Chương 22: Em làm rất tốt

Trở lại phòng khách, người giúp việc đã hâm nóng xong các món ăn.

Dật Chiến xách toàn bộ số quần áo cô vừa mua mang lên lầu, Lạc Thù ôm bó hoa lững thững bước theo sau lưng anh.

Nhìn tấm lưng rộng vững chãi với tỉ lệ vai hông hoàn hảo trước mặt, gò má cô lại bất giác nóng bừng lên.

Phải công nhận một điều rằng, vóc dáng của anh đúng là cực phẩm vô khuyết, sở hữu cơ bụng săn chắc hoàn mỹ — dù cô không tài nào nhớ nổi rốt cuộc là bao nhiêu múi, chỉ nhớ rõ múi nào ra múi nấy rất săn chắc, cảm giác chạm vào cực kỳ tuyệt vời, vừa mướt tay lại vừa có độ đàn hồi...

Lạc Thù đưa tay vỗ vỗ trán, cố gắng vắt óc xua tan mấy hình ảnh phạm quy tối hôm đó ra khỏi đầu.

Về đến phòng ngủ, Dật Chiến tiện tay sắp xếp toàn bộ quần áo mới mua vào tủ đồ giúp cô, bao gồm cả mấy bộ đồ lót nhạy cảm...

Mãi cho đến khi Lạc Thù mang bó hoa tulip sang phòng sách cắm vào chiếc bình hoa trống không từ trước, cô mới giật mình nhớ ra chuyện mình đã mua thêm cả đồ lót mới.

Cô hoảng hốt chạy ngược về phòng thay đồ, ngỡ ngàng phát hiện anh đã phân loại và cất gọn gàng ngăn nắp đâu vào đấy từ bao giờ.

"Em đói chưa?" Dật Chiến bước tới gần cô cất lời.

"Dạ hơi đói rồi." Cô vội vàng xoay người trốn chạy khỏi phòng thay đồ.

"Cái thói quen ăn uống không đúng giờ này của em phải sửa cho triệt để đi mới được."

"Vâng ạ." Cô lén lút mỉm cười chột dạ, bước nhanh xuống lầu một.

Xuống tới nơi, người giúp việc đã bày biện món ăn lên bàn.

Lạc Thù rẽ vào phòng bếp rửa sạch tay.

"Tiểu thư nhà ta có phúc lớn quá nha, tiên sinh cứ đứng kiên nhẫn đợi ngài mãi ở gara ngoài kia, bữa cơm tối này một miếng cũng chưa chạm đũa đâu đấy." Chị giúp việc nhỏ giọng thì thầm bên tai cô.

Lạc Thù vừa lau khô tay vừa vô thức ngước mắt nhìn sang phía Dật Chiến.

Anh đang đứng cạnh cửa sổ nghe điện thoại, bước chân thong thả đi qua đi lại, vô tình chạm phải ánh mắt cô đang hướng tới.

Cả hai giật mình, nhanh như cắt đồng loạt dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Hôm nay em đã uống sữa tươi chưa đấy?" Dật Chiến vừa nói vừa gắp cho cô mấy miếng thịt đầy ắp vào bát.

"Em uống rồi ạ, cảm ơn anh."

Nghe khách sáo xa cách làm sao, chẳng có lấy một điểm tương đồng với vợ chồng son gì cả, cứ ngỡ như đang chơi game nhận nhiệm vụ vượt ải qua màn vậy.

"Tối nay em cứ tắt chuông báo thức đi, không cần phải dậy quá sớm đâu, khoảng mười giờ rưỡi tối mai chúng ta mới xuất phát."

"?" Lạc Thù ngẩn người ngẫm nghĩ ý nghĩa câu nói của anh: "Ý anh là... anh cũng đi cùng sao?"

"Em không thèm xem kỹ lại lịch trình công tác à?" Dật Chiến nhướng mi, đôi tròng mắt thâm trầm tối sầm lại — ánh mắt sắc bén đến mức khiến Lạc Thù rùng mình thon thót.

"..."

"Em xin lỗi Dật tổng..."

Mỗi lần khẩn trương là thế nào giọng nói của cô cũng tự khắc lắp bắp không thành lời.

Xong đời, nếu tình cảnh này mà diễn ra ở công ty thì không chừng cô đã bị mắng cho xối xả rồi ấy chứ.

"Không sao đâu, đến lúc đó cứ đi theo sát cạnh anh là được."

Dật Chiến nuốt miếng cơm trong miệng, biểu cảm trầm ng ngâm suy tư điều gì đó.

Lạc Thù thở phào nhẹ nhõm, tự dưng có cảm giác vừa mới tan sở về nhà nghỉ ngơi thì lại tiếp tục bị bắt quay lại công ty tăng ca.

Liệu ấn tượng của cô trong mắt sếp lớn tổng tài có bị tụt dốc thê thảm không cơ chứ?

Dật Chiến buông đũa xuống bàn, đột nhiên nhớ ra điều gì bèn cất giọng: "Tần Hằng vẫn đang nằm viện, nhưng phía bên đồn cảnh sát đã có người ra mặt đè bẹp chuyện này xuống, không để lại bất kỳ hồ sơ án tích nào cả."

Nghe đến đây, da đầu Lạc Thù tê dại, mấy đốt ngón tay siết chặt lấy đôi đũa đến trắng bệch.

Gã đàn ông đốn mạt như Tần Hằng mà có thể bình an vô sự được cứu ra ngoài thì chắc chắn thế lực chống lưng phía sau không hề nhỏ chút nào.

"Rốt cuộc là dạo này em đã đắc tội với kẻ nào thế hả?" Ánh mắt Dật Chiến lạnh băng, sắc lẹm như dao cạo.

Lạc Thù chột dạ không dám nhìn thẳng vào anh. Vài ngày trước cô vốn dĩ định kể hết mọi chuyện ra cho anh nghe, nhưng ngặt nỗi khi ấy Dật Chiến không tạo cơ hội nên đành ngậm tăm.

Hôm nay anh đã chủ động khơi mới, Lạc Thù cũng chẳng giấu giếm nữa, đem toàn bộ đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện thuật lại không sót một chữ.

Dật Chiến bật cười.

Hiếm hoi làm sao, trong hoàn cảnh nghiêm trọng thế này mà anh lại có thể thản nhiên cười nổi.

"Anh cười cái gì chứ?" Lạc Thù bán tín bán nghi hỏi.

Anh liếm nhẹ khóe môi, thong thả cất lời: "Thủ đoạn mượn đao giết người, một mũi tên trúng hai đích này của em thật sự khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác đấy."

Hành động dứt khoát quyết liệt này của cô quả thực vượt ngoài dự đoán của anh. Dật Chiến ban đầu chỉ nghĩ cô là kiểu con gái miệng lưỡi chua ngoa không chịu thiệt thòi trước thiên hạ, nhưng tuyệt nhiên không ngờ hệ thống phòng thủ phản đòn của cô lại thâm trầm và mạnh mẽ đến thế.

Trong lòng anh bất giác dâng lên một sự khâm phục khó tả, khoảnh khắc ấy anh thầm cảm thấy canh bạc kết hôn chớp nhoáng này của mình quả thật đã thắng vô cùng rực rỡ.

"Thế... thế hả..."

Lạc Thù giật thột hoảng hốt, cứ ngỡ anh sẽ nổi giận lôi đình vì sợ cô chuốc họa vào thân gây phiền phức cho anh: "Anh không thấy em làm vậy là..."

"Em làm rất tốt. Nhưng nhớ cho kỹ, sau này nếu có gặp phải tình huống tương tự thế này, bất cứ lúc nào cũng phải nhớ báo cho anh biết đầu tiên, tuyệt đối không được tự ý hành động liều lĩnh."

Dật Chiến vừa dứt lời liền vươn tay dịu dàng quẹt đi hạt cơm dính vương vãi bên khóe môi cô.

Ý trong lời nói của anh lúc này phải chăng là: Có chuyện gì cứ nói với anh, có anh che chở cho em?

Lạc Thù đứng chết trân tại chỗ, chỗ khóe môi vừa được ngón tay anh lướt qua bỗng chốc nóng bừng rực lửa, trái tim nhỏ bé lại nhảy múa điên cuồng khiến lồng ngực cô phập phồng gấp gáp, gò má đỏ ứng lan tràn.

Hóa ra Dật Chiến cũng có mặt dịu dàng đến thế, khiến đại não cô hoàn toàn đình công trống rỗng.

"Anh lên lầu tắm rửa trước đây."

Dật Chiến nhẹ nhàng xoa đầu cô một cái rồi đứng dậy rời khỏi bàn ăn.

Vừa rồi... anh vừa xoa đầu cô kìa...

Lạc Thù hoàn toàn ngây dại chết trân tại chỗ, ánh mắt ngẩn ngơ dõi theo bóng lưng cao lớn khuất dần cho đến khi anh bước hẳn vào phòng ngủ.

Cô hít sâu một hơi thật dài, giơ tay tự véo má mình một cái thật đau để xác nhận đây không phải là một giấc mơ hoang đường.

Từ trước đến nay trong cuộc đời cô, chưa từng có ai đứng ra dõng dạc nói với cô câu: Đừng sợ, có anh ở đây.

Thế mà vừa rồi, từng câu từng chữ phát ra từ miệng Dật Chiến đều mang nguyên vẹn ý tứ che chở ấy.

Cô ngẩn ngơ vừa ăn cơm vừa thả hồn trôi dạt theo những lời anh vừa nói, gò má cứ liên tục đỏ lựng từng trận không tài nào hạ nhiệt.

Tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài, Dật Chiến đã ngồi yên vị trước máy tính trong phòng sách tập trung xử lý công việc.

Lạc Thù đành xách laptop ngồi thu lu ở chiếc sofa nhỏ trong góc phòng sách để tăng ca hoàn thành bản thảo.

Nhưng ngặt một nỗi là tâm trí cô lúc này chẳng tài nào tập trung nổi lấy một giây, trong đầu toàn bộ đều lấp đầy những cử chỉ ân cần đầy mờ ám của Dật Chiến lúc nãy...

Cảm giác bứt rứt khó tả khiến cô phiền muộn ném phắt chiếc máy tính sang một bên, úp mặt nằm dài lên sofa thở dài thườn thượt.

Dật Chiến vô tình liếc mắt sang, bắt trọn vẹn vóc dáng hoàn mỹ được lớp vải lụa tơ tằm ôm sát tôn lên triệt để, yết hầu anh khẽ chuyển động nuốt khan một ngụm nước bọt.

Không hiểu sao dạo này anh lại thấy cô nhóc này đáng yêu đến lạ lùng.

Chỉ một lát sau, Lạc Thù ngồi phật dậy, thu dọn bảng vẽ rồi lén lút mở máy tính tìm kiếm thông tin gì đó.

"Dật Chiến."

Cô nghiêng đầu nhìn sang phía bàn làm việc.

"Hôm trước lúc dọn nhà, hộp bản thảo thiết kế của em anh để ở đâu rồi ấy nhỉ?"

Cô láng mang nhớ hình như mấy món đồ lỉnh kỉnh đó đều do một tay Dật Chiến thu xếp cất gọn gàng.

Anh chậm rãi đứng dậy, sải bước đến bức tường sách khổng lồ, với tay nhấc một chiếc hộp các-tông lớn đặt trên kệ trưng bày xuống.

"Có phải cái này không?"

"Đúng rồi, chính nó!" Lạc Thù quýnh quáng quỳ sụp gối trên ghế sofa, vội vàng vươn tay nhận lấy chiếc hộp như vớ được báu vật đời mình.

"Mấy bản thiết kế dự phòng chắc em cũng chưa chuẩn bị kịp chứ gì?" Dật Chiến dường như nhìn thấu tâm tư nhỏ nhoi của cô.

"Hì hì..." Lạc Thù ôm khư khư chiếc hộp vào lòng, cười trừ đầy ngượng ngùng áy náy.

"Không sao đâu, anh nhớ trong máy em vẫn còn lưu rất nhiều bản thảo chưa công bố mà."

Nói xong, Dật Chiến không quay về bàn làm việc nữa mà kéo ghế ngồi thẳng xuống ngay bên cạnh cô, cánh tay dài vô tình gác hờ lên thành sofa phía sau lưng cô.

Lạc Thù giật mình thon thót, hệ thống thần kinh căng như dây đàn.

Anh định giở trò gì nữa đây trời? Hay là... muốn đòi hôn, hay là...

Cô dè dặt liếc trộm anh một cái: "Anh..."

"Anh xem thử với." Vẻ mặt anh tự nhiên hết chỗ nói.

"À... vâng."

Lạc Thù run lẩy bẩy đến mức sắp đánh rơi cả hộp tài liệu. Cái bầu không khí mập mờ về đêm này, lại còn khoảng cách kề cận sát sạt thế này, thậm chí cô còn ngửi rõ mồn một mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng phát ra từ người anh.

Cô đành lật giở từng trang bản thảo cũ, ánh mắt Dật Chiến chăm chú dõi theo từng nét vẽ chuyển động trên tay cô.

Bỗng nhiên, Dật Chiến tiện tay cầm lấy một tờ bản thảo phác thảo, cẩn thận quan sát đánh giá. Bức vẽ này trông vô cùng quen mắt, giống như anh đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi nhưng ngặt nỗi nhất thời lại không tài nào nhớ nổi chính xác là ở đâu.

Lạc Thù hoảng hốt giật phắt bức tranh lại, vội vàng nhét tống nhét tháo nó trở lại vào hộp, sợ rằng anh sẽ phát hiện ra manh mối gì đó động trời.

"Để... để em tự chọn xong xuôi rồi đưa anh xem sau nhé, anh mau quay về làm việc đi..."

Cô quýnh quáng dịch người nép sát vào góc sofa.

Dật Chiến bật cười khẽ, đoạn đứng dậy quay trở về bàn làm việc tiếp tục gõ máy tính.

Anh liếc mắt nhìn lướt qua bó hoa tulip đặt trên góc bàn, đôi ngón tay thon dài vô thức vươn ra khẽ chạm vào cánh hoa mềm mại, khóe môi cong lên một đường cong dịu dàng rồi tiếp tục đắm chìm vào đống công việc bận rộn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập