Chương 17: ĐIỂM YẾU CỦA CÔ

Buổi ghi hình quảng cáo chính thức bắt đầu, Ôn Lương đến studio sớm hơn dự kiến để chỉ đạo nhân viên sắp xếp hiện trường.

Không lâu sau, nhiếp ảnh gia và chuyên gia trang điểm cũng lần lượt tới. Cả hai đều là cộng sự lâu năm của Ôn Lương, hợp tác nhiều năm nên chỉ cần một câu nói của cô, họ đã hiểu ngay cô muốn hiệu ứng như thế nào.

Hiện trường đã bố trí hòm hòm, Ôn Lương nhìn đồng hồ, đã gần 9 giờ sáng. Quá thời gian hẹn nửa tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thấy bóng dáng Sở Tư Nghi và ekip đâu. Trợ lý đã gọi điện giục một lần rồi.

Nhiếp ảnh gia Chu Phàm vừa loay hoay với chiếc máy ảnh vừa cảm thán: "Sở Tư Nghi này ra vẻ ta đây thật đấy."

Chuyên gia trang điểm Đường Thi Thi cười mỉa mai: "Biết sao được, ai bảo người ta từ nước ngoài về? Người ta muốn ra oai thì chúng ta làm được gì? Chẳng lẽ sa thải người ta chắc? Đừng nói là chúng ta, ngay cả Ôn Lương cũng không có cái quyền đó đâu."

Ai mà chẳng biết người đại diện này là do đích thân Phó tổng chỉ định. Bình thường với tư cách là Giám đốc thương hiệu MQ, Ôn Lương hoàn toàn có quyền thay người, nhưng riêng Sở Tư Nghi thì cô không thay nổi. Dù người ta có giở thói ngôi sao, họ cũng phải nín nhịn mà chịu đựng.

Ôn Lương mở điện thoại, tìm số của Vương Nghiên và gọi trực tiếp. Chuông điện thoại vang lên, sau đó một tiếng "tút" khô khốc — cuộc gọi bị ngắt.

Đường Thi Thi sững sờ, không khỏi tức giận: "Họ... họ thật là quá đáng. Cậy có Phó tổng chống lưng mà đến cả cô họ cũng không coi ra gì."

Đợi thêm vài phút cũng không thấy tin nhắn giải thích hay phản hồi trên WeChat. Ôn Lương lại gọi tiếp. Kết quả vẫn là bị ngắt máy. Gọi thêm vài lần nữa, đối phương vẫn kiên quyết không nghe.

Ôn Lương cất điện thoại, nói với Chu Phàm và Đường Thi Thi: "Tôi đoán sớm nhất thì cũng phải trưa họ mới tới, hai người cứ về trước đi, khi nào cần tôi sẽ thông báo."

Làm nghề nhiều năm, Ôn Lương tiếp xúc không ít khách hàng, Vương Nghiên đang tính toán điều gì cô đã nhìn thấu từ hôm đàm phán hợp tác rồi.

Đường Thi Thi cười lạnh: "Làm việc bao nhiêu năm, đây là lần đầu tôi gặp người mắc bệnh ngôi sao nặng thế này. Chẳng qua là ra nước ngoài vài năm mạ vàng, đến giờ cả trong nước lẫn quốc tế chẳng có lấy một giải thưởng danh giá, một tác phẩm doanh thu phòng vé đứng đầu cũng không, không biết lấy đâu ra mặt mũi mà ra vẻ?"

"Đừng giận, hôm khác tôi mời hai người ăn cơm, làm phiền mọi người quá." Ôn Lương nói.

"Vậy chúng tôi về trước đây."

Chu Phàm và Đường Thi Thi chào tạm biệt Ôn Lương rồi rời khỏi studio. Ôn Lương không đi, cô bảo trợ lý mang laptop tới rồi ngồi làm việc ngay tại phòng nghỉ.

Bên ngoài vang lên tiếng xôn xao, Ôn Lương dứt ra khỏi công việc, nhìn đồng hồ: đã 11 giờ rưỡi. Quả nhiên đúng như cô đoán. Lúc này trợ lý gõ cửa: "Giám đốc Ôn, Sở tiểu thư đến rồi ạ."

"Được, tôi biết rồi."

Ôn Lương tắt máy tính, vươn vai một cái, thong thả cất máy vào túi xách rồi bước ra khỏi phòng nghỉ.

Nhìn thấy Ôn Lương, Vương Nghiên nở nụ cười, bước tới nói: "Giám đốc Ôn, thật ngại quá, sáng nay công ty đột xuất họp giao ban sớm nên bị trễ giờ. Lúc đó điện thoại tôi để ở chỗ trợ lý, thằng bé này tự ý ngắt máy mà cũng chẳng biết báo tôi gọi lại hay nhắn tin, về tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó, mong cô đừng để bụng."

Bà ta nói vậy nhưng gương mặt chẳng có chút gì là hối lỗi.

"A Lương xin lỗi nhé, hôm nay đúng là có chút sự cố ngoài ý muốn khiến em phải đợi lâu như vậy." Sở Tư Nghi tiếp lời.

Ôn Lương mỉm cười, đáp: "Không sao. Tôi cũng đang định về đây."

Vương Nghiên cười nói: "Giám đốc Ôn cứ yên tâm mà về đi. Không cần lúc nào cũng phải nhìn chằm chằm ở đây đâu, có các nhân viên khác lo rồi."

Ôn Lương vẫn giữ nụ cười: "Ý của tôi là hôm nay không quay chụp gì nữa."

Nụ cười trên mặt Vương Nghiên cứng đờ, sắc mặt lạnh xuống: "Giám đốc Ôn, cô có ý gì?"

"Tất nhiên là ý trên mặt chữ thôi."

"Cô giỡn mặt với chúng tôi à? Không quay sao không báo trước để chúng tôi khỏi mất công chạy qua đây."

"Sự việc khẩn cấp, chuyên gia trang điểm và nhiếp ảnh gia đều không có ở đây. Sáng nay tôi đã định gọi điện báo cho Giám đốc Vương, ai ngờ gọi liên tục mấy cuộc đều không được kết nối. Giám đốc Vương làm sao có thể chủ động ngắt máy của tôi được chứ? Chắc chắn là do trợ lý của bà làm rồi. Cho nên, tôi thấy trợ lý của bà làm việc quá thiếu trách nhiệm, dù tôi có nhắn tin báo thì cậu ta chưa chắc đã chuyển lời, vì thế tôi mới đặc biệt đứng đây đợi hai người tới để tránh việc hai người đến mà không tìm thấy ai."

Nghe xong những lời này, vẻ mặt của Vương Nghiên và Sở Tư Nghi đều có chút rạn nứt.

"Giờ đã thông báo xong rồi, tôi còn có việc, xin phép về trước. Buổi quay ngày mai, hy vọng hai vị không đến muộn."

Ôn Lương mỉm cười nói xong, xách túi laptop hiên ngang rời đi.

Vương Nghiên và Sở Tư Nghi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Ôn Lương mà tức đến tím tái mặt mày.

"Thật là giỏi cho cô ta! Không ngờ cô ta cũng có tâm cơ đến mức này."

Sở Tư Nghi cười nhạt: "Tôi đã bảo rồi, chiêu này không có tác dụng với cô ta đâu. Bà nghĩ xem, sau khi tôi đi, một người phụ nữ có thể quyến rũ được A Tranh thì có phải là nhân vật đơn giản không?"

"Vậy giờ phải làm sao?" Vương Nghiên biết hôm nay đã dùng hết lý do đến muộn rồi, nếu ngày mai còn lặp lại thì không thể bào chữa được nữa.

Sở Tư Nghi đung đưa chiếc điện thoại: "Tôi sẽ gọi cho A Tranh."

Ôn Lương là một người mạnh mẽ, kẻ tầm thường không làm gì được cô, người duy nhất có thể khiến cô bị tổn thương chỉ có người cô yêu — Phó Tranh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập