại của Ôn Lương lại ở trong tay Phó tổng? Chẳng lẽ tin tức trên mạng là thật?

Trước đây mật khẩu khóa màn hình của Ôn Lương là ngày sinh của anh, không biết bây giờ có còn thế không. Phó Tranh thử một chút, hóa ra lại mở được thật. Hàng chục cuộc gọi lỡ và thông báo tin tức từ các nền tảng khác nhau ập đến. Phó Tranh xóa bớt thông báo, mở Weibo lên tìm Hot Search.

Từ khóa đứng ngay vị trí đầu tiên liên quan trực tiếp đến anh: Phó Tranh ngoại tình.

Nhấn vào từ khóa, bài đăng dẫn đầu là của một Blogger nổi tiếng: "Mấy hôm trước Phó Tranh và Sở Tư Nghi còn đang mặn nồng, kết quả hôm nay lại quay xe hẹn hò mỹ nữ đêm khuya, các vị thấy sao?"

Bên dưới là chín bức ảnh phối kèm. Bốn tấm đầu là ảnh Ôn Lương và Phó Tranh cùng đi xem kịch ở Nhà hát lớn, góc chụp từ phía sau bên cạnh, thấy rõ góc nghiêng của Phó Tranh nhưng mặt Ôn Lương thì mờ ảo hơn. Tấm thứ năm là một ảnh động, ghi lại cảnh họ cùng rời khỏi nhà hát, Phó Tranh còn xách đồ giúp cô. Bốn tấm cuối là ảnh cắt từ camera giám sát của hầm gửi xe tại hội sở, lúc 3 giờ sáng, Ôn Lương và Phó Tranh lần lượt lên cùng một chiếc xe, và trông Phó Tranh có vẻ như đã say khướt.

Tuy không chụp được cảnh họ qua đêm cùng nhau, nhưng 3 giờ sáng cùng say khướt rời khỏi hội sở, nhìn kiểu gì cũng không thấy trong sạch chút nào. Sự việc cứ thế bùng nổ trên mạng xã hội.

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập