Chương 8: Có ý gì đây?

Trằn trọc suy nghĩ suốt cả một đêm, cuối cùng Lạc Thù vẫn quyết định trực tiếp đến tìm Dật Chiến.

Dù sao chuyện này cũng liên quan trực tiếp đến việc làm ăn của công ty, cô không muốn làm quá mọi chuyện lên đến mức xé rách mặt nhau, coi như nể mặt để lại cho cô ta chút thể diện chốn công sở.

Trở lại công ty, cô vẫn nghe văng vẳng bên tai những lời xì xào bàn tán của các đồng nghiệp khác.

Nhưng thính giác của cô từ trước đến nay rất biết cách tự lọc tiếng ồn, những lời đàm tiếu thị phi đó cô hoàn toàn chẳng thèm bận tâm. Cô bình thản ngồi xuống bàn làm việc rồi bốc máy gọi cho Thẩm Ngôn.

Mãi một lúc sau đối phương mới nhấc máy.

【Giúp tôi hỏi thử xem tổng giám đốc Dật hôm nay có rảnh không? Tôi muốn hẹn gặp một chút.】

【Cậu cứ trực tiếp lên đây đi, tôi bấm thang máy lên cho.】

Nghe qua câu trả lời là biết ngay Thẩm Ngôn chẳng buồn suy nghĩ mất một giây nào.

Cô khẽ thở dài, Thẩm Ngôn thậm chí còn chẳng thèm báo cáo trước mà trực tiếp cho phép cô lên thẳng, thì chỉ có một khả năng duy nhất: cuộc trò chuyện vừa rồi của họ đã bị ông chủ nghe thấy hết rồi.

Cô không thích cảm giác này chút nào, cứ có cảm giác từ sau đêm mặn nồng ấy, cô đã bị anh đưa vào tầm ngắm, sợi tơ hồng của ông Nguyệt cứ thế bị anh thô bạo buộc chặt vào cổ tay cô.

Nơm nớp lo sợ gõ cửa phòng tổng tài.

"Vào đi." Hôm nay anh vẫn mặc bộ vest đen quen thuộc, khiến cô có cảm giác hình như anh chỉ có độc nhất một bộ quần áo và chẳng bao giờ chịu thay đồ thì phải.

"Có chuyện gì?" Anh đặt cây bút trong tay xuống, ngước đôi mắt thâm trầm nhìn thẳng vào Lạc Thù.

Lạc Thù đem toàn bộ đầu đuôi sự việc thuật lại một lượt cho Dật Chiến nghe.

Nghe xong, Dật Chiến không đưa ra phản hồi ngay lập tức, mà chỉ nhàn nhạt thả ra một câu: "Chuyện này tôi sẽ xử lý."

"Tôi cần cô ta một lời xin lỗi, một lời xin lỗi trực tiếp, đương nhiên là trên cơ sở không làm ảnh hưởng đến lợi ích của công ty."

Lạc Thù dẫu là người biết đại cục, nhưng đôi khi cô vẫn có chút cố chấp không chịu nhượng bộ.

Dật Chiến trầm giọng "ừ" một tiếng, ngả người ra sau ghế, ngữ khí mang theo vài phần thâm trầm: "Chuyện này cho dù em đưa ra quyết định thế nào đi nữa, cũng tuyệt không ảnh hưởng gì đến công ty cả. Em xác định không công khai sao?"

"Bộ phận vận chuyển nhà họ Văn có hợp tác kinh tế với tập đoàn Dật Sắc, công khai ra chắc chắn sẽ ít nhiều gây ảnh hưởng." Lạc Thù chỉ muốn bớt một việc chi bằng bớt đi một rắc rối.

"Đang lo lắng cho anh à?"

"..." Rõ ràng đang bàn chuyện công việc nghiêm túc, bị anh trêu chọc một câu, gò má cô lại nóng bừng lên: "Không có."

Im lặng bao trùm không gian —

"Văn Sử cũng là một cô gái, cô ta làm ra chuyện này cũng có nỗi khổ tâm riêng của mình, hay là đừng làm khó cô ta nữa."

"Tùy em." Câu nói này của Dật Chiến nghe dịu dàng hệt như đang dỗ dành người yêu bé nhỏ của mình vậy.

Lạc Thù hận không thể tự tát mình mấy cái, biết thế lúc nãy cô đã không dại dột mò lên đây tìm anh rồi.

Chẳng mấy chốc, Thẩm Ngôn dẫn Văn Sử bước vào trong phòng, còn Lạc Thù được xếp ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.

Vừa nhìn thấy Lạc Thù, Văn Sử liền chột dạ tỏ ra lúng túng thấy rõ.

"Dật ca ca, anh tìm em có chuyện gì thế ạ?"

Hai tiếng "Dật ca ca" ngọt xớt vừa thốt ra lập tức khiến da gà da vịt trên người Lạc Thù nổi lên tứ tung.

"Em vừa gọi anh là gì?"

Dật Chiến nãy giờ vẫn cúi đầu không thèm nhìn cô ta, bỗng chốc tròng mắt thâm trầm chùng xuống, anh ngước mi liếc lạnh lùng sang một cái.

Văn Sử cứ ngỡ nể mặt gia thế nhà mình, Dật Chiến ít nhiều gì cũng phải dành cho cô ta vài phần thể diện, ai ngờ lại bị tạt cho một gáo nước lạnh ngắt.

Cô ta cuống cuồng đổi ngay cách gọi: "Tổng giám đốc Dật."

Dật Chiến nghiến nhẹ hàm răng, tiếp tục cúi xuống lật giở tài liệu trên bàn.

"Không phải tôi tìm em, là cô ấy tìm em."

Văn Sử run rẩy chuyển hướng ánh mắt sang Lạc Thù.

Lạc Thù mỉm cười giơ tay vẫy vẫy chào cô ta một tiếng: "Chào cô! Giảng viên Văn!"

Cô thầm khâm phục năng lực kiểm soát tâm lý của bản thân lúc này, giả vờ cười mà trông cứ như thật thế này cơ chứ.

"Lạc Thù, cậu có chuyện gì thì không thể giải quyết riêng với nhau bên ngoài được sao, tại sao cứ phải đến đây làm phiền sự thanh tịnh của Dật ca ca hả?!"

Giọng điệu của Văn Sử bắt đầu biến chất, mang theo sự tức tối hằn học, cô ta vẫn đang ôm ảo tưởng đánh cược rằng Lạc Thù nắm không đủ bằng chứng trong tay.

Nghe đến hai tiếng "Dật ca ca", trong lòng Dật Chiến bỗng nghẹn ứ một cục tức khó tả, anh vừa định mở lời chỉnh đốn lại thì đã bị Lạc Thù nhanh chân cướp lời trước một bước.

"Tôi cũng chẳng hề muốn làm phiền đến Dật ca ca của cô đâu, nhưng nếu để chuyện này làm phiền đến các giảng viên trong phòng thiết kế, thì e là cô gánh không nổi hậu quả đâu đấy."

Lạc Thù mở điện thoại, phát đoạn video bằng chứng lưu trong máy cho cô ta xem tận mắt.

Sắc mặt Văn Sử tái mét đi trong chớp mắt, đôi chân run lẩy bẩy, hai bàn tay siết chặt thành đấm.

"Hừ, Dật ca ca..." Dật Chiến khẽ thở dài một tiếng, đôi môi mỏng khẽ mấp máy không rõ tiếng, rồi anh quyết định mặc kệ màn kịch đấu khẩu này.

"Cậu..." Văn Sử trợn tròn mắt khó tin, chỉ trong vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi mà cô ta đã bị ả đàn bà này túm được đuôi rồi sao!

"Làm ra loại chuyện mất mặt này, cái danh hiệu nhà thiết kế của cô còn muốn giữ nữa không hả? Nếu không có Dật ca ca ngăn cản từ trước, thì tôi đã sớm thay mặt phòng thiết kế san bằng cái phòng vận chuyển của nhà cô rồi đấy." Lạc Thù điềm đạm nhìn cô ta với ánh mắt sắc bén.

Dật Chiến ngồi trên ghế làm việc mà vành tai đỏ lựng lên từ lúc nào, ánh mắt nóng rực dán chặt vào bóng hình kiên định không chút sợ hãi của Lạc Thù đang ngồi trên sofa.

"Văn Sử, xin lỗi cô ấy một tiếng, rồi cút ra ngoài." Dật Chiến lạnh lùng hắng giọng ra lệnh.

"Dật ca ca!" Văn Sử ấm ức dậm chân giậm cẳng làm mình làm mẩy, ngoảnh đầu nũng nịu làm nũng với anh.

"Gọi tôi là tổng giám đốc Dật."

"Tại sao cô ta gọi được tiếng Dật ca ca mà em lại không được gọi?"

"Cậu ấy gọi được, còn em thì cấm." Dật Chiến chỉ tay về phía Lạc Thù, giọng điệu bất giác cao lên vài phần.

Lạc Thù âm thầm liếc xéo anh một cái, từ cách xưng hô này thừa sức nghe ra sự cưng chiều thiên vị lộ liễu của anh dành cho mình.

Văn Sử ấm ức tủi thân đến mức sắp khóc đến nơi, nhưng vì uy nghiêm của Dật Chiến trùm lên đầu, cô ta đành nén giận cúi đầu hạ mình cất lời xin lỗi: "Xin lỗi giảng viên Lạc, tôi không nên vu oan hãm hại chị, sau này tôi sẽ không dám tái phạm nữa."

"Biết điều là tốt." Lạc Thù mím môi hài lòng, tâm trạng phút chốc sảng khoái hẳn lên.

Dật Chiến phất tay ra hiệu đuổi cổ hai người bọn họ cút nhanh ra ngoài, ở đây nghe hai người phụ nữ cãi nhau nhức hết cả đầu, đúng là ồn ào chết đi được.

Văn Sử giậm chân bực bội xoay người bước ra ngoài.

"Đứng lại đó đã." Dật Chiến chợt nhớ ra điều gì.

Anh ngước mắt lên, mang theo chút dò xét cất lời hỏi: "Đêm hôm đó lúc rời đi, cô có vô tình chạm mặt hay nhìn thấy ai khác nữa không?"

Lạc Thù siết chặt năm ngón tay. Hóa ra tối hôm đó anh đứng ngay ở góc khuất nhìn thấy hết sao, nhìn cái thái độ căng thẳng này của anh kìa, có khi anh còn lo sợ bị phát hiện hơn cả cô ấy chứ chừng.

Ánh mắt lạnh lẽo của Văn Sử liếc xéo qua người Lạc Thù đang đứng phía sau: "Không có."

Anh khẽ gật đầu: "Em ra ngoài trước đi, nhớ khép cửa lại. Lạc Thù, ở lại."

Văn Sử trừng mắt liếc Lạc Thù một cái sắc lẹm lần nữa, mang theo cục hận nghẹn ngào bỏ đi.

Trong lòng Lạc Thù bỗng thót lên một tiếng "cộp": "Tổng giám đốc Dật, anh còn chỉ thị gì nữa sao?"

"Lại đây."

Cô ngoan ngoãn nghe lời, bước chầm chậm đến đứng ngay trước bàn làm việc của anh.

Dật Chiến mang dáng vẻ bề trên quyền lực, ngả người tựa lưng ra sau chiếc ghế xoay, hai tay thong thả gác hờ lên tay vịn.

"Em chắc chắn là tôi sẽ không mắng em đúng không? Hửm?!"

"Tổng giám đốc Dật, tôi không hiểu ý anh lắm." Lạc Thù cố tình giả ngốc.

Cô thừa biết một kẻ thông minh mưu mô như Dật Chiến chắc chắn đã sớm nhìn thấu mưu kế nhỏ nhặt của mình, nhưng cô vẫn muốn thử chọc tức xem phản ứng của anh thế nào.

Cô muốn kiểm chứng xem câu nói năm xưa ‘Có muốn thử làm Dật phu nhân không?’ rốt cuộc là thật lòng, hay chỉ là bộc phát nhất thời vì cảm thấy cắn rứt sau một đêm trót lỡ sa chân lỡ bước giữa hai người.

"Hừ, bây giờ thì khôn hồn biết gọi tôi là tổng giám đốc Dật rồi cơ đấy, thế mà vừa nãy ở đây miêng hô miệng Dạ nào là Dật ca ca ngọt sớt cơ mà, nghe có vẻ xuôi tai lắm cơ nhỉ?"

Dật Chiến nhìn cái bộ dáng muốn cười mà không dám cười của cô, thật sự hết cách với cái thói ranh mãnh này của cô.

"Xin lỗi anh, sẽ không có lần sau nữa đâu."

Cô mím môi kìm nén tiếng cười, ánh mắt vô định lia loạn xạ, để rồi vô tình dừng lại ngay trên hàng khuy áo trước ngực anh, tức khắc đoạn ký ức xé rách chiếc áo sơ mi ngày hôm qua lại ùa về rõ mồn một trong đầu.

Dật Chiến nương theo ánh mắt cô, cúi xuống liếc nhanh chiếc áo sơ mi mình đang mặc trên người.

"Đây là có ý gì đây?"

Lạc Thù nghe vậy liền tưởng anh lại định mang chuyện cũ ra trêu chọc mình là kẻ chuyên môn đi ăn vạ xé áo đàn ông, tức đến mức hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn chào một câu, quay đầu bỏ đi thẳng một mạch ra khỏi phòng tổng tài.

"Được lắm! Cái tính khí bướng bỉnh này quả nhiên không phải dạng vừa đâu." Anh đưa tay xoa xoa thái dương, bất lực thở dài một hơi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập