Chương 40: Tuyên bố chủ quyền

Thượng Quan Hoài Chi càng lúc càng cảm thấy người đàn ông trước mặt không hề đơn giản, thế nên anh nhanh chóng gửi một tin nhắn cho Tiêu Nhĩ.

Trong phòng ăn tràn ngập một sự im lặng vi tế.

Thượng Quan Hoài Chi đặt đĩa trứng ốp la trước mặt Tống An Nhiên, còn Tống An Nam thì mở hộp đựng thức ăn, lấy ra những chiếc bánh vẫn còn đang bốc nghi ngút khói. Hai bộ dụng cụ ăn uống tạo thành thế đối chọi gay gắt trên bàn.

"Anh nhớ em không thích ăn đồ Tây." Tống An Nam đẩy chiếc đĩa nhỏ bằng sứ men ngọc về phía cô.

Thượng Quan Hoài Chi điềm nhiên rót một cốc cà phê: "Bây giờ cô ấy uống Blue Mountain, cho nửa phần sữa."

Tống An Nhiên nhướng mày nhìn hai người đàn ông, đầu ngón tay khẽ gõ lên vành cốc: "Tôi đổi khẩu vị từ lúc nào thế?"

"Thứ Tư tuần trước." Thượng Quan Hoài Chi dịch hũ được đường ra xa, "Em đã uống tận ba cốc trong phòng họp."

Tống An Nam khẽ cười một tiếng, lấy từ trong cặp tài liệu ra một chiếc túi: "Đây là thứ em để lại trước đây, chiếc vòng cổ do bà ngoại tặng, anh vẫn luôn giữ gìn cẩn thận giúp em." Anh ta liếc xéo Thượng Quan Hoài Chi đầy ẩn ý, "Có một số việc, người một nhà vẫn nắm rõ hơn."

Thượng Quan Hoài Chi bất ngờ đè bàn tay định vươn ra nhận lấy sợi dây chuyền của Tống An Nhiên lại: "Ăn cơm trước đã." Ngón tay cái của anh khẽ mơn trớn trên khớp cổ tay cô, ý tứ tuyên bố chủ quyền cực kỳ mạnh mẽ, "Không vội."

Ánh mắt Tống An Nam rơi xuống vùng da đang tiếp xúc giữa hai người, đằng sau lớp mắt kính lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

Nhân lúc Tống An Nhiên vào bếp lấy nước ép trái cây, giọng nói của Tống An Nam bỗng hạ thấp nhiệt độ: "Thượng Quan tổng tài, có những người, anh không nên chạm vào."

Thượng Quan Hoài Chi thong thả lau chiếc dao ăn: "Tống tiên sinh với thân phận gì mà nói ra câu này?" Lưỡi dao lướt qua tia hàn quang sắc lẹm dưới ánh nắng ban mai, "Là với tư cách một đứa con nuôi không thấy ánh mặt trời, hay là..."

"Với tư cách kẻ biết số hiệu trong tù của cô ấy." Tống An Nam không hề tỏ ra bất ngờ khi bí mật thân phận của mình bị anh ta nhìn thấu, ngược lại còn hạ thấp giọng, "Giường số 107 khu B, bả vai bên phải có một vết sẹo bỏng." Hắn cong khóe môi lên, "Những chuyện này, anh biết không?"

Đồng tử Thượng Quan Hoài Chi khẽ co rút lại.

Lúc Tống An Nhiên bưng nước cam đi ra, cô phát hiện bầu không khí trên bàn ăn còn ngột ngạt hơn lúc nãy. Cô đăm chiêu liếc nhìn hai người đàn ông, lấy sợi dây chuyền mà bà ngoại tặng trước lúc lâm chung ra đeo vào: "Tam ca, tối hôm qua anh vừa mới về nước, sáng nay đã tới đây rồi, không thấy mệt sao?"

Tống An Nam ngẩn người ra một chút: "Không mệt, từ lúc em vào tù là anh đã ra nước ngoài rồi, đây là lần đầu tiên anh về nước, vốn dĩ định đợi em ra tù mới về cơ."

Thượng Quan Hoài Chi gặng hỏi: "Mối quan hệ giữa anh và nhà họ Tống không tốt à?"

Tống An Nam ngước mắt nhìn Tống An Nhiên có phần tiêu điều gầy gò, ánh mắt đó khó mà phân định rõ là sự bảo vệ, hay lòng chiếm hữu.

Nói chung, rất bất thường.

"Ai tốt với Nhiên Nhiên, anh tốt với người đó."

Ánh mắt Thượng Quan Hoài Chi dừng lại trên khóe môi cô, màu mắt trầm xuống đôi chút. Anh thong thả rút một tờ giấy ăn, vươn tay sang nhẹ nhàng lau giúp cô.

Động tác của anh rất chậm, đầu ngón tay phảng phất cọ qua khóe môi cô mang theo vài phần ái muội. Tống An Nhiên đang chăm chú đọc tài liệu trên máy tính bảng, theo bản năng hơi nghiêng đầu phối hợp với hành động của anh.

——Cô ngầm cho phép sự thân mật này.

Đối diện bàn ăn, bàn tay cầm đũa của Tống An Nam khẽ siết chặt lại, ánh mắt sau lớp kính lập tức lạnh tanh.

Thượng Quan Hoài Chi thu tay về, khóe môi vẽ lên một đường cong cực nhạt, ánh mắt không hề che giấu mà nhìn thẳng vào Tống An Nam.

Không gian tràn ngập mùi thuốc súng vô hình.

Tống An Nhiên dường như không hề hay biết đến luồng sóng ngầm giữa hai người, cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng.

Thượng Quan Hoài Chi gặng hỏi: "Nếu cô ấy quyết liệt cắt đứt với nhà họ Tống, anh sẽ đứng về phía ai?"

"Chuyến về nước lần này của tam ca, chính là để giúp em."

"Chỉ vì muốn lật đổ nhà họ Tống thôi mà, có phải đã làm lớn chuyện quá rồi không?"

"Vậy thì anh đã đánh giá thấp em quá rồi, nhà họ Tống chỉ là việc đầu tiên em phải làm sau khi ra tù thôi, em vẫn còn mục tiêu khác." Tống An Nhiên nhấp một ngụm cà phê, đáy mắt lóe lên một tia sắc bén, "Các mối quan hệ ở nước ngoài của tam ca, cộng thêm tài nguyên của em ở khu tài chính..."

"Lại thêm thế lực của nhà họ Thượng Quan nữa." Tống An Nam ẩn ý bổ sung, "Quả thực là một sự kết hợp hoàn hảo."

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất rọi lên người ba người, hắt xuống những chiếc bóng đan xen phức tạp. Thượng Quan Hoài Chi bỗng nhận ra, bữa sáng hôm nay còn phức tạp hơn vẻ bề ngoài của nó rất nhiều.

"Chỉ là." Tống An Nhiên nhíu mày, giơ máy tính bảng cho hai người xem, "Đường đi nước bước của cổ phiếu nhà họ Tống có hợp lý không vậy? Sao em cứ có cảm giác..."

"Nhà họ Tống giống như con rối vậy." Thượng Quan Hoài Chi đưa ra phán đoán ngay lập tức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập