Chương 9: Phóng hỏa đốt nhà
"Mẹ, con Tống An Nhiên quá đáng lắm rồi!" Tống An Xuyên ném mạnh chùm chìa khóa lên bàn trà.
Tống phụ đặt tờ báo xuống, nhíu mày: "Nó vẫn không chịu về à?"
Tống An Minh đẩy gọng kính: "Tình hình còn rắc rối hơn thế nhiều, Tống An Nhiên không biết đã điều tra ra chuyện An Xuyên tìm công ty ma do người chú nắm giữ để làm mấy việc kia từ lúc nào, mở miệng ra là đòi hai mươi triệu."
"Cái gì?!" Lâm Nhã Chi sốt ruột, "Lỡ như bị các cổ đông khác biết thì An Xuyên phải làm sao bây giờ?"
Tống Chí Viễn nhíu chặt mày tâm.
Ông ta đối với những chuyện này xưa nay vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt, nhưng không có nghĩa là để người ta bày rõ ra ngoài ánh sáng được.
"Hoảng cái gì," Tống phụ cất lời, nhìn về phía hai anh em, "Nó vừa mới từ trong tù ra, lấy đâu ra tự tin mà mở miệng đòi tiền các con chứ?"
"Nó ở trong biệt thự của nhà họ Thượng Quan, chắc là bám được vào Thượng Quan Nhượng rồi." Tống An Xuyên bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh miệt.
"Cái gì?!" Sắc mặt Lâm Nhã Chi tức khắc khó coi, "Con nhỏ tiện nhân đó, thế mà lại đi quyến rũ đàn ông cơ à?!"
Tống An Nhu nức nở: "Chị có phải vì giận em nên mới sa ngã thế không."
"Nhu Nhu đừng tự trách!" Tống An Minh lập tức an ủi, "Là nó tự tiện tiện, không liên quan gì đến em cả!"
Tống An Nhu tựa vào vai anh ta, khóe môi len lén cong lên một nụ cười đắc ý.
Bên ngoài cổng lớn nhà họ Tống.
Chiếc Maybach của Tống An Nhiên từ từ dừng lại.
Dì Liên bước lên bấm chuông cửa, trong bộ đàm truyền ra giọng nói kiêu ngạo của quản gia: "Nhà họ Tống có quy tắc, sau chín giờ tối không mở cửa chính, mời An Nhiên tiểu thư đi cửa phụ."
Cửa phụ?
Đó là lối đi cho người hầu và tình nhân!
Tống An Nhiên cười lạnh một tiếng, nói với Trương Vổ: "Mang xăng lại đây."
Trương Vổ ngẩn người: "Tiểu thư, cô định..."
Môi đỏ Tống An Nhiên khẽ mở, từng chữ rõ ràng: "Không mở? Vậy thì đừng mở nữa mãi mãi luôn đi."
Vài phút sau.
Xăng đã được tưới đẫm lên cánh cửa lớn có giá trị không nhỏ của nhà họ Tống.
Tống An Nhiên đứng trong màn đêm, đầu ngón tay mân mê một chiếc bật lửa, ngọn lửa nhảy múa trong đáy mắt cô.
"Đây là các người tự chuốc lấy."
"Dừng tay lại!"
Một tiếng quát giận dữ truyền ra từ trong biệt thự.
Tống An Minh dẫn theo đám người nhà họ Tống vội vã chạy tới, sắc mặt Tống Chí Viễn tái mét, còn Lâm Nhã Chi thì đầy vẻ hoảng sợ.
Chiếc bật lửa trên đầu ngón tay Tống An Nhiên vẫn đang cháy, ánh lửa soi sáng góc nghiêng lạnh lùng xinh đẹp của cô: "Không phải bảo tối không mở cửa cơ mà? Sao thế, quy tắc đổi rồi à?"
Tống Chí Viễn tức giận đến toàn thân run rẩy: "Mày là cái đồ con bất hiếu này! Lại dám định phóng hỏa đốt nhà cơ à?!"
"Nhà?" Tống An Nhiên cười khẽ một tiếng, "Nhà họ Tống từ bao giờ coi tôi là người nhà? Nơi này từ bao giờ là nhà của tôi?"
Ánh mắt cô đảo qua đám người nhà họ Tống — sự phẫn nộ của Tống Chí Viễn, sự giả tạo của Lâm Nhã Chi, và cả bộ dáng đáng thương trốn sau lưng Tống An Minh của Tống An Nhu.
—— Quả thực khiến người ta buồn nôn.
"Tống An Nhiên!" Tống An Minh bước lên một bước, lớn tiếng quát: "Mày đừng tưởng bám được vào Thượng Quan Nhượng là muốn làm gì thì làm!"
Tống An Nhiên nhướng mày: "Thượng Quan Nhượng?"
Cô bỗng nhiên bật cười, cười đến mức mỉa mai tột cùng: "Nhà họ Tống các người, chẳng lẽ chỉ biết dùng mấy suy nghĩ dơ bẩn đó để phỏng đoán người khác thôi sao?"
Lúc này dì Liên bước lên, lạnh lùng cất lời: "Ông Tống, phu nhân Tống, người có quan hệ thân thiết với tiểu thư nhà chúng tôi, là một vị Thượng Quan tiên sinh khác."
"Vị khác?" Sắc mặt Lâm Nhã Chi thay đổi, "Là... Thượng Quan Hoài Chi?"
Không phải cái tên công tử bột Thượng Quan Nhượng kia ư?
Mà là người nắm quyền thực sự của tập đoàn Thượng Quan?!
Biểu cảm của Tống Chí Viễn đông cứng lại trong chớp mắt.
Ngón tay Tống An Nhu giấu trong tay áo siết chặt lại, móng tay hận không thể bấu sâu vào da thịt.
Sao có thể như thế chứ?!
Con nhỏ tiện nhân đó sao có thể leo lên được Thượng Quan Hoài Chi cơ chứ?!
Tống An Nhiên nhìn bộ mặt đặc sắc muôn màu của bọn họ, thong thả cất bật lửa đi: "Bây giờ, tôi có thể vào cửa được chưa?"
Bình luận