Chương 16: Gã đàn ông hoang đàng
Lạc Thù ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm tấm lưng rộng lớn đang chắn trọn trước mặt mình với vẻ ngỡ ngàng khó tả.
Là Dật Chiến.
Anh đã ra tay ngăn cản bàn tay đang giơ lên định tát cô của Liêu Nhàn.
Ngay khoảnh khắc đó, vòng eo cô bỗng bị một bàn tay to lớn vững chãi ôm trọn lấy, kéo thốc cô ngã nhào vào lồng ngực ấm áp của anh từ lúc nào không hay.
"Đánh phụ nữ của tôi?"
Gương mặt Dật Chiến sa sầm đen kịt, đáy mắt ngập tràn vẻ u ám, giọng nói lạnh lùng buốt giá hệt như những mũi băng nhọn hoắt. Điểm theo câu chất vấn đó, bàn tay đang siết chặt cổ tay Liêu Nhàn càng lúc càng dùng sức siết chặt hơn.
"Buông tôi ra!"
Liêu Nhàn đau đớn giãy giụa, tay khua khoắng đánh đấm liên hồi, mụ giúp việc đứng bên cạnh cũng hoảng hốt lao tới can thiệp.
Dật Chiến hoàn toàn phớt lờ tiếng la hét xung quanh, anh cúi thấp đôi mắt thâm trầm xuống, nhìn chằm chằm cô gái vẫn đang nức nở rưng rưng nước mắt trong ngực mình.
Lạ thật đấy, rõ ràng ban nãy ánh mắt anh lạnh lùng sắc bén tựa dao cau là thế, sao lúc này vào mắt Lạc Thù lại bỗng dưng cảm thấy có đôi chút dịu dàng ấm áp nhỉ?
Lạc Thù ngẩn người chết trân đến độ quên cả phản ứng, mãi lúc sau mới hoàn hồn vươn tay kéo tay áo anh ra.
"Cô ấy đang mang thai đấy, đừng chấp nhặt với người mang bầu làm gì."
Lúc này Dật Chiến mới chậm rãi buông lỏng cổ tay ra.
Liêu Nhàn vốn đã sớm nhận ra người đàn ông đang đứng lù lù trước mặt mình là ai, sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu, lùi phắt lại phía sau hai bước dài.
"Dật tổng..."
"Sao hả? Cái miệng cô vừa nãy tru tréo mắng ai là gã đàn ông hoang đàng đấy?"
Anh ném tới một cái liếc mắt sắc lẹm, lạnh lùng thấu xương gí thẳng vào mặt Liêu Nhàn.
Lúc này Liêu Nhàn đã bị sự ghen tuông và tức giận làm cho mờ mắt, hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ thấu đáo nữa, há miệng liền chửi rủa:
"Lạc Thù đúng là một con tiện nhân đĩ thõng! Còn chưa chính thức chia tay bạn trai cũ mà đã vội vàng lăn giường lên giường với gã đàn ông khác bên ngoài..."
Chát!
Cái tát trời giáng này, là do chính tay Dật Chiến giáng thẳng xuống mặt ả.
Anh vậy mà lại ra tay đánh phụ nữ!
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc ngưng đọng lại như đóng băng.
Liêu Nhàn che một bên má đang nóng rát sưng vù, đến lúc này mới bàng hoàng tỉnh ngộ nhận ra một sự thật động trời — hóa ra gã đàn ông hoang đàng mà ả vừa lớn tiếng mắng nhiếc nãy giờ, chính là vị tổng tài quyền lực này đây!
"Cút, đừng để tôi phải nghe thấy giọng chó sủa của cô thêm lần nào nữa."
Dật Chiến không thèm liếc nhìn mụ ta thêm dù chỉ nửa cái, anh cúi người dịu dàng dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt đọng lại bên khóe mi Lạc Thù, âu yếm vuốt ve gò má vừa bị hằn lên năm dấu tay đỏ ửng của cô.
Liêu Nhàn thừa biết bản thân đuối lý chẳng dám làm loạn ở đây thêm nữa, ôm chặt bên má sưng phồng hậm hực quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết.
Lạc Thù đứng đờ đẫn tại chỗ, hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào cho phải.
"Còn đau không?"
"..."
Cô chấn chỉnh lại tinh thần, định lùi lại bước ra khỏi vòng tay anh, ngặt nỗi vòng tay ấy lại siết chặt lấy eo cô càng lúc càng sát hơn.
"Đi khám bác sĩ chưa?"
Giọng điệu anh lúc này vô cùng dịu dàng, ngay cả ánh mắt nhìn cô cũng ngập tràn ý cười ấm áp.
Lạc Thù cúi gằm mặt xuống, tim đập thình thịch như đánh trống trận, gò má đỏ bừng lan rộng từ vành tai đỏ rực xuống tận cổ.
Đôi bàn tay nhỏ bé tự lúc nào đã vô thức túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.
"Anh buông em ra trước đã... bao nhiêu người xung quanh đang nhìn kìa..."
Dật Chiến lúc này mới thong thả buông lỏng tay ra, đứng cách đó một quãng không xa là Thẩm Ngôn đang mím chặt môi, ý tứ lặng lẽ quay lưng đi chỗ khác để giữ không gian riêng tư cho sếp lớn.
Trải qua một màn náo loạn long trời lở đất này, buổi khám bệnh coi như đổ sông đổ bể vì vị bác sĩ phụ trách đã tan ca về nhà.
Lạc Thù đành bất đắc dĩ để mặc anh nắm chặt tay dắt đi thẳng ra bãi đỗ xe, lên xe của anh ngồi.
Thẩm Ngôn đứng túc trực ngoài xe chờ đợi, bên trong khoang xe lúc này chỉ còn trơ trọi hai con người đang mang tâm sự ngổn ngang bầu không khí ngại ngùng khó tả.
"Sao anh lại đến đây?"
"Cầm sấy gọi điện báo cho tôi, nói nhìn thấy cô ở khoa sản bệnh viện, nghĩ lại cảnh sáng nay thấy cô nôn ọe nên tôi chạy thẳng đến đây luôn."
Dật Chiến nghiêng đầu, trầm mặc ngắm nhìn cô gái nhỏ đang đỏ bừng từ đầu đến chân.
"Nếu tôi không tự mình chạy đến đây, định bụng sẽ giấu tôi đến bao giờ nữa hả, hả?"
Lạc Thù run rẩy siết chặt tờ phiếu khám bệnh trong tay, cái khí thế ngông cuồng bướng bỉnh mọi khi hễ đứng trước mặt người đàn ông này liền tan thành mây khói, chút kiêu ngạo xương sống cuối cùng cũng bị ép cho cúi đầu tâm phục khẩu phục.
"Em thật sự có uống thuốc tránh thai khẩn cấp rồi mà... hơn nữa, tụi mình còn chưa làm xét nghiệm siêu âm xác nhận, nhỡ đâu không phải thì sao..."
Giọng cô lí nhí thỏ thẻ từng chữ yếu ớt vô cùng thận trọng.
Yết hầu Dật Chiến khẽ chuyển động lên xuống.
"Thế nhỡ... lỡ như thực sự có rồi thì sao?"
"Chuyện đó... không liên quan gì đến anh cả."
Lạc Thù nghẹn ngào thốt lên một câu, đẩy cửa xe bước phắt xuống ngoài đường định bỏ đi, nhưng Dật Chiến ngồi yên trong xe cũng chẳng thèm đuổi theo níu kéo.
"Hay thật đấy, một câu không liên quan là phủi sạch trách nhiệm nhỉ."
Anh lầm bầm tự lẩm bẩm một mình, tựa lưng ngả người ra ghế sau, ngẩn ngơ nhìn qua tấm kính cửa sổ chiếc bóng dáng gầy gò của cô đang cắm cúi bước đi xa dần.
Câu nói "không liên quan đến anh" vừa rồi của cô nghe ra toàn là hờn dỗi giận hờn, y hệt như cái cách mà ngày hôm qua anh từng lạnh lùng buông ra với cô ở trong trang viên vậy.
Thẩm Ngôn lúc này mới dám mở cửa bước lên ghế lái, nhìn qua gương chiếu hậu thấy sếp lớn nhà mình mặt mũi sa sầm khó ở, anh ta ngậm miệng chẳng dám ho he hỏi han câu nào, nhưng đại khái qua câu chuyện vừa rồi thì trong lòng đã ngầm đoán được tám chín phần sự tình.
"Cái tính khí bướng bỉnh này, đúng là cứng đầu hơn cả lừa." Dật Chiến tặc lưỡi tự chế giễu.
Thẩm Ngôn nghe vậy chỉ biết cười trừ đầy ẩn ý.
Trở về căn phòng trọ nhỏ chật chội, Lạc Thù mệt mỏi ngả người nằm dài lên chiếc sofa phòng khách, thẫn thờ trân trối nhìn lên trần nhà trắng toát. Cô giơ tờ giấy khám bệnh trong tay lên, đập vào mắt là dòng chữ "Nghi vấn thai kỳ giai đoạn đầu" nặng như ngàn cân, khiến cô phiền muộn đến mức vò nhàu nát tờ giấy rồi ném phắt lên bàn trà.
"Dật Chiến..."
Cô lẩm bẩm gọi cái tên xa lạ mà thân quen đó trong vô thức, rồi lại bất giác thở dài sườn sượt.
Lỡ như thật sự trúng "trúng thưởng" thì phải tính sao đây? Phá bỏ đi ư? Hay là học theo gương người mẹ quá cố, sinh đứa bé ra rồi một mình làm mẹ đơn thân gồng gánh nuôi con?
Trăn trở suy nghĩ mãi chẳng ra đáp án, cô đành mở danh bạ điện thoại tìm đến số liên lạc của vị "ông chủ hút máu" đó, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào chuỗi dãy số quen thuộc đến xuất thần.
"Thù Nhi! Tớ biết cậu đang ở nhà mà, mau mở cửa cho tớ ngay!"
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập kèm theo giọng nói trầm khàn gầm thét của Tần Hằng.
Giọng hắn ta dày đặc mùi men rượu, thở hồng hộc đầy nặng nhọc, nghe tiếng thở dốc thôi cũng đủ biết hiện tại hắn đang say khướt mèm.
Lạc Thù lạnh lùng liếc mắt nhìn hướng cửa ra vào, cô trùm chiếc gối ôm lên đầu tự bịt tai lại, thầm nghĩ sớm muộn gì tên này cũng sẽ tìm đến tận đây, chỉ có điều không ngờ hắn lại mò đến nhanh đến thế.
Mấy hộ gia đình hàng xóm sát vách nghe tiếng động ồn ào bắt đầu lú đầu ra khỏi cửa nhỏ giọng bàn tán xôn xao.
Lạc Thù không muốn rước họa phiền phức vào người thêm nữa, đành bực bội cầm điện thoại đứng dậy đi về phía cửa, ghé mắt nhìn qua tròng kính mắt mèo.
Bóng dáng Tần Hằng lảo đảo xiêu vẹo ngoài cửa, cách một lớp cửa sắt mà mùi cồn nồng nặc tanh tưởi vẫn sộc thẳng vào mũi gây buồn nôn.
Vừa mở hé cánh cửa ra, một luồng khí rượu nồng nặc sộc thẳng vào mặt, Tần Hằng đã thô bạo lao sầm vào trong ôm chầm lấy cô bằng một lực mạnh mẽ.
Cánh cửa phòng trọ sập đóng sầm lại.
"Tránh ra!"
Lạc Thù hoảng hốt giãy giụa cố đẩy hắn ra xa, nào ngờ lại bị cánh tay rắn chắc của hắn siết chặt lấy eo dán sát vào ngực hắn không mảy may dịch chuyển!
"Thù Nhi, anh nhớ em chết mất thôi..."
Hắn khóc lóc nức nở, cúi đầu điên cuồng vùi mặt vào cổ cô tìm kiếm nụ hôn loạn xạ.
Cảm giác ghê tởm hệt như bị dính phải ổ dịch bệnh truyền nhiễm khiến cô liều mạng đẩy hắn ra, nhưng tên khốn này bám dính như đỉa đói bôi keo dán sắt, bứt thế nào cũng không tài nào gỡ ra được.
"Tần Hằng! Anh uống say bét nhè rồi đấy! Biến đi, đừng có chạm vào tôi!"
Cô lớn tiếng thét lên phản kháng, nhưng sức lực chênh lệch quá lớn, cô bị hắn thô bạo kéo lê vật lộn ngã nhào lên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách.
Tần Hằng nổi tiếng là kẻ có thể hình rắn chắc tập tành thể hình, đối phó với một đứa con gái như cô đơn giản như trở bàn tay. Sự chênh lệch thể lực quá lớn khiến cô hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, không có cách nào phản kháng nổi.
"Nghe nói cô vừa mới dan díu tằng tịu với cái tên Dật Chiến đấy hả?!"
Động tác của Liêu Nhàn đúng là ra tay nhanh như chớp, chắc mẻm ả bị Dật Chiến tát cho một vạt ở bệnh viện nên ôm hận trong lòng không cam tâm, liền lật mặt chạy đi châm ngòi thổi gió trước mặt Tần Hằng đây mà!
Tần Hằng đè nặng một bên tay lên hai cổ tay cô, ép chặt hai tay cô xuống phần bụng dưới của mình, tay còn lại chống mạnh lên thành ghế sofa, trừng mắt cúi xuống nhìn chằm chằm cô từ trên cao.
Lạc Thù hoàn toàn bị chế ngự không tài nào cựa quậy được nổi một chút, bởi vì đôi chân của hắn đã quỳ gối đè nghiến lên hai chân cô, khóa chặt cô chết trân dưới thân hắn.
"Cô còn dám chặn cả tài khoản WeChat lẫn số điện thoại của anh! Sao em lại nhẫn tâm tàn độc với anh như thế hả?!"
Hắn gào thét chất vấn, trông thảm hại hệt như một kẻ tội phạm bị phán án oan uổng.
"Dật Chiến thì sao chứ?! Hắn ta sạch sẽ hơn anh chắc? Nhiều tiền hơn anh chắc? Thân hình ngon ngẻ hơn anh chắc?!"
Chát!
"Á!"
Tần Hằng tức giận vung tay tát thẳng một cú trời giáng vào mặt Lạc Thù.
Lạc Thù đơ người chết trân, giọt nước mắt uất ức bất giác trào ra khóe mi.
Chính Tần Hằng cũng hoảng hốt ngây người mất một giây. Hắn bàng hoàng nhìn bàn tay vừa đánh người của mình, nhìn người con gái mình từng yêu thương nâng niu giờ lại bị chính tay mình tát cho một bạt tai.
Hắn hốt hoảng cuống cuồng cúi gập người xuống, vội vàng đưa tay vuốt ve gò má sưng đỏ của cô, trong mắt tràn ngập vẻ tội lỗi ăn năn.
"Anh xin lỗi... anh lỡ tay... anh xin lỗi em..."
"Bỏ cái bộ dạng ghê tởm đó ra, cút tay bẩn thỉu của anh đi!" Lạc Thù nghiến chặt răng, lén lút dùng ngón tay mò mẫm bấm nút gọi nhanh đến số của vị "ông chủ hút máu".
"Em vẫn quyết tâm không chịu tha thứ cho anh sao..."
"Anh không xứng!"
Đôi mắt Tần Hằng đỏ ngầu vằn lên những tia máu, cổ họng nghẹn ứ lại một cục tức. Bầu không khí xung quanh dường như đặc quánh lại nghẹt thở, nhịp tim như ngừng đập trong một tích tắc khiến hắn có thể nghe rõ tiếng máu chảy rít lạnh buốt trong lồng ngực, thúc giục hắn siết chặt hai cổ tay cô chặt hơn nữa.
Lạc Thù đau đớn cắn chặt môi dưới đến rớm máu.
Ánh mắt hắn đột ngột thay đổi một trăm tám mươi độ, biến thành một thứ tình cảm dịu dàng đến đáng sợ.
Lạc Thù linh cảm thấy có điềm chẳng lành, đời cô tiêu tơi thật rồi.
Cô chỉ cảm thấy bàn tay nóng rực của Tần Hằng đang run rẩy nhẹ nhàng mơn trớn gò má xinh đẹp của cô, gã đàn ông tham lam muốn vớt vát lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má cô.
"Đừng khóc nữa mà, để anh thương em bù đắp nhé. Mấy tên đại gia chốn hào môn như Dật Chiến đời nào thèm cưới một đứa con gái như em vào cửa, nhưng anh thì khác, anh có thể cưới em, chúng ta sẽ trốn sang nước ngoài, đến một nơi không ai quen biết hai đứa mình..."
"Phỉ phu!" Lạc Thù khinh bỉ nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt hắn!
"Đồ rác rưởi hạ tiện! Mơ mộng hão huyền vừa thôi!" Cô mắng xối xả vào mặt hắn không kiêng nể gì nữa.
Bình luận