Chương 60: Thích em ở trên giường, gọi tôi là ông xã

Dật Chiến chậm rãi đứng dậy, sải bước đi về phía sảnh lớn.

Cô lúc này đã gục mặt xuống bàn ngủ thiếp đi từ lúc nào, khóe mi vẫn còn vương lại vài giọt nước mắt lăn dài.

Người phụ nữ ngốc nghếch này, lại vì một tên đàn ông khác mà khóc lóc tủi thân thế này sao?

Anh khẽ thở dài một tiếng, ngồi xổm xuống, cẩn thận tháo đôi giày cao gót ra khỏi đôi chân thon thả của cô.

Sau đó, anh cởi chiếc áo khoác vest trên người mình khoác lên người cô, rồi bổng tay bế thốc cô lên theo kiểu công chúa.

Cô lờ mờ mở đôi mắt ngấn lệ, mông lung nhìn những đường nét góc cạnh hoàn mỹ của anh.

"Dật Chiến?"

"Ừ."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô vô thức cọ cọ vào lồng ngực rắn chắc của anh, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ, rúc sâu đầu vào hõm cổ anh.

Cô khẽ nấc nhẹ một tiếng, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả thẳng vào vùng da cổ anh.

Khiến chân tay anh mềm nhũn, suýt chút nữa thì không kìm chế được bản thân.

"Anh đến từ lúc nào thế?"

"Anh vẫn luôn ở đây." Chất giọng trầm đục mang theo chút khàn khàn đặc quánh.

"Mọi lời em nói... anh đều nghe thấy hết rồi sao?" Cô mơ màng hỏi.

"Nghe thấy hết rồi."

"Dật Chiến..."

"Ừ."

Cô cố gắng gượng người dậy, hai tay bấu lên bơ vai anh, nhấc cái đầu nhỏ rời khỏi hõm cổ anh.

Nghiêm túc nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên khuôn mặt anh.

"Thế anh thích em ở điểm nào chứ?"

Dật Chiến cẩn thận ôm cô đặt xuống ghế ngồi bên ngoài để chờ xe tới đón.

"Thích em ở trên giường, gọi tôi là ông xã..."

Đáy mắt anh tối sầm lại đầy vẻ nguy hiểm, âm thanh trầm khàn đứt quãng đến cực hạn.

Anh vươn tay ôm trọn lấy gáy cô, siết chặt chiếc eo thon không một chút mỡ thừa vào lòng.

Bá đạo mà hung hăng cúi xuống ngậm lấy đôi môi vẫn còn vương vị rượu của cô.

"..."

Lạc Thù chưa kịp suy nghĩ được gì, cảm giác toàn bộ sinh khí như bị hút cạn, từng nhịp thở nặng nề phả ra từ cánh mũi.

Cô giãy giụa giơ tay đấm um sùm vào ngực anh.

Nhưng anh tuyệt nhiên không chịu buông tha, ngược lại lực siết ở vòng eo càng lúc càng bóp chặt hơn.

Tựa như chỉ cần dùng thêm chút sức nữa thôi là có thể bóp gãy luôn chiếc eo nhỏ của cô vậy.

Đôi chân không mang giày cao gót của Lạc Thù bị ép phải dẫm lên đôi giày da nam tính của anh.

Cái cổ mỏi nhừ, ê ẩm đến phát khóc.

Nhưng người đàn ông này dường như chẳng hề biết mệt là gì, anh cúi thấp người, cạy mở hàm răng cô, càn quấy xâm chiếm, cướp đoạt sạch sẽ toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực cô.

Lạc Thù bị hôn đến mức đôi chân mềm nhũn, chiếc cổ hoàn toàn mất đi chỗ dựa.

Cả người nhũn ra tựa trọn vào lồng ngực anh, trong cổ họng bật ra những tiếng rên rỉ khe khẽ không kìm được.

Quản lý Lý vừa lái xe vòng tới vừa vô tình liếc nhìn qua gương chiếu hậu, Bạch Hi ngồi ghế phụ bên cạnh cũng vô tình bắt gặp cảnh tượng đó, hai người vội vàng ngầm hiểu ý thu hồi ánh mắt, lặng lẽ bấm nút kéo kính xe lên cao.

Không ngờ có một ngày Dật Chiến lại có lúc không kiểm soát được bản thân ở chốn đông người thế này, đúng là khiến người ta mở rộng tầm mắt.

Một người đàn ông luôn giữ nguyên tắc chuẩn mực kỷ luật thép mà cũng có lúc sa ngã vì tình thế này sao.

Đến khi Dật Chiến buông tha cho cô, bờ môi sưng đỏ của cô vẫn còn vương vẹn một sợi chỉ bạc mỏng manh.

Đôi tròng mắt ươn ướt sóng sánh nước tình, biểu cảm ngập tràn vẻ thỏa mãn sau cơn hoan ái.

Anh đắc ý dùng ngón cái miết nhẹ qua bờ môi sưng mọng của cô, ánh mắt ngập tràn cuồng triều dục vọng.

"Bảo bối, chuyện đã hứa cho tối nay, em đừng có mà nửa đường lăn ra ngủ mất đấy nhé..."

"Không ngủ..."

Cô bị nụ hôn cuồng nhiệt làm cho thần hồn điên đảo, cộng thêm men rượu ngấm dần vào máu.

Ngay trên đường ngồi xe trở về, cô đã thiếp đi từ lúc nào không hay.

Sở hữu vóc dáng chuẩn chỉnh chỉ mặc độc một chiếc quần đùi lửng, Dật Chiến đứng khoanh tay bên mép giường, cúi xuống nhìn chằm chằm Lạc Thù đang say khướt ngủ bất tỉnh nhân sự trên giường.

Anh cúi người dịu dàng đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

"Đồ yêu tinh nhỏ..."

Anh cúi đầu liếc nhìn khu vực nhô cao đầy nam tính của mình, bất đắc dĩ xoay người bước thẳng vào phòng tắm lạnh.

Sáng hôm sau.

Cô ôm lấy cái cổ cứng đờ, uể oải nhức đầu lồm cồm bò dậy khỏi giường.

Cổ cứng ngắc hệt như bị trẹo gối rơi gối, quay qua quay lại vô cùng khó khăn.

Khóe môi tê rát, thậm chí đầu lưỡi vẫn còn cảm giác tê dại.

Ký ức về những chuyện xảy ra tối ngày hôm qua bỗng chốc ùa về rõ mồn một trong đầu.

Toàn bộ mọi chi tiết đều hiện lên chân thực không sót một chữ.

"Mẹ kiếp!"

Cô văng tục một câu, hai tay ngượng ngùng che kín cả khuôn mặt.

Dật Chiến chắc chắn đang nghĩ cô là một người phụ nữ lẳng lơ hư hỏng lắm rồi đây!

Người bình thường nào lại có thể thốt ra mấy lời đồi trụy phóng túng như thế cơ chứ.

Cô lén lút kiểm tra lại tình trạng cơ thể mình, may mắn là ngoại trừ việc hơi mệt mỏi ra thì không có điểm gì bất thường, tối qua chắc là chưa xảy ra bước cuối cùng đâu nhỉ?

Cô đảo mắt quan sát xung quanh căn phòng.

Anh không có ở đây.

Nể tình ghé tai lắng nghe, ngay cả phòng làm việc bên cạnh cũng hoàn toàn tĩnh lặng không một tiếng động.

Cô liếc nhìn chiếc điện thoại đang cắm sạc trên bàn đầu giường, bên cạnh còn chu đáo đặt sẵn một cốc nước mật ong ấm.

Cô rút sạc cầm điện thoại lên, pin đã được sạc đầy 100%.

Vừa lướt xem thông báo điện thoại vừa nhấp từng ngụm nước mật ong ấm.

Tin nhắn do Dật Chiến gửi tới:

【Chào buổi sáng, Thù à, công ty có việc bận nên anh đi trước, đã xin phép nghỉ hộ em rồi, nhớ uống nước mật ong đấy.】

【Khu vực phòng làm việc tổng tài phải tiến hành khử khuẩn, tối nay về nhà chính ngủ.】

"!!"

Anh tối nay muốn về nhà chính ngủ á?

Anh ấy muốn về nhà chính ngủ sao!

Lạc Thù uống nước được nửa chừng thì sặc ngang cổ họng khựng lại.

Trong đầu toàn bộ bị lấp đầy bởi câu nói khiêu khích của anh tối qua: Anh thích em ở trên giường, gọi anh là ông xã.

Cô vô thức đưa tay sờ sờ bờ môi vẫn còn tê rát của mình.

Nụ hôn tối hôm qua, quả thực quá mức kích thích và triền miên.

Đúng là nghiệp chướng mà, lúc đó sao lại đi nói mấy lời bỉ ổi châm chọc Viên Thần Hi cơ chứ.

Để rồi bây giờ bị anh bắt thóp sạch sẽ không sót chữ nào.

Phải làm sao đây?

Cô buông điện thoại xuống, hai tay bưng cốc nước tu ừng ực cho vơi bớt sự bồn chồn trong lòng.

"Dật tổng, cái khu vực văn phòng tổng tài này..."

Phòng làm việc tổng tài hiện đã được thay mới toàn bộ bàn ghế làm việc, công đoạn khử trùng toàn diện cũng đã hoàn tất.

Tuy nhiên anh vẫn hạ lệnh yêu cầu công nhân chuyển dời toàn bộ máy tính và ghế sofa lên phòng họp lớn trên tầng 29.

Rõ ràng mọi thứ dưới này đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm đâu ra đấy, thế mà anh cứ khăng khăng bắt dọn ngược lên lầu.

Thẩm Ngôn cảm thấy vô cùng khó hiểu không tài nào đoán nổi tâm tư sếp lớn.

"Cậu rảnh rỗi không có việc gì làm nữa à?" Dật Chiến lạnh lùng liếc cậu ta một cái.

"Hả?"

"Cút."

"Dạ vâng."

Anh đứng trong căn phòng nhỏ sát vách, giơ ngón tay nhặt lên hai móng tay giả rớt lại trên bàn đầu giường, khóe môi khẽ cong lên nụ cười cưng chiều.

Thẩm Ngôn vừa bước ra cửa chưa được bao lâu thì lại hớt hải quay người chạy trở vào.

"Dật tổng, dưới lầu có người muốn gặp ngài."

"Hôm nay không có lịch hẹn trước, không gặp."

"Người này e là ngài bắt buộc phải gặp đấy."

Dật Chiến nghe vậy liền nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Thẩm Ngôn, chần chừ mất hai giây.

"Cho cô ta lên đây."

"Cô ta bảo ngài xuống lầu đón."

Dật Chiến như thể vừa nghe thấy một câu chuyện hoang đường nhất thế kỷ.

"Thẩm Ngôn, cậu nhớ cho kỹ ai mới là người trả lương hàng tháng cho cậu đấy."

"Là mợ chủ."

"Ai cơ?" Anh khó hiểu nhíu mày.

"Là mợ chủ ạ."

Tại sảnh lớn tầng một.

Một người phụ nữ mặc chiếc ủng dài đến đầu gối đang vắt chéo chân ngồi chờ, chiếc quần jean bó sát tôn lên đường cong vòng nào ra vòng nấy hoàn hảo.

Trên người khoác chiếc áo khoác lông chồn màu đen sang trọng, đeo kính râm bản lớn, mái tóc ngắn đen tuyền chải chuốt gọn gàng toát lên khí chất đại tỷ hống hách không ai dám dây vào.

Cô ta nhấp một ngụm cà phê nóng, thản nhiên lật giật cuốn tạp chí Dật Sắc trên tay.

Cửa thang máy tầng một vừa mở ra, Dật Chiến liền sải bước vội vã từ bên trong đi ra.

Nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa, ánh mắt anh xẹt qua một tia ngạc nhiên sững sờ.

Người phụ nữ này, sao trông quen mắt thế nhỉ.

Người phụ nữ từ tốn tháo kính râm xuống, để lộ đôi tròng mắt phượng sắc bén, chậm rãi đứng dậy.

"Dật tổng."

"Cô giáo Viên."

Dật Chiến lúc này mới sực nhớ ra, cô ta chính là Du Vu – cô bạn thân thiết như hình với bóng của Lạc Thù.

Hai người khách sáo bắt tay nhau, sau đó cùng ngồi xuống bàn tiếp khách ở sảnh.

Dật Chiến liếc sang chiếc vali du lịch đặt bên cạnh, sau đó ngước mắt nhìn Thẩm Ngôn.

Thẩm Ngôn vô cùng tinh ý lập tức hiểu ý gật đầu xác nhận.

"Nghe nói Dật tổng vẫn luôn cất công tìm kiếm tung tích của Hồ Đồ Đản (Hồ Đồ Tên Ngốc) phải không?"

"Đúng vậy."

Du Vu mỉm cười nhẹ, từ trong chiếc túi xách sang trọng rút ra một bản hợp đồng thiết kế, đẩy thẳng về phía trước mặt anh.

"Mời ngài xem qua, nếu không có vấn đề gì thì có thể đặt bút ký hợp đồng ngay bây giờ."

Dật Chiến ngẩn người, đưa tay nhận lấy tập tài liệu.

"Cô chính là Hồ Đồ Đản?"

"Không phải."

"Vậy cô ấy đâu?"

"Mọi tác phẩm của cậu ấy trước nay đều do một tay tôi đứng ra nộp hồ sơ gửi duyệt, và tất nhiên lần hợp tác này cũng do tôi đại diện đứng ra ký kết thay.

Cậu ấy vốn dĩ từ trước đến nay không thích giao du hay ra mặt trước đám đông, thế nên sau này các hạng mục công việc phía sau cậu ấy cũng sẽ không lộ diện. Nếu ngài chấp nhận được điều kiện này thì ký, còn không thì chúng ta có thể bỏ qua."

Những lời Du Vu nói nghe hoàn toàn không có điểm nào giống đang nói dối.

Cô ta mở ứng dụng nền tảng trực tuyến trên điện thoại, truy cập vào giao diện tài khoản hậu đài, chính chủ hoàn toàn trùng khớp là Hồ Đồ Đản bằng xương bằng thịt.

Cô ta đưa màn hình cho anh xem trực tiếp.

Cái tên Hồ Đồ Đản này, anh đã cất công tìm kiếm suốt ba tháng trời ròng rã mà không thu lại được mảy may tung tích nào.

Không ngờ hôm nay lại tự động xuất hiện ngay trước mặt thông qua Du Vu.

"Cô giáo Viên không cần phải kiểm tra năng lực đánh giá thêm sao?"

"Chồng của Thù nhi chắc chắn sẽ không tệ đến mức độ này đâu nhỉ?"

Thẩm Ngôn đứng bên cạnh nghe xong mà toát mồ hôi hột lạnh toát sống lưng.

Người phụ nữ này đúng là cái gì cũng dám mở miệng nói bừa được.

"Ngày mai tôi sẽ đưa ra câu trả lời cho cô."

"Được thôi."

Du Vu xách chiếc túi xách Chanel lên vai, đeo kính râm vào, chợt khựng bước chân lại.

"Đây là trợ lý của anh à?"

Cô ta kéo thấp tròng kính râm xuống nửa mặt, nheo đôi mắt đánh giá Thẩm Ngôn từ đầu đến chân.

Thẩm Ngôn cảm giác sống lưng như bị hàng ngàn mũi kim châm cứu, run rẩy bần bật.

"Ừ."

"Cho tôi mượn dùng hai ngày được không?"

"Được." Dật Chiến không mảy may do dự đồng ý ngay lập tức.

"Đi thôi, trợ lý Thẩm."

Du Vu hất cằm cất bước cao ngạo sải dài chân đi thẳng ra ngoài cửa công ty.

"..."

Thẩm Ngôn ném ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng sang nhìn Dật Chiến.

Biểu cảm lúc đó chỉ thiếu mỗi dòng chữ viết to đằng trước trán: Huỷ diệt đi, dù có đem bán theo cân đi chăng nữa thì cũng phải định giá chứ lị?

Nhưng ngặt nỗi Dật Chiến chẳng thèm đoái hoài gì đến cậu ta, cúi gằm mặt tiếp tục tập trung nghiên cứu bản hợp đồng trong tay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập