Chương 10: Quả là biết thời thế
Vật lộn mãi cuối cùng cũng kết thúc bữa ăn, Lạc Thù ăn đến mức căng cứng cả bụng, chỉ riêng chai vang đỏ Chateau Lafite năm 82 kia thôi mà cô đã nốc thêm mấy ly liền.
Hai người sóng vai đi xuống khu vực hầm gửi xe, Tần Hằng nằng nặc đòi lái xe đưa cô về, nhưng liền bị Lạc Thù lạnh lùng từ chối thẳng thừng.
"Không cần đưa tôi về đâu, ngày mai tôi phải đi công tác rồi, lát nữa tôi còn có hẹn riêng nữa. Anh nhớ cho kỹ đấy! Tôi là người ở sạch, xe của tôi, tuyệt đối không được để ai làm vẩn đẩn bẩn thỉu!"
Từ "đừng làm bẩn" này được cô nhấn mạnh đầy ngụ ý thâm sâu, cũng chính là nhát dao cứa sâu vào tấm lòng chột dạ của chính hắn.
Lạc Thù phải cắn răng kìm nén lắm mới không thốt ra thêm những lời chửi rủa cay nghiệt hơn.
Hôm nay cô có uống hơi quá chén thật đấy, nhưng vẫn chưa đến mức say khướt mất ý thức. Lý trí vẫn hoàn toàn làm chủ, cô biết rõ mục đích tối thượng trong chuyến đi này của mình là gì.
Tần Hằng răm rắp nghe lời, ngoan ngoãn cầm lấy chìa khóa xe của cô rồi mở cửa lái xe rời đi.
"Thù ơi! Anh yêu em!"
Tần Hằng thò đầu qua khung cửa sổ xe, cất giọng hô to đầy thâm tình mùi mẫn.
Lạc Thù khẽ thoáng chốc động lòng tin tưởng, nhưng rồi cô chỉ mím môi cười nhạt, chẳng buồn đáp lại một câu.
Tình yêu thời buổi này rẻ mạt làm sao, mở miệng ra là nói yêu, ai mà chẳng thốt lên được.
Nhìn lại quãng thời gian mấy năm qua, cô buộc phải thừa nhận bọn họ từng có những khoảnh khắc thật lòng yêu nhau, nhưng tiếc thay, tất cả cũng chỉ đành gom góp lại gọi là "từng có" mà thôi.
Nhìn chiếc xe của hắn khuất dần khỏi tầm mắt, hai mắt Lạc Thù nhòe đi, những giọt nước mắt chực chờ từ nãy đến giờ cứ thế ào ạt tuôn rơi.
Cô chũm chím nức nở nghẹn ngào, dòng nước mắt cứ thế tuôn trào không cách nào kìm giữ lại được.
"Đồ khốn nạn! Đồ cặn bã!" Cô nghiến chặt hàm răng, căm phẫn thầm mắng chửi trong vô vọng.
Vết thương sâu hoắm trong tim cứ ngỡ như đang bị ai đó dùng dao lam chậm rãi rạch sâu thêm từng nhát, máu tươi rỉ ra lan tràn, từng chút từng chút gặm nhấm ăn mòn toàn bộ thể xác lẫn tâm hồn cô.
Cô bất lực tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, nước mắt đầm đìa khắp gương mặt.
Chẳng biết đã đứng thẫn thờ ở đó bao lâu, dường như toàn bộ nước mắt trong tuyến lệ cũng đã khóc cạn sạch.
Cô hít sâu một hơi tự chỉnh đốn lại tâm trạng, vươn tay hất ngược mái tóc rối bời ra sau tai, vừa xoay người lại thì bỗng khựng lại khi nhìn thấy Dật Chiến đang đứng thẫn thờ ngay cửa thang máy đưa mắt nhìn mình.
Cô luống cuống vội vã né tránh ánh mắt đối phương, điên cuồng dùng tay lau sạch những vệt nước mắt trên mặt để anh không phát hiện ra.
"…… Là anh."
Dật Chiến lảo đảo bước đến gần cô, dáng đi siêu vẹo, đôi mắt thâm trầm lờ đờ mang lại cảm giác chông chênh chực ngã bất cứ lúc nào.
"Lạc Thù?"
Anh nheo nheo đôi mắt lại, trông bộ dạng hệt như đã say khướt không còn biết trời đất là gì, đeo cặp kính gọng trong suốt khiến anh càng thêm phần cao ngạo và lạnh lùng pha chút bất kham.
Lạc Thù quay phắt mặt đi hướng khác không thèm nhìn anh, thế nhưng anh lại cúi gằm mặt xuống ngông cuồng ghé sát vào để đường hoàng săm soi biểu cảm trên gương mặt cô.
"Quả nhiên là em rồi..."
Anh vô tình loạng choạng một bước, suýt chút nữa thì tự ngã nhào ra đất.
Lạc Thù nhanh như cắt vươn tay ra đỡ lấy cơ thể ngả nghiêng của anh.
"Tổng giám đốc Dật..."
Giọng cô vừa khóc xong vẫn còn vương nét nghẹn ngào run rẩy gọi tên anh.
Cô bất lực thở dài thườn thượt, tự hỏi rốt cuộc bản thân kiếp trước đã gây tạo nghiệp chướng gì mà kiếp này lại xui xẻo vướng phải toàn những chuyện nợ nần oái oăm thế này cơ chứ.
Vừa bị bạn trai cắm sừng, vừa bị trà xanh lật mặt cướp mất chỗ đứng, giờ lại còn dây dưa bị ông chủ ngủ cùng.
Chuyện quái quỷ này thử hỏi có ai trên đời bình thản nuốt trôi cho đành!
"Em khóc đấy à?"
Dật Chiến rõ ràng đã đứng không vững nữa, gần như thả toàn bộ trọng lượng nửa thân trên tựa dồn vào người Lạc Thù.
"Không có, bụi bay vào mắt thôi."
Lạc Thù bực dọc chẳng muốn phí lời đôi co với anh làm gì.
"Xe của anh đâu rồi? Đưa chìa khóa đây mau."
Cô khó nhọc dìu anh sát vào bức tường cho đứng vững rồi bắt đầu thò tay lục lọi mấy cái túi quần áo của anh.
Nhưng ngặt nỗi túi áo thì trống trơn sạch bách, còn túi quần thì cô dứt khoát không dám táy máy sờ soạng vì sợ vô tình chạm trúng cái "vật thể cấm kỵ" nào đó của đàn ông.
"Không lái xe."
Anh nghiêng đầu ngó trân trân vào chóp mũi đỏ hồng cùng đôi vành mắt sưng mọng vì khóc nhè của Lạc Thù.
Hết cách với cái ông sếp trời đánh này, cô nhíu chặt mày, âm thầm trù ẻo mắng nhiếc: "Rõ ràng chỉ là rượu vang ở nhà hàng Tây thôi mà cũng có thể uống cho say khướt được sao?! Tửu lượng kém cỏi thế này thảo nào đống hợp đồng làm ăn lớn đều phải dùng thân thể đi ngủ mà đổi về chứ gì!"
Cô vừa cằn nhằn mắng mỏ vừa lôi điện thoại ra gọi cho Thẩm Ngôn.
【Thẩm Ngôn, cậu đang ở đâu đấy? Sếp của cậu say mèm mất tiêu rồi đây này.】
【Bà cô ơi, mấy giờ rồi hả? Tôi tan làm từ tám đời nào rồi.】
【Nói nhảm ít thôi, tôi không biết cậu tan làm rồi chắc? Tôi cũng tan làm rồi đây này! Cậu là trợ lý của người ta đấy, cái mạng của sếp cậu có cần nữa hay không? Không qua đây rước về là tôi vứt luôn anh ta ở xó đường này đấy nhé.】
Bao nhiêu tủi hờn bực dọc trong lòng còn chưa kịp xả ra với ai, giờ lại phải gánh thêm cái cục nợ say xỉn này khiến cô cáu tiết. Rõ ràng ban nãy tự nhủ lòng là phải trốn xa anh ta ra một chút, thế quái nào mà hễ cứ bước chân ra đường là lại đụng mặt nhau thế này cơ chứ.
【Đang ở đâu thế?】
【Thực Phủ, tầng hầm để xe.】
Đầu dây bên kia im lặng mất một lúc lâu. 【Cậu đưa điện thoại cho sếp nghe máy xem nào.】
Cô bực bội thở hắt ra, bước quay lại chỗ Dật Chiến đang đứng dựa tường.
"Trợ lý của anh gọi điện này! Nhanh chóng kêu nó đến hốt anh về mau lên!"
Lạc Thù giật lấy chiếc điện thoại nhét thẳng vào tay anh, ép ngón tay anh bám chặt lấy thiết bị.
Dật Chiến lắc lắc cái đầu nặng trịch ong ong vì men rượu, đờ đẫn nhìn màn hình điện thoại rồi ngượng ngùng áp sát tai nghe, bước lùi sang một góc lề để nói chuyện.
Tranh thủ khoảng trống hiếm hoi này, Lạc Thù vội vàng đứng nép vào một góc chỉnh đốn lại lớp trang điểm lem luốc cùng mái tóc rối tung.
【Alo.】 Dật Chiến trầm giọng.
【Tổng giám đốc Dật, ngài đang uống rượu ở Thực Phủ phải không ạ?】 Thẩm Ngôn cẩn trọng lên tiếng xác nhận lại lần nữa.
【Ừ.】
【Chắc là ngài không cần tôi phải chạy qua đó cứu giá đâu nhỉ?】
Lăn lộn bám trụ cạnh Dật Chiến lâu như vậy, Thẩm Ngôn thừa sức nắm rõ tính nết của sếp mình. Muốn dùng vỏn vẹn hai ly rượu vang đỏ mà quật ngã được con hồ ly tinh này thì trăm phần trăm là chuyện hoang đường không thể xảy ra, đáp án duy nhất lúc này chỉ có một: sếp nhà hắn đang giả vờ say xỉn để câu dẫn lòng thương hại đây mà!
Dật Chiến nghe xong cũng phải thầm thán phục cái độ nhạy bén nắm bắt thời cơ của tên trợ lý này.
【Ừ.】
【Tôi bị ốm tại chỗ đấy nhé, nhưng ngày mai tôi muốn nghỉ phép, nghỉ có lương hẳn hoi cơ.】
Thẩm Ngôn quả là biết cách nhìn mặt đặt tên, chớp thời cơ vòi vĩnh cực kỳ hợp lý!
【Ừ.】
【Sếp vạn tuế! Ngài cứ tiếp tục say khướt đi nhé, tôi tắt nguồn đây.】
【Ừ.】
Quả nhiên, vẫn cứ là đàn ông hiểu nhau nhất!
Dật Chiến chỉ dùng độc một chữ "Ừ" cụt lủn để kết thúc cuộc gọi.
Bên đầu dây bên kia, miệng Thẩm Ngôn lúc này chắc đã cười toét đến tận mang tai rồi đây!
"..." Dật Chiến lảo đảo bước quay lại chỗ Lạc Thù, tự nhiên quàng cả cánh tay nặng trịch lên vai cô.
Lạc Thù hoảng hồn lùi phắt lại tránh né, nhưng ngặt nỗi sợ anh ngã sấp mặt nên đành cắn răng xốc vai đỡ lấy.
"Này! Cậu gọi người ta chưa đấy hả?!"
Lạc Thù giật phăng lại chiếc điện thoại bấm gọi lại, kết quả phía bên kia đã tút tút thông báo tắt máy từ bao giờ.
Đúng là cái đồ khốn kiếp!
Cô hết cách, đành phải khổ sở dìu anh ra ngoài cửa chính gọi xe taxi.
Ngồi ở ghế sau xe, đầu Dật Chiến cứ thế ngả rạp lên bờ vai nhỏ nhắn của cô.
Lạc Thù nghiêng đầu, mùi hương sữa tắm pha lẫn hương thơm nam tính thoang thoảng dịu nhẹ phả vào khoang mũi cô, ngửi khá dễ chịu.
"Ra ngoài uống rượu cũng chẳng thèm dắt theo bảo vệ đi cùng, không biết cái nhan sắc của mấy người đem bán vào kỹ viện cũng kiếm được bộn tiền lắm sao hả."
Lạc Thù nhân cơ hội đưa tay bóp mạnh má anh mấy cái cho bõ ghét.
Công nhận da dẻ đàn ông gì mà láng mịn săn chắc thế không biết, cô không kìm được bèn lén lút vuốt ve thêm vài cái rồi khúc khích cười trộm một mình.
Tài xế lái xe phía trước nhìn qua kính chiếu hậu không nhịn được mà phì cười.
Vật lộn mãi cuối cùng cô cũng tra ra địa chỉ căn hộ cao cấp của anh, dìu được cái tên say xỉn này về tới nhà thì đồng hồ cũng đã điểm mười một giờ đêm.
Vừa bước chân đến cửa, dàn bảo vệ túc trực bên ngoài đã vội vã hớt hải chạy ra tiếp ứng.
"Các cậu cút hết ra!"
Dật Chiến cau mày trừng mắt đuổi thẳng cổ tên bảo vệ vừa định lao vào đỡ mình.
"Anh đúng là đồ heo tinh ranh mà! Anh có thấy bản thân nặng như cái cối đá không hả, tưởng tôi bỗng dưng biến thành siêu nhân chắc mà đòi vác nổi cái thân xác này của anh!"
Tên bảo vệ đứng bên cạnh nghe xong há hốc mồm kinh ngạc.
Lạc Thù thở hồng hộc như trâu hầm, trút giận vứt phịch cái "bịch" anh nằm chỏng chơ giữa ghế sô-la phòng khách.
Định bụng xoay người phủi tay chuồn lẹ, ai ngờ cổ tay bỗng bị một lực mạnh kéo giật ngược trở lại. Cô mất đà lảo đảo ngã nhào thẳng vào lồng ngực rắn chắc của anh, bị vòng tay rộng lớn của đối phương ôm chặt cứng ngắc vào lòng.
"Này!"
Lồng ngực anh vẫn rắn chắc và nóng hổi hệt như đêm hôm đó, xúc cảm chạm vào cứ phải gọi là đỉnh của chóp.
"Đừng đi..."
"Bốp!"
Lạc Thù không chút khách khí giáng ngay cho anh một cái bạt tai rõ kêu vào mặt, rồi hoảng hốt hớt hải bò vùng dậy.
Sau khi tát xong, chính Lạc Thù cũng phải giật mình hoảng hốt trước hành động bộc phát của mình, nhưng sợ đánh đau mặt anh nên cô lại xót xa giơ tay xoa xoa gò má anh mấy cái: "Xin lỗi anh, xin lỗi anh nhé..."
Anh chớp chớp đôi hàng mi thâm trầm, ánh nhìn mang theo sự dịu dàng pha chút hờn dỗi đăm đăm nhìn cô, rồi ngoan ngoãn ngả đầu tựa vào sofa ngước nhìn bóng hình cô.
Nữ giúp việc đứng gần đó chứng kiến trọn vẹn màn kịch này suýt chút nữa thì té ngửa vì kinh hãi.
Lạc Thù đứng phắt dậy phủi vạt áo, quay sang dặn dò chị giúp việc: "Ngày mai nếu anh ta tỉnh rượu mà không nhớ gì, chị tuyệt đối đừng nói là do tôi đánh nhé, cứ bảo là... bảo là do anh ta tự ngã cầu thang là được."
"Vâng... vâng tôi biết rồi..."
Chị giúp việc ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, chị sớm nhận ra cô gái này chính là người phụ nữ từng ngủ lại qua đêm với chủ tịch hôm trước, nào dám không tuân lệnh.
Lạc Thù liếc nhìn người đàn ông trên ghế lần cuối, quả quyết quay lưng bước thẳng ra khỏi căn hộ.
Đợi bóng dáng cô vừa khuất hẳn sau cánh cửa, Dật Chiến liền đứng phắt dậy phủi lại vạt áo sơ mi phẳng phiu, tiện tay cầm lấy ly canh giải rượu do chị giúp việc chuẩn bị sẵn trên bàn lên nhấp một ngụm.
"Xuy..."
Anh đưa tay xoa nhẹ bên gò má đang hơi rát đỏ, ánh mắt thâm trầm hướng ra phía cửa nơi Lạc Thù vừa bước ra.
Chị giúp việc đứng bên cạnh che miệng cười khúc khích, nhưng tuyệt đối không dám phát ra tiếng cười thành lời.
Không ngờ đường đường là một vị tổng tài quyền lực hô mưa gọi gió trên thương trường, lại có ngày dùng mấy chiêu trò hèn mọn để giả vờ say xỉn câu dẫn người ta thế này, lại càng không ngờ trên đời này lại có một cô gái cứng cỏi dám ra tay phũ phàng từ chối thẳng thừng sự chủ động của chủ tịch như vậy, quả thật là chuyện lạ nghìn năm có một!
Trở về căn phòng trọ nhỏ hẹp của mình, Lạc Thù lập tức tháo phăng chiếc váy mà Tần Hằng từng chạm tay vào người vứt thẳng vào sọt rác không thương tiếc, rồi bước thẳng vào phòng tắm xả nước gột rửa sạch sẽ.
Bình luận