Chương 25: Anh muốn...
Lạc Thù đứng trước cửa thang máy, vô tình nhìn thấy bóng dáng phản chiếu của mình trên bề mặt cửa kính sáng bóng. Cô giơ tay vuốt nhẹ lại lọn tóc mái, ngẩng đầu nghiêng ngàng đánh giá.
Nào ngờ Dật Chiến lại đột ngột bước đến đứng sát ngay bên cạnh từ lúc nào, khiến cái đầu nhỏ đang nghiêng ngả của cô vô tình tựa trúng vào bờ vai rộng của anh.
Gặp quỷ rồi!
Cô hoảng hốt bật ngửa người đứng thẳng dậy, trân trân nhìn hình ảnh phản chiếu của hai người trên cửa thang máy.
Dật Chiến nghiêng đầu, cúi xuống trầm mặc nhìn cô.
"Dật tổng, sao anh lại ra đây..."
"..."
Đây là di chứng của chứng bệnh ám ảnh công sở sao? Cô cứ ngỡ bản thân vẫn đang đứng chờ thang máy dưới sảnh công ty.
"Dật Chiến." Cô vội vàng đổi miệng sửa lại cách xưng hô.
"Đưa em đi dạo một vòng." Giọng điệu anh vẫn điềm tĩnh lạ thường.
Mãi mới tìm được cơ hội trốn thoát khỏi tầm mắt của hắn, ai mà ngờ được tổng tài đại nhân này lại bám theo tận đây, chẳng lẽ công ty dạo này rảnh rỗi lắm hay sao?
Chẳng phải đàn ông ở vị trí tổng tài lúc nào cũng bận rộn trăm công nghìn việc hay sao? Hai ngày nay rõ ràng còn thấy anh mang tâm sự rầu rĩ, cứ như đang phiền muộn vì chuyện gì lớn lắm, thế mà giờ này lại nổi hứng dắt vợ đi dạo cơ đấy?
"Ting —"
Cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Dật Chiến bước vào trước, bấm chọn tầng ba. Lạc Thù lẳng lặng đứng nép một góc, không gian kín mít lập tức bao trùm bởi mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng đặc trưng phát ra từ người anh, khiến cô đến cả thở mạnh cũng không dám, sợ rằng bản thân sẽ chết chìm trong thứ hương thơm mờ ám này.
Thang máy dừng lại.
Khu vực tầng ba là một căn phòng sách khổng lồ rộng lớn hệt như một thư viện thu nhỏ, đi sâu vào bên trong là một chiếc bàn dài năm sáu mét được bày biện đầy đủ các dụng cụ chuyên dùng để luyện chữ thư pháp.
Tiến thêm vài bước nữa lại là một ban công nhỏ xinh xắn được thiết kế cực kỳ tao nhã, phong vị hữu tình.
"Oa..."
Cô khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên khe khẽ, cố kìm nén không để bản thân phát ra mấy âm thanh quê mùa nhà quê mới lên tỉnh.
Dật Chiến nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi cong lên nụ cười nhạt: "Nghe nói trình độ thư pháp của em rất cừ."
"Bình thường thôi ạ." Lạc Thù nào dám nhận hai chữ "cừ khôi".
Thực chất là ngày trước khi còn ở nước ngoài, cô từng theo chân Lạc Thù và Chu Di suốt hai mùa hè. Chu Di lúc nào cũng kè kè bắt cô luyện viết cọ lông. Vốn dĩ thông minh lanh lợi lại học gì nhớ nấy nên cô tiếp thu rất nhanh, khiến Chu Di vô cùng hài lòng.
Về sau, ngoài thời gian vẽ vời thiết kế ra, hễ khi nào cạn kiệt ý tưởng là cô lại đem bút lông ra mài mực luyện chữ cho khuây khỏa.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào khoảng không ngượng ngùng, hai người khập khiễng bước qua lại giữa những kệ sách san sát, đến bản thân cô cũng chẳng hiểu mình lên đây để làm gì nữa.
"Anh biết viết không?" Lạc Thù vừa ngượng ngùng dạo bước giữa các dãy kệ sách vừa cất lời phá vỡ bầu không khí.
"Không rành lắm." Dật Chiến đáp gọn lỏn.
Thế mới lạ chứ, rõ ràng Chu Di lúc nào mở miệng ra cũng khen con trai cưng cái gì cũng giỏi, học đâu hiểu đấy, ngoại trừ khoản EQ ra thì chẳng có việc gì làm khó được anh cả.
Lạc Thù thầm bật cười, cuối cùng cũng tìm được một môn vượt mặt được tên tổng tài hoàn hảo này rồi.
"Vậy để em dạy anh." Dật Chiến nói.
Lạc Thù ngẩn người, đây có tính là cố tình moi chuyện để trò chuyện tiếp không thế?
Đi đến cuối dãy kệ sách thì hết đường, cô xoay người định quay đầu bước ngược lại, nhưng Dật Chiến lại đứng chặn ngay lối đi không nhúc nhích.
Khoảng cách giữa hai dãy kệ sách chỉ vỏn vẹn chừng thước rưỡi, Dật Chiến cao lớn đứng chắn trọn giữa lối đi. Lạc Thù muốn mở miệng bảo anh nhường đường để cô đi qua, nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh lại cứ thế đăm đăm nhìn chằm chằm vào cô.
Hết cách, cô đành giả vờ ngượng ngùng đưa tay rút đại một cuốn sách trên kệ bên cạnh ra lật giở xem.
Ai mà ngờ vừa mới mở bừa ra trang đầu tiên, đập vào mắt lại là mấy bức tranh minh họa xuân cung đồ thời cổ đại.
"..." Cô giật mình vội vàng đóng sập cuốn sách lại, nhét vội về chỗ cũ.
Cô thậm chí có thể nghe thấy tiếng cười khẽ đầy ẩn ý phát ra từ lồng ngực Dật Chiến.
Chịu hết nổi cái bầu không khí mập mờ này rồi, với tình trạng hiện tại của anh, dùng ngón chân nghĩ cũng thừa biết hắn đang rắp tâm tính toán chuyện gì.
"Dật Chiến, anh..."
"Anh vẫn muốn hôn em." Anh trực tiếp mở lời.
"..."
Không khí đột ngột đóng băng.
Hôm nay anh bắt buộc phải hôn cho bằng được mới chịu à? Hay là hôm nay ngày lành tháng tốt gì sao?
Lạc Thù cảm giác mặt mình lúc này nóng rực hệt như đang bị thiêu đốt bằng lửa, từ vành tai đỏ bừng lan thẳng tới gò má, lòng bàn tay tướt đầy mồ hôi lạnh, thậm chí mấy ngón chân trong giày cũng quắp lại vì ngượng.
Hai bàn tay nhỏ bé siết chặt thành nắm đấm, ngón cái dùng sức đè mạnh lên ngón trỏ đến mức khớp xương trắng bệch.
Tên đàn ông chết tiệt này, muốn hôn thì cứ đường hoàng mà hôn đại đi, sao cứ phải bầy đặt thêm lắm thoại diễn xuất thế hả giời!
Đối mặt với tình huống trớ trêu này, ở cái hoàn cảnh ngập tràn sắc hồng thế này, cô tuyệt đối chẳng thể vớt vát lại được chút hình tượng thanh cao nào nữa rồi.
Dật Chiến đứng ngược sáng, bóng dáng cao lớn hoàn mỹ bao trùm trọn vẹn lấy cô, che khuất đi ánh đèn rọi xuống.
Lạc Thù hoàn toàn lọt thỏm trong cái bóng áp đảo của anh, từng biểu cảm lúng túng nhỏ nhặt của cô đều bị anh thu trọn vào tầm mắt.
Anh sải bước dài, thong thả tiến lại gần cô.
Lạc Thù theo bản lĩnh lùi lại phía sau một bước, nhưng ngay lập tức cổ tay đã bị bàn tay rộng lớn của anh dịu dàng tóm lấy.
"Thử một chút xem sao, nếu em cảm thấy không tự nhiên thì chúng ta có thể dừng lại bất cứ lúc nào."
Loại đàn ông lúc này còn bày đặt thốt ra mấy câu văn vở lịch thiệp thế này, rốt cuộc là lịch sự hay là lưu manh đội lốt quân tử đây hả trời!
Trầm mặc giằng co suốt một hồi lâu, cuối cùng cô cũng nghẹn ngào bật ra được một chữ:
"Được..."
Đúng là cái đồ ngoài miệng cứng hơn thép, đến cự tuyệt cũng chẳng thèm nói nên lời.
Khoan đã, bây giờ có nên nhắm mắt lại luôn không, hay là đợi thêm chút nữa nhỉ?
Cứu tôi với!
Lạc Thù nuốt khan một ngụm nước bọt, cảm giác ngạt thở đang bủa vây khi bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên.
Cô hoảng hốt theo phản xạ bấu chặt lấy bàn tay anh.
"Đừng căng thẳng, thả lỏng người ra."
Giọng nói của anh trầm ấm dịu dàng chưa từng có, hoàn toàn khác hẳn với vẻ lạnh lùng băng giá ngày thường.
Lạc Thù hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, hơi thở của anh mỗi lúc một áp sát đến gần.
Anh nhắm mắt lại.
Lạc Thù cũng luống cuống nhắm tịt mắt theo.
Trán hai người khẽ chạm vào nhau.
Còn chưa kịp định thần lại, Lạc Thù đã cảm thấy đôi chân nhũn ra không còn chút sức lực, bàn tay còn lại không có chỗ bấu víu đành túm chặt lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng lòng bàn tay ấm áp của anh đang mơn trớn qua gò má, trượt dài từ cằm xuống vành tai rồi vòng ra sau cổ.
Những ngón tay thon dài của anh luồn vào mái tóc mềm mại, vững chãi ôm trọn lấy gáy cô, ép cô phải ngẩng mặt lên đón nhận, đồng thời Dật Chiến thuận thế cúi thấp đầu, áp sát đôi môi mỏng lên đôi môi nóng rực của cô.
"Ưm..."
Lạc Thù chỉ cảm thấy toàn thân như bị luồng điện mạnh chạy dọc qua, cơ thể mềm nhũn, đôi tay đang bấu víu vạt áo anh bỗng chốc siết chặt lực đạo mạnh hơn.
May mà Dật Chiến phản ứng nhanh lẹ kịp thời vươn tay ôm trọn lấy vòng eo thon của cô, nếu không có cái ôm đó thì chắc cô đã trượt chân ngã khụy xuống sàn nhà từ đời nào rồi.
Cô thẹn thùng phát ra một tiếng rên khe khẽ vì ngượng ngùng, vội vàng vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh để trốn tránh, kết thúc nụ hôn vừa mới chớm nở.
"Phì..."
Anh đang cười cô kìa!
Lạc Thù thẹn quá hóa giận, bàn tay bấu chặt lấy vạt áo sơ mi giật mạnh: "Không được cười..."
Dật Chiến mím chặt đôi môi, khóe miệng vẫn cong lên không giấu được ý cười cưng chiều. Bàn tay to lớn dịu dàng xoa xoa đầu cô, vòng tay siết chặt ôm lấy người cô thêm phần khăng khít.
Không biết từ lúc nào, không gian xung quanh lại chìm vào sự yên tĩnh tĩnh mịch tuyệt đối, tầng ba rộng lớn đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Cô cảm nhận được nhiệt độ nóng rực từ cơ thể anh dần áp sát lại, bóng dáng cao lớn của Dật Chiến lần nữa đè nặng xuống, hơi thở nam tính gấp gáp phả trực tiếp lên gương mặt cô.
Bầu không khí lấp đầy bởi mùi hương pha trộn giữa hương hoa thoang thoảng và vị gỗ đàn hương trầm ấm.
Nụ hôn thứ hai lại một lần nữa ập xuống đầy mãnh liệt.
Lạc Thù dùng hai tay chống mạnh lên lồng ngực anh theo phản xạ tự nhiên, các ngón tay vô thức cấu chặt vào lớp vải áo.
Đôi môi nóng bỏng một lần nữa bị anh bá đạo chiếm cứ.
"..."
Cô cắn răng kìm nén không để phát ra bất kỳ âm thanh kỳ lạ nào, nhưng bên tai lại vang lên tiếng rên trầm đục đầy mê hoặc.
Chính là tiếng của Dật Chiến...
Tiếng rên trầm khàn vô cùng kìm nén, hệt như một con dã thú đói khát bị nhốt lâu ngày nay mới được thả lỏng.
Y hệt như cái đêm hôm đó...
Đôi môi cô bị anh dịu dàng cạy mở hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô mềm nhũn hoàn toàn buông lỏng phòng bị, ngoan ngoãn hé môi đón nhận nụ hôn sâu thăm thẳm.
Nụ hôn của anh càng lúc càng cuồng nhiệt, triền miên dây dưa không dứt.
Đến mức hàng cúc áo trước ngực bị Lạc Thù vò rách tuột mất mấy chiếc từ lúc nào mà anh cũng chẳng màng bận tâm nổi nữa.
"Ưm..."
Cô sắp thiếu dưỡng khí đến nơi rồi, hai đầu gối mềm nhũn chẳng còn chút sức lực.
Dường như cảm nhận được sự bất ổn của cô, anh dịu dàng giảm bớt lực đạo, nhưng hơi thở nóng rực vẫn quấn quýt quẩn quanh không buông tha.
Dật Chiến lúc này hệt như bị thứ ma lực nào đó thao túng, tiếng rên trầm đục ngày càng trở nên thô ráp gấp gáp.
Nụ hôn vừa dịu dàng vừa bá đạo, ngang ngược xâm chiếm từng tấc hô hấp của cô, bàn tay to lớn ôm eo cô cũng siết chặt đến mức khiến cô đau nhói, hô hấp nghẹn trân trối.
Lạc Thù tức giận giơ tay đấm thùm thụp vào ngực anh mấy cái, lúc này anh mới luyến tiếc buông đôi môi sưng đỏ của cô ra.
Hai người trán tựa trán, thở hổn hển từng nhịp đứt quãng.
Mãi đến khi lấy lại được chút tỉnh táo, cô mới bàng hoàng phát hiện đôi tay mình đang bám chặt lấy cổ anh, hai chiếc cúc áo sơ mi của anh đã bị giật đứt văng đi đâu mất tiêu, để lộ toàn bộ lồng ngực săn chắc vạm vỡ.
Mà trang phục trên người cô cũng xộc xệch hỗn độn chẳng kém, bờ vai ngọc ngà hờ hững tuột lệch một bên quai áo, còn bàn tay to lớn của anh thì từ bao giờ đã lù lù luồn thẳng vào vạt áo trong, áp sát trực tiếp lên vòng eo thon nhỏ.
"Anh..." Dật Chiến đôi mắt đục ngầu, giọng nói khàn đặc đầy tình dục: "Muốn..."
Bình luận