Chương 6: Ba tháng không liên lạc
Khi cánh cửa nhẹ nhàng được đẩy ra, Lục Trầm cũng vô thức đưa tay tắt đèn.
Căn phòng trong chốc lát bị bóng tối bao trùm.
Trong lúc Lục Trầm tháo dây áo ngủ, anh cất tiếng nói: "Thời gian hơi muộn rồi, bắt đầu ngay đi, lát nữa tôi còn có việc."
Lúc cửa mở ra, ánh sáng từ hành lang len lỏi vào, chiếu lên bóng người ở cửa, nhìn không rõ ràng.
Thím Vương nghe thấy lời của Lục Trầm, thân thể cứng đờ lại, bà không dám bước tiếp vào trong, khẽ nhắc nhở: "Tiên sinh, là tôi."
Lục Trầm nghe vậy ngẩn người, sau khi phản ứng lại mới đưa tay bật đèn. Anh nhìn thím Vương, giọng điệu đầy nghi hoặc hỏi: "Cô ấy vẫn chưa về sao?"
Thím Vương mồ hôi nhễ nhại, bà gật đầu nói: "Vâng."
Tức thì, áp suất trong phòng thấp xuống.
Thím Vương biết Lục Trầm không vui, bà cũng bất lực, đành cất tiếng khuyên nhủ: "Phu nhân bình thường đều về rất sớm, tháng trước chưa đầy sáu giờ đã về rồi, hôm nay không về, tôi đoán chắc là có việc gì trì hoãn rồi ạ."
Lục Trầm nghe ra ý của thím Vương, anh không nói thêm gì, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi biết rồi."
Thím Vương vừa định cất lời nhắc Lục Trầm nghỉ ngơi sớm, nhưng không ngờ Lục Trầm ngay giây tiếp theo đã nhanh chóng ngồi dậy từ trên giường.
Lời đến bên miệng, đành phải nuốt ngược trở vào.
Năm phút sau, Lục Trầm thay xong quần áo rồi rời khỏi Cẩm Viên.
Thím Vương tiễn ở dưới lầu, mơ hồ luôn cảm thấy đã quên mất điều gì đó.
Cho đến khi xe của Lục Trầm khuất khỏi tầm mắt, thím Vương mới nhớ ra, là thứ mà phu nhân đã dặn dò, đồ để trong phòng sách.
Trên xe, Lục Trầm vừa lái xe ra khỏi Cẩm Viên thì nhận được cuộc gọi của Diệp Nam Sênh.
"Sao thế?" Dưới ánh sáng mờ ảo, nét mặt Lục Trầm dịu dàng, không hề mang theo chút sắc bén nào.
Giọng của Diệp Nam Sênh truyền đến từ bên kia điện thoại một cách nhẹ bẫng: "A Trầm, ngày mai em có một buổi hòa nhạc rất quan trọng, nhưng hoạt động thân tử nhân ngày khai giảng ở trường mẫu giáo của Dao Dao cũng diễn ra ngày mai, em e là..."
Lời chưa nói hết, Lục Trầm đã hiểu ý cô muốn biểu đạt.
"Anh biết rồi, anh sẽ bảo Tô Hiểu Đường đi tham gia."
Nghe vậy, Diệp Nam Sênh thở phào nhẹ nhõm: "Em đã bàn với Dao Dao rồi, anh chỉ cần truyền tin cho Tô tiểu thư là được."
Lục Trầm nói: "Được, em yên tâm đi biểu diễn đi."
Sau khi cúp máy, Lục Trầm tấp xe vào lề đường.
Lục tìm lại lịch sử liên lạc, anh tìm mãi nửa ngày vẫn không thấy dãy số quen thuộc đó.
Cho đến tận lúc này, anh mới chợt phát hiện ra Tô Hiểu Đường dường như đã rất lâu rồi không chủ động gọi điện cho anh.
Những năm tháng Tô Hiểu Đường nghỉ việc ở nhà chăm sóc Dao Dao, ngày nào cô cũng gọi điện hỏi anh có về ăn cơm không, anh không thường xuyên về, có về cũng chỉ là để bầu bạn với con gái.
Sau khi nhắc đến kế hoạch sinh con thứ hai, cô cũng ba bữa năm ngày lại hỏi xem anh có về không, nhưng không phải cuộc gọi nào của cô anh cũng nghe máy.
Thỉnh thoảng anh sẽ ngắt máy, thỉnh thoảng mặc kệ cho tiếng chuông tự tắt, nhưng khi anh muốn liên lạc với Tô Hiểu Đường, anh luôn dễ dàng tìm thấy phương thức liên lạc của cô.
Thế nhưng lúc này, anh lật qua mấy trang, vẫn không thấy dãy số đó.
Không biết lật bao lâu, cuối cùng mới tìm thấy số của cô, nhưng lịch sử liên lạc đã là từ ba tháng trước rồi.
Hóa ra lần liên lạc cuối cùng đã trôi qua lâu đến thế này rồi sao?
Lục Trầm đã không còn nhớ rõ, cuộc điện thoại cuối cùng Tô Hiểu Đường gọi cho anh, rốt cuộc anh có nghe máy hay không.
Không nghĩ nhiều nữa, anh quay số gọi cho cô, nhưng giọng nữ lạnh lùng lại báo tạm thời không thể liên lạc được.
Tình huống như thế này, Lục Trầm chưa từng gặp bao giờ, anh sững sờ trong giây lát, nhưng vẫn kiên nhẫn gọi thêm cuộc thứ hai.
Vẫn là trạng thái cũ.
Anh liên tiếp gọi bốn năm cuộc, vẫn không gọi thông, thế nên anh chọn cách từ bỏ.
Vốn dĩ định gọi video qua WeChat cho Tô Hiểu Đường, nhưng lật danh bạ thì lại không có kết bạn với cô.
Cuối cùng, anh đành gửi tin nhắn cho Tô Hiểu Đường: "Ngày mai Dao Dao có hoạt động thân tử nhân ngày khai giảng, con bé muốn em đi cùng nó, hai giờ chiều, trường mẫu giáo Đông Nhai."
Sau khi tin nhắn gửi đi thành công, Lục Trầm lái xe rời đi.
Anh nghĩ, chắc là Tô Hiểu Đường đang bận nên mới không nghe điện thoại, đợi cô xem được tin nhắn, cô sẽ làm theo đúng như vậy mà đi cùng con gái tham gia hoạt động thôi.
Nghĩ đến đây, Lục Trầm cảm thấy an tâm.
...
Bên này, ở vùng quê lúc chín giờ tối.
Tô Hiểu Đường sau khi trực xong ca cuối cùng trong ngày tại trường tiểu học của thị trấn thì tan làm.
Cô sống ở ký túc xá giáo viên, mệt mỏi cả ngày, rửa ráy xong là nằm xuống ngay.
Điện thoại để chế độ im lặng, đặt ngay bên cạnh, cô không hề xem đến mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tô Hiểu Đường bị tiếng rung của điện thoại đánh thức.
Cô lơ mơ vớ lấy điện thoại, mới phát hiện ra đó không phải là báo thức, mà là nhắc nhở trên lịch, ngày mai là sinh nhật của bố chồng.
Những năm trước vào ngày này, cô đều dậy thật sớm ra chợ sớm mua thức ăn, về đến nhà lại bắt đầu làm đủ loại món ăn cầu kỳ.
Bận rộn cả ngày, chỉ vì bữa tiệc chiêu đãi khách khứa buổi tối của nhà họ Lục.
Thế nhưng thời thế nay đã khác xưa, năm nay cô sẽ không còn ngốc nghếch như thế nữa.
Sau khi tắt nhắc nhở trên lịch, Tô Hiểu Đường lại ngủ nướng thêm một chút.
Hôm nay thứ sáu, hai giờ chiều cô đã tan làm.
Những năm trước cô chỉ để tâm đến sinh nhật bố chồng mà bỏ quên mất ngày này cũng chính là ngày sinh nhật của bố ruột mình.
Nhưng năm nay sẽ không thế nữa, cô dự định tối nay sẽ vội vã trở về, ngày mai ở nhà nấu cho bố và gia đình một bữa tối thịnh soạn.
Còn về tin nhắn của Lục Trầm tối qua, sớm đã bị đủ loại thông báo đẩy trôi đi đâu không biết nữa.
Về đến nhà họ Tô, vừa đúng sáu giờ chiều, cũng là giờ cơm.
Khi Tô Hiểu Đường bước vào đại sảnh, cả nhà đều có mặt.
Bố, mẹ, anh trai, chị dâu, cháu gái...
Dưới mái hiên bỗng nhiên có người bước vào, khiến cho Tô Mạt Mạt đang xếp hình bị giật mình.
Nhưng định thần nhìn lại, mới phát hiện ra là người cô đã lâu không gặp.
Tô Mạt Mạt vội vàng buông mảnh xếp hình xuống, chạy lon ton về phía Tô Hiểu Đường và ôm chặt lấy chân cô: "Cô ơi, cô về rồi ạ."
Tô Hiểu Đường ngồi xổm xuống, ôm chặt Tô Mạt Mạt vào lòng, đồng thời hôn lên má con bé rồi nói: "Ừ."
Tiếng "Ừ" này khiến lòng cô trong chốc lát trở nên chua xót, đôi mắt cũng đỏ hoe.
Tô Mạt Mạt ôm lấy cổ Tô Hiểu Đường, cũng hôn cô, rồi lớn tiếng gọi về phía nhà bếp: "Bố ơi, mẹ ơi, cô về rồi ạ."
Nghe tiếng, Tô Nghiên Chu và Ôn Y đều từ trong bếp bước ra.
Nhìn thấy là Tô Hiểu Đường, sự ngạc nhiên trong mắt Tô Nghiên Chu thu lại trong chốc lát, Ôn Y thấy anh mặt lạnh tanh liền huých vào khuỷu tay anh, mỉm cười nhìn Tô Hiểu Đường nói: "Về là tốt rồi, sắp ăn cơm rồi đây."
Tô Mạt Mạt đứng trước mặt Ôn Y, móc tay bà nói: "Mẹ ơi, cô thích ăn thịt hun khói Bách Xuyên nhất, lần trước con muốn ăn, mẹ cứ bắt con phải đợi cô về mới được ăn, giờ cô về rồi, con..."
Ôn Y quệt mũi Tô Mạt Mạt, cưng chiều nói: "Con tham ăn quá, mẹ làm cho con là được chứ gì."
Tô Mạt Mạt vui sướng nhảy cẫng lên, vỗ tay, hai bím tóc đuôi ngựa đung đưa không ngừng.
Tô Nghiên Chu lại không nhìn Tô Hiểu Đường lấy một cái, chỉ lạnh mặt quở trách Tô Mạt Mạt: "Cứ dán mặt vào mông lạnh, còn cứ không ngừng bám lấy."
Tô Hiểu Đường có một gia đình rất hạnh phúc, bố mẹ, anh trai và chị dâu đều đối xử với cô rất tốt.
Thế nhưng cô lại đem hết tâm sức và tình yêu của mình trao cho nhà họ Lục, thậm chí không oán không hối mà hy sinh vì gia đình đó.
Thế mà những sự hy sinh đó của cô chẳng thể cảm hóa được nhà họ Lục, còn làm tổn thương lòng của người nhà họ Tô.
Thực ra tối nay, cô chẳng còn mặt mũi nào để quay về.
Nhưng nghĩ lại, tình thân này rốt cuộc vẫn là thật.
Người anh trai và ông bố ngoài cứng trong mềm, người mẹ đêm đêm vì mình mà rơi lệ, người chị dâu dịu dàng hiểu chuyện, cộng thêm cô cháu gái đáng yêu, hoạt bát...
Tô Hiểu Đường nghĩ, cô nên nắm giữ những người và những điều ấm áp.
Những thứ lạnh lẽo kia, sớm nên vứt bỏ thôi.
Bình luận
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Deungseorin Lv.11
20/08/2026 lúc 12:54 chiều
Là sống hạnh phúc quá nên phát rồ hay sao ak. T còn tưởng tuổi thơ bất hạnh nên thiếu thốn tình iu. Hoá ra là sung sướng quá nên mắc bệnh thánh mẫu muốn cảm hoá mấy đứa kia