Chương 33: Thú vị thật đấy

Lạc Thù không phải là kiểu người dễ dàng công nhận một ai đó, cô vốn không phải là tuýp người sống cảm tính.

Sự phản bội của Tần Hằng ngày trước từng khiến cô phải mất tròn một tháng tự điều chỉnh lại tâm trạng, mới có thể đưa ra những hành động trả đũa đó. Cô vẫn luôn cho rằng bản thân mình đã đủ lý trí rồi.

Thế nhưng, đứng trước chuyện kết hôn chớp nhoáng lần này, cô lại có phần bốc đồng đến lạ.

Chỉ vì cả hai đã trải qua chuyện đó, cùng với hai lần vấp phải sự cố tháo cửa tung nhà, vậy mà cô lại hoàn toàn không một chút phòng bị, cứ thế lựa chọn phó mặc đời mình cho người đàn ông này.

Tận sâu trong tâm can, cô vẫn luôn lặp đi lặp lại câu hỏi: Thế nào mới gọi là một lương duyn đích thực?

Chẳng có một đáp án nào là hoàn hảo cả, nhưng trực giác mách bảo cô rằng, anh trông rất giống hình mẫu đó.

"Đang nghĩ gì thế?"

Dật Chiến từ trong phòng tắm bước ra, trên người khoác bộ đồ ngủ lụa tơ túc rộng rãi, những lọn tóc vẫn còn vương những giọt nước đọng, cặp kính không gọng bị hơi nước làm mờ đi đôi chút, khiến người ta chẳng thể nhìn thấu ánh mắt anh.

Lạc Thù ngồi ngốc nghếch trên giường, ôm chặt chiếc gối ngẩn người.

"Anh không có gì muốn hỏi em sao?"

"Có." Dật Chiến tiện tay vứt chiếc khăn tắm lên chiếc ghế bên cạnh, vắt nó thật ngay ngắn gọn gàng lên đó.

"Chuyện gì?"

"Sính lễ hai triệu, có phải là ít quá không?"

"Hả?"

Chưa dứt cái tiếng "hả" đầy kinh ngạc của cô, Dật Chiến đã bước đến ngồi sát bên cạnh từ lúc nào, cánh tay dài vòng qua đầu giường phía sau cô, động tác trông hệt như đang muốn giam trọn cô vào trong lồng ngực.

"Hôm nay anh để lại một chiếc thẻ chỗ mẹ rồi, chỉ sợ không đủ..."

"Khoan đã..." Lạc Thù vội vàng cắt ngang lời anh: "Anh chẳng còn chuyện gì khác muốn hỏi nữa à?"

Người đàn ông này rốt cuộc là không hề tìm hiểu gì về bạn bè của cô, hay là hoàn toàn mù tịt không quen biết gì hết vậy?

Góc nghiêng khuôn mặt người đàn ông vô cùng sắc nét và lạnh lùng, trên sống mũi cao thẳng tựa đỉnh núi đeo một cặp kính không gọng, tròng kính phản chiếu ánh đèn mờ ảo đầy ám muội trong phòng.

Đôi môi mỏng mím lại, sâu thẳm trong đôi mắt thâm trầm là hình bóng cô: "Có chứ."

Lạc Thù có thể cảm nhận rõ nhịp thở dồn dập và hỗn loạn của anh, thứ khí chất nam tính nồng đậm trùm lên cả hương sữa tắm thanh mát thoang thoảng trên người cô.

"Xong chưa?" Ánh mắt anh dời xuống phía dưới lớp chăn.

"..."

Nhịp tim vốn đang đập khá đều đặn của Lạc Thù bỗng chốc hoảng loạn, cô chọn cách im lặng tuyệt đối, ngượng ngùng rúc hẳn người vào trong chăn, siết chặt lấy chiếc gối ôm.

Đúng là cái đồ đàn ông chết tiệt này, lo mà tập trung vào sự nghiệp đi, đừng có lúc nào cũng để phụ nữ làm choáng váng đầu óc nữa chứ!

Chỉ có điều, mỗi lần sau đó khi phải khuất phục trước những tiếng rên trầm đục của anh, cô mới ngộ ra một chân lý: có lẽ bản chất anh vốn dĩ đã là dạng người như thế này rồi — ngoài việc bận rộn làm sự nghiệp ra, thì tranh thủ "làm" cô cũng là một hạng mục công việc quan trọng không kém.

Từ sau khi "phá giới", ban ngày thì tranh thủ làm ở văn phòng, tối về nhà thì hở ra là lăn ra làm, đúng là những chuyện này vượt ngoài sức tưởng tượng của Lạc Thù.

Ai nấy đều đồn đại anh là một vị đại lão ăn chay trường, ăn chay? Rốt cuộc là ăn chay kiểu quái gì thế không biết.

Đêm dài đằng đẵng thật khó bề vượt qua, đặc biệt là khi bên cạnh lại có một tuyệt sắc giai nhân mà chỉ được ngắm chứ không được động đũa.

Anh đã mất ngủ, suốt mấy ngày liên tiếp rồi.

Hôm ngày hôm sau, Lạc Thù khoác lên mình chiếc áo khoác dạ mà Du Vu đã sai người mang tới vào tối qua. Đây là một thiết kế mang phong cách haute couture riêng biệt, phần eo được thiết kế rộng rãi thoải mái, điểm nhấn là thiết kế cổ áo độc đáo cùng phần tay áo phối màu tầng lớp rõ rệt.

"Bộ cánh này của em, là bút tích của kẻ ngốc đó sao."

Dật Chiến đứng sừng sững trước cửa với dáng người cao ráo thẳng tắp, ánh mắt sắc lạnh dán chặt lên người cô.

Lạc Thù khựng lại một nhịp, gượng cười đáp: "Anh nhìn nhầm rồi đấy."

Ánh mắt anh dịch chuyển từ bộ trang phục trên người cô lên thẳng đôi phượng mâu trong trẻo.

Lạc Thù thừa biết anh đang phán đoán độ thật giả trong lời nói của mình.

Anh vốn là một trinh thám xuất sắc, luôn biết cách nắm bắt những chi tiết nhỏ nhặt nhất vào những lúc người ta lơ đễnh nhất.

"Anh không nhìn nhầm đâu, trong video mới nhất của cô ta chính là mẫu thiết kế này." Ánh mắt anh vô cùng sắc bén và tinh tường.

"Do Du Vu đưa cho em mặc, em không biết gì hết, cô ấy chỉ bảo em mặc thì em mặc thôi." Cô khựng lại một lát, đưa tay kéo nhẹ cổ áo rồi nói tiếp: "Lát nữa em sẽ hỏi thử xem sao, tiện thể xem có tin tức gì của kẻ ngốc đó không."

"Cũng không cần phải gượng ép quá đâu, dù sao đó cũng là bạn của em, anh sợ em ở giữa sẽ khó xử, bằng không chúng ta cứ thử tìm cách khác xem sao."

"Vâng." Lạc Thù thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Vừa bước ra cửa, liền nhìn thấy Bạch Hi đang đứng nghiêm trang đợi sẵn bên ngoài.

"Dật tổng, Cô Lạc."

"Ừm." Dật Chiến đáp ngắn gọn.

Cả bọn cùng nhau lên lầu trên của khách sạn để ăn sáng.

Trời hãy còn sớm, Thẩm Nghiên và Dật Chiến đang xem xét tài liệu rồi thỉnh thoảng trao đổi vài câu công việc với nhau, còn Bạch Hi thì đi lấy sữa đậu nành.

Nam Hoài ngồi ở phía đối diện liếc nhìn Lạc Thù đang ngồi bên cạnh, liền gắp chiếc trứng ốp la trong đĩa của mình đặt sang đĩa cô.

"Tôi gắp hơi nhiều, thấy cô ăn ít quá nên cho cô đấy, bằng không lát nữa vào trong Tuần lễ thời trang là đói lả người ra đấy."

Lạc Thù có chút ngượng ngùng, lén lút liếc nhìn Dật Chiến đang ngồi cạnh mình, anh vẫn đang mải tập trung bàn công việc với Thẩm Nghiên.

"Tôi không thích ăn trứng ốp la."

Lạc Thù định gắp trả lại cho cậu ta, nhưng ngặt nỗi lúc nãy Nam Hoài đã dùng đũa của chính mình để gắp, trong khi tay Lạc Thù lúc này chỉ cầm đúng một đôi đũa.

"Đã lấy ra rồi thì đừng lãng phí, anh thích ăn."

Dật Chiến không biết từ lúc nào đã xích lại gần, tiện tay cầm đũa gắp luôn miếng trứng ốp la cho thẳng vào miệng, đoạn tiếp tục cúi xuống xem tài liệu.

Thế nhưng, bàn tay vừa đặt đũa xuống của anh lại thò ngay xuống dưới gầm bàn, nắm chặt lấy bàn tay đang đặt trên đầu gối của Lạc Thù.

Đúng là cái con người này, đến ăn sáng cũng không chịu ngồi yên cho tử tế. Ngày thường nhìn thì có vẻ ra dáng áo mão chỉnh tề, ai mà ngờ được lại là một tên "cầm thú ngụy quân tử".

Lạc Thù không dám cựa quậy, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi im ăn sáng.

Nam Hoài cười gượng gạo một tiếng: "Dật tổng quả thật rất gần gũi với đời thường nhỉ."

Lạc Thù thầm khinh bỉ trong lòng, gần gũi cái nỗi gì, cậu mà dám làm càn thêm câu nữa chắc cậu được đưa xuống dưới âm phủ đoàn tụ với diêm vương luôn quá.

"Bạch bí thư, vị trí của chúng ta gửi chưa?"

Thẩm Nghiên gấp tập tài liệu trong tay lại, bắt đầu dùng bữa sáng.

"Đã gửi rồi ạ."

Năng lực làm việc của Bạch Hi từ trước tới nay vẫn luôn hoàn hảo không chê vào đâu được. Đừng nhìn cô nàng có vóc dáng nhỏ nhắn, ngoại hình bình thường mà lầm, tác phong làm việc vô cùng cẩn trọng, kín kẽ không sơ hở, đặc biệt là trong một số hoàn cảnh nhất định.

Vị trí ghế ngồi của bọn họ đều nằm ở hàng đầu tiên ngay khu vực trung tâm liên tiếp nhau: Lạc Thù ngồi bên trái, lần lượt kế tiếp là Dật Chiến, Thẩm Nghiên, Bạch Hi, và ngồi cuối cùng là Nam Hoài.

Tuần lễ thời trang bắt đầu từ chín giờ sáng, sau khi ăn sáng xong, tám giờ đoàn người đã có mặt tại khu vực cổng ký gửi check-in của sự kiện.

Cổng ra vào lúc này đã sớm chen chúc chật ních các đại gia, các hotgirl mạng cùng tiểu minh tinh nổi tiếng, các hãng truyền thông lớn và đội ngũ nhiếp ảnh gia mạng cũng đã túc trực sẵn sàng chớp lấy từng khung hình.

Xuất trình thiệp mời xong, bọn họ thuận lợi bước vào trong hội trường.

"Dật tổng, chúng ta có thể tự do đi dạo xung quanh một chút được không ạ?" Lạc Thù mím môi, vẻ mặt vô cùng chân thành tha thiết.

Dật Chiến nghiêng đầu, nhìn ánh mắt mong chờ của nhóm người bọn họ, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Nhận được sự cho phép, đám người liền tản ra đi tham quan các hướng, chỉ có duy nhất Bạch Hi là vẫn ở lại bên cạnh Dật Chiến.

Dật Chiến nhìn thấy trên khuôn mặt tinh nghịch của cô thoảng qua một nét điềm tĩnh khác lạ, đoạn anh thu lại tầm nhìn.

"Em cũng đi đi." Anh cất lời đuổi khéo Bạch Hi đi, sau đó tự mình thong thả đi dạo quanh khu vực xung quanh.

Lạc Thù lang thang đi dạo ở khu vực lân cận, chớp thời cơ bước vào nhà vệ sinh, rồi nhân lúc không ai chú ý liền rẽ vào một hành lang nhỏ bên cạnh, đi xuyên qua lối đó để tiến thẳng vào khu vực hậu cần phía trong cùng của hội trường.

Thế nhưng, bóng dáng của cô đã lọt trùm vào trong tầm mắt sắc bén của Dật Chiến.

Anh thấy rõ Lạc Thù đang vội vã cất bước tiến vào dãy hành lang phía sau.

"Xin chào tiên sinh, vui lòng xuất trình thẻ nhân viên."

Dật Chiến bước theo sau Lạc Thù một khoảng không xa, liền bị hai tên bảo vệ đứng chặn ngay lối hành lang cản lại.

"Thẻ nhân viên?" Anh cất giọng bằng một thứ tiếng địa phương lưu loát, ánh mắt thâm trầm dõi theo bóng lưng Lạc Thù vừa khuất dạng sau khúc cua hành lang.

"Không có thẻ nhân viên thì không được vào, thưa tiên sinh, khách mời chỉ được phép ở khu vực đại sảnh và khán đài chính." Bảo vệ vô cùng lịch sự, không hề làm khó dễ.

Dật Chiến khựng lại một nhịp, cất lời hỏi: "Khu vực phía sau này là..."

"Hậu trường dành cho nhà thiết kế và người mẫu."

"Bạn tôi ở bên trong, có thể cho phép người ta ra đón tôi vào được không?"

"Thật xin lỗi tiên sinh, không có thẻ nhân viên tuyệt đối không được vào."

Anh gật đầu, nói một tiếng cảm ơn rồi quay người rời đi.

Khu vực chuyên biệt của nhà thiết kế và người mẫu kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, thẻ nhân viên đều có mã số và ảnh nhận diện đàng hoàng, người ngoài bình thường rất khó lòng bén mảng bước vào được.

Anh lấy điện thoại ra, gọi thẳng một cuộc cho Lạc Thù.

[Đang ở đâu?]

[Em đang trong nhà vệ sinh, anh không cần phải đợi em đâu.]

Dật Chiến khẽ nhướng đôi mi, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, đáp một tiếng "ừm" rồi cúp máy.

Thú vị thật đấy!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập