Chương 64: Con gái nói dối với cô

Bước ra khỏi sảnh tiệc, Tô Hiểu Đường đứng bên vệ đường đợi xe. Có lẽ vì một đợt khách vừa rời đi nên việc bắt xe rất khó khăn. Đợi suốt mấy phút liền vẫn không thấy chiếc xe nào. Tô Hiểu Đường bắt đầu thấy lo lắng, vài lần mở điện thoại ra nhưng lại không biết nên gọi cho ai. Đúng lúc cô đang hoang mang tột độ, giọng nói của Lục Trầm bỗng vang lên từ phía sau: "Tô Hiểu Đường."

Lục Trầm gọi cả tên lẫn họ, giọng điệu lạnh nhạt. Tô Hiểu Đường quay lại, thấy Lục Trầm và Diệp Nam Sênh. Diệp Nam Sênh đang khoác tay anh, hai người đứng cạnh nhau, chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả hết sự xứng đôi ấy. Diệp Nam Sênh nhìn Tô Hiểu Đường, ánh mắt thoáng hiện lên sự dò xét khó hiểu, còn Lục Trầm nói: "Chúng tôi cũng định về, đi cùng đi."

Tô Hiểu Đường nhìn con đường trống trải một lần nữa, cô thực sự lo cho Lục Dao nên đành đồng ý: "Ừ." Cùng lúc đó, tài xế của Lục Trầm lái xe dừng lại bên đường. Ba người đi cùng nhau, nếu Tô Hiểu Đường ngồi ghế sau thì đúng là không tiện. Vì vậy, sau một thoáng suy nghĩ, cô vòng qua xe, mở cửa ghế phụ. Lục Trầm mở cửa ghế sau, khi anh đứng thẳng người dậy thì Tô Hiểu Đường đã ngồi yên vị ở ghế phụ. Nụ cười trên môi anh khựng lại vài giây. Nhưng rất nhanh, anh quay sang cười với Diệp Nam Sênh: "Lên xe đi."

Váy của Diệp Nam Sênh rất dài, khi lên xe vẫn còn thừa một đoạn đuôi váy bên ngoài. Thấy vậy, Lục Trầm cúi đầu nhặt vạt váy cho cô ta, sau đó mới ngồi sát vào bên cạnh cô ta. Tô Hiểu Đường ngồi ghế trước, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, chẳng muốn quan tâm đến hai người phía sau. Nhưng đời không như ý, cô nghe thấy Diệp Nam Sênh nói với Lục Trầm: "A Trầm, đầu em hơi khó chịu."

Giọng điệu nũng nịu. Qua gương chiếu hậu, Tô Hiểu Đường thấy Lục Trầm nghiêng người về phía Diệp Nam Sênh, anh đưa tay sờ trán cô ta rồi lại sờ trán mình, sau đó lên tiếng: "Không phải sốt, chắc tối nay em mệt quá rồi sao? Để anh xoa bóp cho em nhé." Diệp Nam Sênh nghe vậy liền cười gật đầu: "Vâng, cảm ơn A Trầm." Lục Trầm mỉm cười, để Diệp Nam Sênh quay lưng về phía mình, rồi bắt đầu mát-xa đầu cho cô ta.

Tô Hiểu Đường ngồi ghế trước, qua gương chiếu hậu thu trọn mọi thứ vào tầm mắt. Cô dường như đã quen với việc Lục Trầm đối tốt với Diệp Nam Sênh, cô cảm thấy chẳng còn gì để nói nữa. Những việc anh chưa bao giờ làm cho cô, anh đều sẵn lòng làm cho Diệp Nam Sênh. Trong lòng anh, Diệp Nam Sênh có lẽ còn quan trọng hơn cả bản thân anh. Nghĩ đến đây, Tô Hiểu Đường thấy khó chịu, mắt cô đỏ lên nhưng không muốn sự yếu đuối của mình bị phát hiện, cô đành giả vờ nhìn vào điện thoại.

Đúng lúc đó, có tin nhắn mới tới, là của Hà Kỳ: "Bảo bối, anh đã gửi chiếc vòng tay cho em rồi. Nếu em không muốn nhận thì cứ vứt đi là được." Nhìn dòng tin nhắn, lòng Tô Hiểu Đường trĩu nặng. Hà Kỳ đang đánh cược với cô, cược rằng cô sẽ không dễ dàng vứt bỏ món đồ trị giá một trăm triệu. Nếu không vứt, cô chỉ còn cách nhận lấy. Mà nếu nhận rồi, cô sẽ không thể trả lại cho anh được nữa. Với tính cách của Hà Kỳ, một khi đã tặng thứ gì thì không đời nào anh nhận lại. Dù những lời anh nói là thật hay giả, Tô Hiểu Đường đều không muốn nợ anh. Càng nợ, dây dưa càng nhiều.

Chẳng mấy chốc, xe dừng lại trước cửa Duyệt Viên. Tô Hiểu Đường đẩy cửa xe bước xuống rồi chạy nhanh vào trong. Khi Lục Trầm xuống xe, anh lại vòng qua mở cửa cho Diệp Nam Sênh, còn chìa tay ra cho cô ta. Diệp Nam Sênh mặc lễ phục nên đi lại khó khăn, Lục Trầm liền đưa cánh tay cho cô ta khoác lấy. Anh chỉ mải lo cho Diệp Nam Sênh mà quên mất rằng, Tô Hiểu Đường cũng đang mặc lễ phục như vậy.

Khi Tô Hiểu Đường vào đại sảnh, cô thấy Lục Dao đang ngồi xổm trước bàn trà chơi đồ chơi. Nghe tiếng giày cao gót, Lục Dao vội quay đầu lại: "Dì Nam Sênh, dì về..." Hai chữ "rồi ạ" chưa kịp thốt ra, cô bé đã im bặt. Nhìn người phụ nữ quyến rũ trong chiếc váy đỏ rực, Lục Dao bỗng ngẩn người. "Cô... cô là ai ạ?" Lục Dao cảm thấy người phụ nữ đứng ở cửa trông rất quen, nhưng lại không dám tin vào phán đoán của mình. Trong trí nhớ của cô bé, mẹ chưa bao giờ xinh đẹp đến thế. Người phụ nữ xinh đẹp đứng ở cửa làm sao có thể là mẹ được chứ? Hai người cứ nhìn nhau như thế, thời gian như ngừng trôi.

Mãi đến khi món đồ chơi trên tay Lục Dao rơi xuống bàn, Tô Hiểu Đường mới không kìm được gọi một tiếng: "Dao Dao." Giọng cô khàn đặc, nghe như sắp khóc. Lúc này Lục Dao mới dám tin người phụ nữ xinh đẹp đứng ở cửa chính là mẹ mình. Cô bé đứng dậy, không thể tin nổi thốt lên: "Mẹ?"

Tô Hiểu Đường đáp: "Ừ." Thấy một Tô Hiểu Đường xinh đẹp đến thế, Lục Dao không kìm được chạy tới, ôm chặt lấy chân mẹ, ngước nhìn lên: "Mẹ, có phải mẹ đi dự tiệc cùng bố không ạ?" Nghe vậy, bàn tay đang định ôm lấy con của Tô Hiểu Đường khựng lại. Cô cúi đầu nhìn con, lòng đắng chát: "Không phải."

Lục Dao thắc mắc: "Vậy mẹ mặc thế này để làm gì ạ?" Tô Hiểu Đường định giải thích, nhưng nghĩ lại thấy cũng chẳng có ý nghĩa gì. Cô chỉ đáp bừa: "Không có gì." Lục Dao tuy nghi hoặc nhưng cũng không hỏi thêm. Cô bé ôm mẹ, lòng đầy tự hào. Hóa ra mẹ mình cũng xinh đẹp đến thế này, thậm chí không thua kém gì dì Nam Sênh.

Sau khi tiêu hóa cảm xúc một chút, Tô Hiểu Đường ngồi xuống nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lục Dao hỏi: "Con đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?" Lục Dao ngạc nhiên: "Dạ?" Tô Hiểu Đường xoa đầu con, ôn tồn dặn dò: "Không khỏe thì đi ngủ sớm đi, ở đây ngồi canh làm gì?" Lục Dao nghe vậy không biết phải đáp lại thế nào, chẳng lẽ cô bé lại nói với mẹ rằng mình đang ở đây đợi dì Nam Sênh sao.

Thấy Lục Dao không đáp, Tô Hiểu Đường hỏi tiếp: "Mẹ đưa con lên lầu đi ngủ nhé?" Lục Dao định mở miệng thì cửa truyền đến giọng Lục Trầm: "Lục Dao, nghe lời mẹ đi." Áp lực mạnh mẽ khiến Lục Dao mất hết nhuệ khí, cô bé cụt hứng: "Vâng, ạ."

Tô Hiểu Đường thực ra đã nhận ra, Lục Dao vốn đang đợi Diệp Nam Sênh ở phòng khách. Nhưng không sao, cô bé đợi ai cũng được. Tô Hiểu Đường nắm tay Lục Dao đưa lên lầu, vừa đi vừa hỏi: "Dao Dao đã vệ sinh cá nhân chưa?" Lục Dao lắc đầu, giọng trầm xuống, rõ ràng là đang không vui. Tô Hiểu Đường không muốn nuông chiều con nên hỏi: "Vậy để mẹ tắm cho con nhé, được không?" Lục Dao: "Vâng."

Sau khi về phòng Lục Dao, Tô Hiểu Đường lục tủ lấy quần áo ngủ cho con. Chỉ vừa mở cửa tủ, cô đã chết lặng. Lục Dao thấy mẹ đứng im không phản ứng liền quay sang nhìn, cô bé thấy những bộ đồ ngủ của Diệp Nam Sênh ở trong đó. "Mẹ, lúc mẹ không có nhà, dì Nam Sênh sợ con gặp ác mộng nên thỉnh thoảng dì ấy ngủ cùng con."

Tô Hiểu Đường nhìn những bộ đồ ngủ của Diệp Nam Sênh trong tủ, đây là thỉnh thoảng sao? Thật ra chẳng cần suy nghĩ nhiều, Tô Hiểu Đường cũng biết Lục Dao đang nói dối. Vì một người đàn bà khác mà con gái lại nói dối chính mình. Tim Tô Hiểu Đường đau như bị hàng vạn mũi kim đâm, nhưng cô chỉ có thể nhẫn nhịn. Siết chặt tay nắm cửa tủ, Tô Hiểu Đường mới lấy lại được bình tĩnh. Cùng lúc đó, Lục Dao bước tới, đứng bên cạnh cô ngước nhìn hỏi: "Tối nay mẹ ở lại đây không ạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập