Chương 43: Muốn quyến rũ sếp

Thứ Sáu, hai vị trưởng phòng được điều động từ chi nhánh lên chính thức nhận chức.

Yêu Nghị thuộc bộ phận truyền thông và Tô Thính của bộ phận thiết kế.

Tô Thính——

Dật Chiến trực tiếp thân chinh xuống tận sảnh để đón tiếp.

Đây là lần đầu tiên sau hai tuần lễ đằng đẵng Lạc Thù nhìn thấy lại bóng dáng anh.

Anh vẫn khoác lên mình bộ âu phục đen tuyền quen thuộc từ đầu đến chân, toát lên thứ khí chất lạnh lùng bất khả xâm phạm.

"Tô经理, văn phòng của cô ở bên này."

Thẩm Nghiên bước đi dẫn đường phía trước, Tô Thính ngoan ngoãn rảo bước theo sau, trong khi Dật Chiến lại mang gương mặt phờ phạc mệt mỏi lững thững đi tuốt đằng sau cùng.

Thẩm Nghiên dừng chân trước một căn phòng làm việc, Tô Thính bước vào trong, tò mò đưa mắt quan sát không gian làm việc mới của mình.

Còn Dật Chiến lại dừng chân ngay trước bàn làm việc của Lạc Thù, tiện tay nghịch ngợm con gấu bông 'Đại Bạch' đặt trên bàn cô.

Diệp Lệ vừa đi ngang qua nhìn thấy cảnh này thì hoảng hốt suýt rớt cằm, chẳng biết bản thân có nên dám ngồi xuống nữa không, hoảngn cuống tay chân một hồi đành chuồn thẳng vào nhà vệ sinh trốn tiếp.

Trong khi đó, Lạc Thù vừa mang tài liệu trả cho Nam Hoài bước ra, bắt gặp người đàn ông đang ngồi chễm chệ ngay bàn làm việc của mình, trong lòng không biết nên chọn chế độ chặn tin nhắn hay bấm đã xem nữa.

Anh vậy mà lại dám ngồi nghễu nghện lên chiếc ghế của cô, hai chân bắt chéo, trầm mặc không nói một lời, hệt như một bức tượng điếm đài cao quý tỏa ra từng luồng khí lạnh ngát.

Tô Thính đứng trong phòng làm việc ngó ra ngoài hành lang, bắt gặp cảnh Dật Chiến đang ngồi trên chiếc ghế nhân viên bình thường nhắm mắt dưỡng thần, đáy mắt thoáng hiện lên tia thất vọng buồn bã.

Giờ phút này, toàn bộ ánh mắt của các đồng nghiệp trong phòng đều đổ dồn về phía người đàn ông to lớn đen kỵ sĩ đang ngồi lì ở đó.

Bộ phận thiết kế hôm nay rơi vào một khoảng không gian tĩnh mịch quỷ dị đến lạ thường.

Lạc Thù khựng lại vài nhịp chân, siết chặt chiếc ly cà phê vừa pha xong trong tay.

Cô rón rén bước tới gần, đặt ly cà phê cùng xấp tài liệu lên mặt bàn.

"Dật tổng..." Cô hơi khom người, lên tiếng gọi.

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ ấy ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế xoay màu hồng phấn của cô, nhìn kiểu gì cũng thấy lạc quẻ vô cùng.

"Hửm." Anh lười biếng đáp lại một tiếng.

"Anh tìm em ạ?"

"Anh mệt, ngồi nghỉ tý."

"Vâng ạ."

Tập thể phòng thiết kế ai nấy đều thầm vã mồ hôi hột thay cho Lạc Thù.

Lạc Thù cũng chẳng dám nói thêm câu nào, ngặt nỗi buổi chiều còn có cuộc họp quan trọng, cô đành phải lôi thêm một chiếc ghế nhựa thấp tè khác ra ngồi ké ngay bên cạnh để xử lý công việc.

Chiếc ghế thấp hơn ghế làm việc bình thường một khúc, khiến cô cứ phải ngẩng phắt cổ lên nhìn màn hình máy tính.

Cô đành xoay ngang màn hình máy tính, kéo dài sợi dây cáp bàn phím sang một góc bên cạnh để tiện thao tác.

Nhưng ngặt nỗi dây cáp chỉ dài có ngần ấy, mà cái "vật thể khổng lồ" kia lại đang chình ình chiếm trọn chỗ ngồi khiến cô chẳng dám hất hàm đuổi anh đi, đành phải rướn người ngồi nghiêng hẳn một bên để làm việc.

Group chat [Lương ngày tám triệu] bắt đầu sôi nổi bàn tán rôm rả.

【Cô Lạc, cậu ở S quốc đắc tội gì với Dật tổng đấy à?】

【Vậy mà dám để Cô Lạc của chúng ta ngồi ghế thấp củ tỏi làm việc kìa, đừng có chiều chuộng hắn quá nha, xông lên ngồi thẳng vào đùi hắn đi...】

【Cô Lạc, mau quyến rũ anh ta đi thôi.】

【Mọi người có thấy Cô Lạc với Dật tổng đứng cạnh nhau trông có duyên vợ chồng lắm không? [Hình ảnh]】

...

Lạc Thù nhìn chằm chằm vào những tin nhắn mang màu sắc "đen tối" nhảy múa liên hồi trên màn hình Wechat mà cạn lời không nói nên lời.

Thậm chí còn có người chụp lén nữa chứ, nhưng mà... công nhận nhìn anh góc nghiêng vẫn cực phẩm thật.

"Mọi người gác lại công việc trong tay một lát nhé!" Thẩm Nghiên đứng giữa phòng thiết kế cao giọng hô lên, bên cạnh là Tô Thính đang đứng mỉm cười dịu dàng.

Mọi người nghe vậy liền buông dở công việc trong tay đứng dậy, đồng loạt hướng ánh mắt về phía vị trưởng phòng mới điều động tới.

"Đây là vị trưởng phòng mới của bộ phận chúng ta, Tô Thính, Tô经理..."

[Lược bỏ phần giới thiệu dài dòng ba phút.]

Sau khi Thẩm Nghiên giới thiệu xong, Tô Thính bắt đầu tự giới thiệu bản thân trước tập thể.

Lạc Thù vẫn đang chăm chú lắng nghe, nhưng cô chợt nhận ra Dật Chiến không biết từ lúc nào đã mở bừng mắt tỉnh giấc.

Tiêu đời rồi, lỡ bị anh đọc được mấy dòng tin nhắn tào lao trong group thì có nước mà chui xuống đất liền!

Lạc Thù hơi khom lưng cúi người xuống, rụt rè thận trọng đưa tay quờ quạng ra phía sau tìm con chuột máy tính với ý định tắt gấp ứng dụng Wechat đi.

Nào ngờ bàn tay vừa vươn ra lại chạm phải một bàn tay to lớn ấm áp và chai sần nhẹ, thậm chí cô còn cảm nhận rõ mồn một từng đường gân xanh rắn rỏi nổi lên trên mu bàn tay anh.

Cô hoảng hốt rụt phắt tay về như điện giật, lén lút liếc xéo người đàn ông đang ngồi sau lưng một cái.

Anh lúc này đang đặt tay lên điều khiển con chuột, thản nhiên lướt đọc nội dung đoạn chat trên màn hình.

Lạc Thù tức tối nghiến răng, trừng mắt vươn tay nhỏ nhắn ra sau véo mạnh vào cổ tay anh một cái rõ đau.

Cô có thể cảm nhận rõ tiếng cười trầm khàn phát ra từ lồng ngực người đàn ông ngồi phía sau.

Cũng may vị trí bàn làm việc của cô nằm ở góc khuất sát tường, phía sau chẳng có ai qua lại nên màn dây dưa ám muội vừa rồi hoàn toàn qua mắt được tất cả mọi người.

"Tối mai tại quán bar T, tôi cùng với Trưởng phòng Yêu Nghị của bộ phận truyền thông sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ mời mọi người đi hát hò giải trí, đến lúc đó hy vọng tất cả mọi người không ai vắng mặt nhé!"

Giọng nói dịu dàng cùng cung cách giao tiếp khéo léo của Tô Thính lập tức kéo theo tràng hò reo hưởng ứng nhiệt tình của cả phòng.

Lạc Thù cũng hùa theo vỗ tay rào rào.

Buổi thông báo kết thúc, vị đại thần họ Dật cuối cùng cũng đứng phắt dậy, phủi phủi cổ áo rồi cất bước rời đi.

Ba vị lãnh đạo cấp cao cùng bước chung vào thang máy đi lên tầng cao nhất.

Trái lại, cô nàng thực tập sinh cũ là Vu H兮 lại được phân công về làm trợ lý riêng cho Tô Thính, lúp xúp lẽo đẽo bước theo sau.

Đường đường là một trưởng phòng mà cũng được biên chế hẳn trợ lý riêng, tin tức này vừa ném xuống lập tức khiến phòng thiết kế tiếp tục bùng nổ bàn tán.

Ngay sau đó, hàng loạt tin đồn hành lang bắt đầu bay tứ tung, người ta râm ran bàn tán về mối quan hệ tình cũ không rủ cũng tới giữa Tô Thính và Dật Chiến.

Có kẻ quả quyết bảo rằng hai người họ "gương vỡ lại lành", nối lại tình xưa.

Lại có lời đồn Dật Chiến vì tình yêu mà phát cuồng, bất chấp tất cả điều người thương từ chi nhánh tít dưới quê lên tận tổng công ty để chiều lòng mỹ nhân.

Nhưng cũng có phe châm biếm chê bai Tô Thính hám danh chuộng lợi, nhớ ngày trước lúc Dật Chiến gặp tai nạn chấn thương chân suýt tàn phế, chính cô ta là kẻ nhẫn tâm dứt áo ra đi du học nước ngoài, phũ phàng đá bay anh.

Bây giờ thấy người ta thành đạt giàu sang phú quý ngập trời nên mới trơ trẽn quay về bấu víu chứ gì.

"Cậu nói xem, có phải tổng giám đốc nhà chúng ta dạo này xuân tâm nảy nở rồi không hả?"

Diệp Lệ kéo ghế trượt sát lại gần Lạc Thù, hạ thấp giọng thì thầm hóng hớt về phía văn phòng trưởng phòng.

Lạc Thù ngẩn người im lặng không đáp.

Hóa ra anh bặt vô âm tín suốt nửa tháng trời không thèm về nhà, nguyên nhân sâu xa là vì bận rộn đón Tô Thính về tổng công ty sao?

Lần trước anh tuyệt tình từ chối cô, chẳng lẽ cũng vì người phụ nữ này ư?

"Này, cậu sao thế, mở mồm nói câu gì xem nào."

Diệp Lệ quay sang thấy thái độ bất thường của Lạc Thù liền cảm thấy có mùi bất ổn.

"Tớ đang tự nghĩ, sếp vừa ngồi ì ra bàn làm việc của tớ xong, không biết chiếc đệm ngồi màu hồng phấn này có nên mang về nhà thờ cúng luôn không đây."

Lạc Thù cười gượng gạo pha trò chữa thẹn.

Diệp Lệ nghe xong phì cười ha hả.

Lạc Thù thở dài thườn thượt, cúi xuống nhìn chằm chằm vào cái tên 'Ông xã' lưu trong danh bạ, đến giờ phút này màn hình vẫn trơ trọi không một dòng tin nhắn hồi âm.

Mấy đứa trong group chat từ nãy đến giờ vẫn liên tục trêu chọc vụ lúc nãy, không khéo tên đàn ông thù dai đó lại nổi đóa lên nữa rồi ấy chứ?

Đúng là cái đồ đàn ông khó chiều, tâm tư khó đoán như thời tiết tháng ba, lúc nóng lúc lạnh chẳng biết đường nào mà lần.

【老闆最近在忙什麽呀?】 Cô quyết định gõ cửa hỏi thăm Thẩm Nghiên. 【加班。】 【Nói tiếng người xem nào.】 Lạc Thù bực mình. 【Thật sự là đang tăng ca mà, cuối tuần còn phải lết thân đến công ty nữa cơ [Biểu tượng khóc thét]】

"Chẳng lẽ tổng tài nhà chúng ta cũng thuộc hệ tu hành nằm gai nếm mật trên thảo nguyên à? Nhìn không giống cho lắm." Cô lầm bầm lầu bầu.

"Chúng ta đi làm là để bán mạng kiếm cơm nuôi thân không bị chết đói, còn sếp tổng làm việc là để cứu vớt cái công ty sắp phá sản này khỏi sạt nghiệp, suy cho cùng cũng chỉ là một lũ trâu ngựa bán sức lao động cả thôi, cuối tuần cắm mặt ở công ty thì có gì lạ đâu."

Diệp Lệ từ phòng trà nước thảnh thơi bước ra, liếc cô một cái: "Mà vừa rồi cậu lẩm bẩm cái gì thế hả?"

"Đang nghĩ... muốn quyến rũ sếp."

Hai từ "quyến rũ" vừa thốt ra khỏi miệng, trong đầu Lạc Thù liền tự động phác họa ra vô vàn viễn cảnh mờ ám đỏ mặt tía tai.

Đúng lúc đó, từ hướng bàn làm việc vang lên tiếng cười nói khúc khích của hai người nào đó.

Cả Tô Thính và Dật Chiến đang cầm hai chiếc ly cà phê cụng nhẹ vào nhau, đoạn tao nhã nhấp một ngụm nhỏ.

"Khụ khụ..."

Tiếng húng hắng ho khan đột ngột vang lên ngay sau lưng.

Lạc Thù và Diệp Lệ giật thót mình, vội vàng phanh gấp xoay ghế lại hướng đối diện.

Bắt gặp ngay cảnh Dật Chiến và Tô Thính đang thong thả bước đến gần bàn làm việc của họ từ lúc nào.

Thẩm Nghiên đứng bên cạnh ném cho Lạc Thù một cái nháy mắt mang đầy hàm ý: Cả đám vừa nói xấu gì đều lọt vào tai người ta hết rồi đấy nhé...

Sắc mặt Tô Thính sa sầm lại tối sầm, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đầy cay cú.

Ngược lại, biểu cảm trên gương mặt Dật Chiến lại vô cùng vi diệu, từ vẻ trầm uất u ám ban nãy thoáng chốc giãn ra thả lỏng hoàn toàn.

Hôm nay thời tiết nổi cơn gió độc gì thế không biết? Tính ra từ sáng đến giờ số lần vị đại boss này bước chân xuống phòng thiết kế còn nhiều hơn tổng số lần xuất hiện trong cả năm ngoái cộng lại nữa.

Bình thường mấy nhân viên văn phòng rảnh rỗi hay lôi sếp ra làm chủ đề đùa cợt trêu chọc là chuyện như cơm bữa, nhưng bị chính chủ bắt quả tang tại trận thế này thì đúng là lần đầu tiên trong đời.

Cả đám đực mặt ra im thít không dám hó hé nửa lời, ai nấy đều giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Nghiên ho khan một tiếng, vội vã dẫn đường đưa Tô Thính bước thẳng vào phòng làm việc riêng, đoạn đóng sầm cửa lại.

"Boss vừa nghe thấy câu cậu bảo muốn quyến rũ anh ta rồi kìa." Diệp Lệ vô lương tâm đổ thêm dầu vào lửa.

"Tớ biết rồi."

"Tớ thề là tớ ngửi thấy sát khí bốc ra ngùn ngụt từ phòng chị Tô Thính đấy, tin tớ đi, lát nữa người đầu tiên bị gọi vào 'uống trà đàm đạo' chắc chắn là cậu đấy Lạc Thù."

"Chắc không đến mức đó đâu nhỉ..."

Lạc Thù cười mếu máo dở khóc dở cười. Kể từ sau cuộc chạm trán nảy lửa ở tuần lễ thời trang S quốc, cô cứ đinh ninh hai người nước sông không phạm nước giếng, nào ngờ đối phương lại chính là tình cũ của sếp tổng nhà mình.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, ngay sau khi Thẩm Nghiên và Dật Chiến vừa khuất dạng, Tô Thính đã lạnh lùng cất giọng gọi Lạc Thù bước thẳng vào phòng làm việc của cô ta.

"Chị Lệ, cậu đúng là thánh đoán chuẩn hơn Lê Lai!"

Lạc Thù méo mặt thốt lên cảm thán.

"Chúc cậu vượt cạn bình an nhé, Cô Lạc." Diệp Lệ vỗ vai cô phúng phính cười cợt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập