Chương 48: Tôi sẽ ăn cắp... ừm, tôi sẽ ăn giấm đấy

Hà Kỳ lúc nào cũng vậy, luôn mang dáng vẻ chẳng kiêng nể bất kỳ ai. Cho dù Tô Hiểu Đường đã là một người phụ nữ đã qua một đời chồng và có con, hắn vẫn muốn trêu chọc vài câu. Có lẽ ngay cả một con vật cái đi ngang qua đường, hắn cũng không kìm được mà huýt sáo một tiếng.

Một kẻ như hắn, những lời thốt ra từ miệng có mấy phần đáng tin cậy chứ?

Nhưng dẫu nhân phẩm của Hà Kỳ thế nào đi nữa, việc hắn từng giúp cô là sự thật. Những ân tình đó, Tô Hiểu Đường chưa bao giờ dám quên. Cô co ro trong góc ghế, Hà Kỳ to lớn như một ngọn núi nhỏ đè trĩu trước người cô. Rõ ràng hắn sở hữu một gương mặt vô cùng tuấn tú thanh tao, nhưng lại mang một trái tim trơ trẽn vô sỉ.

Đối mặt với một tên vô lại thế này, Tô Hiểu Đường nghĩ, có lẽ chỉ có cách phớt lờ hoàn toàn mới khiến hắn thấy nhàm chán mà buông tha. Nghĩ đoạn, cô dứt khoát nhắm nghiền mắt lại, vờ như không nghe thấy những lời Hà Kỳ vừa nói.

Đèn đường ở thị trấn nhỏ vô cùng mờ ảo, ánh sáng lọt qua cửa sổ xe, vừa vặn rọi lên gương mặt thanh tú của Tô Hiểu Đường. Khi cô nhắm mắt lại, hàng lông mi dài rậm như cánh quạ khẽ run rẩy từng nhịp, tố cáo rõ mồn một sự sợ hãi trong lòng.

Nhìn thấy cảnh này, Hà Kỳ bỗng mỉm cười dịu dàng. Hắn đưa tay, muốn cẩn thận vuốt ve những sợi tóc tơ đang dựng đứng trên mặt cô. Nhưng nghĩ đến việc Tô Hiểu Đường đang sợ mình, hắn lại không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Hắn đáng sợ đến thế sao?

Đối với phụ nữ, Hà Kỳ trước nay luôn ăn nói nhỏ nhẹ, ngọt ngào. Gặp người xấu xí, hắn sẽ khen dáng đẹp; gặp người dáng kém, hắn sẽ khen mắt đẹp; gặp người mắt không đẹp, hắn sẽ khen nụ cười dịu dàng; gặp người ít cười, hắn sẽ gọi người ta là mỹ nhân băng sơn... Những người phụ nữ bên ngoài đều khen hắn anh tuấn ngời ngời, hài hước thú vị. Còn người sợ hắn, Tô Hiểu Đường lại là người đầu tiên.

Nghĩ ngợi một hồi, Hà Kỳ cuối cùng vẫn thu tay lại, không chạm vào người cô nữa.

Đúng lúc này, một bóng người chợt lóe lên ngoài xe, và cửa xe ghế phụ cũng bị kéo phăng ra.

"Hiểu Đường, xuống đây." Là Dung Hành.

Nghe thấy tiếng gọi, Tô Hiểu Đường mở bừng mắt, nhanh chóng nắm lấy tay Dung Hành rồi bước vội xuống xe. Cô vốn dĩ không định lên xe của Hà Kỳ, chẳng qua vì hắn bảo ngoài trời lắm muỗi quá nên muốn ngồi trên xe nói chuyện, cô mới bước lên. Nào ngờ vừa lên xe liền sập bẫy tên này.

Vừa xuống xe, Dung Hành đã kéo cô ra sau lưng, trừng mắt lạnh lùng nhìn Hà Kỳ: "Nhìn anh ăn mặc ra dáng con người lắm mà sao không biết ép buộc người khác là phạm pháp à?"

Hà Kỳ gác hai tay lên vô lăng, thần thái vô cùng thong thả nhàn nhạt, khẽ nhướng mày hỏi: "Cậu mắng tôi đấy à?"

Dung Hành đáp: "Đúng vậy."

Hà Kỳ không hề tức giận, ngược lại còn bật cười khẽ, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp vô cùng tuấn tú sạch sẽ: "Lại còn muốn đánh tôi nữa chứ gì?"

Dung Hành: "Đúng thế."

Hà Kỳ rút tay khỏi vô lăng, nghiêng người nhìn Dung Hành tiếp tục nói: "Nghĩ trong đầu là được rồi, đừng có dại dột ra tay thật đấy. Bằng không, bảo bối của tôi sẽ càng phải cầu xin tôi nhiều hơn, tôi xót cô ấy lắm, không nợ nần gì mà lại phải thấy cô ấy cúi đầu khom lưng vì người đàn ông khác đâu, tôi sẽ ăn giấm (ghen) mất đấy."

Lúc thốt ra những lời này, biểu cảm của Hà Kỳ vô cùng sống động, nét phong lưu giữa hàng mày càng thêm nồng đậm. Hắn nói rất chân thật, hoàn toàn không giống đang đùa cợt giả dối.

Dung Hành không muốn đôi co hơn thua với hắn, miễn sao Tô Hiểu Đường bình an vô sự là được. Nghe qua câu chữ của Hà Kỳ, Dung Hành cũng láng thoáng đoán ra ngọn ngành. Chuyện anh bị bệnh viện sa thải, chắc chắn Tô Hiểu Đường vì lo cho anh nên mới tìm đến Hà Kỳ. Dung Hành biết Tô Hiểu Đường lo lắng cho mình, nhưng anh cũng chẳng hề muốn cô vì chuyện của mình mà phải hạ mình cầu cạnh kẻ khác.

Thế là, anh nắm lấy tay Tô Hiểu Đường: "Anh có chuyện muốn nói với em."

Tô Hiểu Đường không từ chối, ngoan ngoãn bước theo bước chân của anh.

Nhìn theo bóng lưng Tô Hiểu Đường quay đi, Hà Kỳ nheo mắt lại, khóe môi cong lên thành một đường cong sâu hơn: "Bảo bối, nếu em nghĩ thông suốt rồi thì nhớ gọi cho anh nhé, anh đảm bảo gọi là có mặt."

Nói xong, hắn ngửa cổ cười lớn, rồi lại thò đầu ra ngoài hô lên: "Bảo bối, cái bộ lúc nãy em nhắm mắt chờ anh hôn trông đáng yêu lắm đấy nhé!"

Tô Hiểu Đường cắm cổ bước nhanh theo Dung Hành, phía sau lưng vang lên tiếng cười ngạo mãng phóng túng của Hà Kỳ, sống lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mãi cho đến khi rẽ qua góc phố, âm thanh của Hà Kỳ mới hoàn toàn biến mất.

Dung Hành lúc này mới dừng bước, quay lại nhìn cô hỏi: "Hiểu Đường, em không tin tưởng anh à?"

Anh đã nói không dưới một lần rằng Cố Quân An bọn họ rồi sẽ phải quay lại cầu xin anh về bệnh viện. Thế nhưng Tô Hiểu Đường dường như chẳng hề để lọt tai câu nào.

Nhìn thấy sự hụt hẫng trong mắt Dung Hành, Tô Hiểu Đường lo lắng giải thích: "Không phải đâu, em chỉ nghĩ dẫu sao mọi chuyện cũng bắt nguồn từ em, em muốn..."

Chưa nói hết câu, Dung Hành đã nhẹ nhàng nắm lấy hai bả vai cô, một lần nữa cất giọng vô cùng nghiêm túc: "Hiểu Đường, em tin anh một lần đi, anh tự có cách giải quyết mà."

Dung Hành đã nói đến mức này, Tô Hiểu Đường cũng không tiện nhắc lại nữa, cô mỉm cười nhìn anh: "Vâng, em tin anh."

Khóe môi Dung Hành bất giác cong lên: "Sẽ không phải đợi lâu đâu."

Tô Hiểu Đường gật đầu, trong lòng trút bỏ được một gánh nặng. Gia đình Dung Hành không có quyền thế chống lưng, anh có thể leo lên được vị trí hiện tại hoàn toàn là nhờ vào năng lực học tập và phấn đấu không ngừng nghỉ. Cô không rõ anh sẽ dùng cách gì để giải quyết rắc rối này, nhưng thấy anh nói chắc như đinh đóng cột, cô đành lựa chọn đặt lòng tin vào anh.

Duyệt Viên, phòng sách.

Sau khi cúp điện thoại, nhìn chiếc màn hình tối thui không có lấy một tín hiệu phản hồi, Lục Trầm cảm thấy trong lòng bức bối vô cùng, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên tồi tệ.

Nhớ lại tiếng rên rỉ khe khẽ của Tô Hiểu Đường lúc nãy, anh hẹp mi mắt lại. Nếu tin tức của Cố Quân An không sai, thì gã đàn ông đang ở cạnh cô lúc này chính là Hà Kỳ. Tô Hiểu Đường thích ở cạnh ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể là Hà Kỳ.

Nghĩ đến đây, Lục Trầm cầm điện thoại gọi thẳng cho Chu Lâm.

"Điều tra hành tung của cô chủ ngay cho tôi."

Chu Lâm còn chưa kịp đáp lời, Lục Trầm đã cúp máy cái rụp.

Chỉ một lát sau, điện thoại của Chu Lâm đã gọi lại.

Lục Trầm vừa nhấc máy liền nghe thấy giọng lắp bắp của thư ký: "Tổng giám đốc Lục, không... không tra được hành tung của cô chủ."

Trầm mặc giây lát, Lục Trầm lạnh lùng ra lệnh: "Vậy đi tra Hà Kỳ."

Rất nhanh sau đó, Chu Lâm lại gọi tới: "Tổng giám đốc Lục, hành tung của Hà Kỳ cũng không tra được..."

Sự tức giận trong lòng Lục Trầm đã bùng nổ đến cực điểm. Hắn chẳng thèm nói thêm lời thừa thãi nào với Chu Lâm nữa, cúp máy xong liền lập tức gọi video call cho Tô Hiểu Đường.

Cuộc gọi vừa kết nối, anh lại vội vã ngắt đi, rồi đổi sang gọi video trực tiếp.

Lúc này, Tô Hiểu Đường vừa về đến ký túc xá, màn hình điện thoại bỗng sáng lên. Cô còn chưa kịp định thần xem đó là cuộc gọi thường hay gọi video, ngón tay đã vô tình chạm nhầm vào nút nhận cuộc.

Ngay lập tức, khuôn mặt âm trầm dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Lục Trầm đập thẳng vào màn hình điện thoại.

Tô Hiểu Đường nhíu mày, khó chịu hỏi: "Anh lại có bệnh gì đấy?"

Nhìn thấy Tô Hiểu Đường ăn mặc chỉnh tề, quần áo nguyên vẹn qua màn hình, ngọn lửa giận đang sùng sục càn quét trong lòng Lục Trầm bỗng chốc được xoa dịu đi phân nửa.

Giọng nói của anh cũng bình tĩnh hơn đôi chút: "Em đang làm gì thế?"

Tô Hiểu Đường cảm thấy người đàn ông này thật khó hiểu, cô chẳng muốn đôi co với anh, lạnh lùng hỏi: "Rốt cuộc là anh có chuyện gì?"

Lục Trầm trầm giọng: "Sáng mai về nấu bữa sáng cho Dao Dao."

Giọng điệu của Tô Hiểu Đường bắt đầu mang theo sự bực bội: "Tôi đã nói với anh từ trước rồi, ngày mai tôi không về được."

Dù trên màn hình đều hiển thị rõ khuôn mặt của đối phương, nhưng Tô Hiểu Đường chẳng buồn liếc lấy Lục Trầm một cái. Ngược lại là Lục Trầm, ánh mắt anh cứ liên tục liếc xéo qua khung cảnh xung quanh cô, cố dò xét xem phía sau lưng cô có bóng dáng người đàn ông thừa thãi nào không.

Thái độ thiếu kiên nhẫn của cô đã chọc giận Lục Trầm. Hắn trở nên nôn nóng, lớn tiếng gầm lên gọi tên cô: "Tô Hiểu Đường!"

Hắn đang cố dùng uy quyền áp đảo cô như trước đây.

Tô Hiểu Đường đang ngồi bên mép giường, chiếc điện thoại vứt chỏng chơ trên tủ đầu giường, bóng dáng cô đã hoàn toàn khuất khỏi khung hình camera.

Không nhìn thấy cô nữa, ngọn lửa bất an trong lòng Lục Trầm lại bắt đầu rục rịch. Anh vẫn thích một Tô Hiểu Đường ngoan ngoãn vâng lời, cái gì cũng nghe theo anh như trước kia hơn.

Còn một Tô Hiểu Đường mọc đầy gai góc như bây giờ, khiến anh nhìn là thấy chướng mắt.

Tô Hiểu Đường hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, giọng nói dịu dàng nhưng đầy xa cách: "Lục Trầm, không phải cứ ai nói to tiếng hơn thì người đó có lý đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập