Chương 45: Mẹ không cần chúng ta nữa
Tiếng chuông điện thoại reo lên đúng lúc đến lạ, và Tô Hiểu Đường cũng thầm thấy may mắn vì cuộc gọi này. Dung Hành định nói gì, cô không tài nào đoán trước được, nhưng loáng thoáng qua ánh mắt ấy, cô vẫn có thể đoán được vài phần tâm tư của anh. Bọn họ danh nghĩa là sư huynh muội, nhưng nếu không có lý do gì mà lại cứ một mực đứng về phía cô như vậy, sao có thể không vướng bận chút tình ý nào chứ? Có những bức tường giấy, tốt nhất là đừng chọc thủng thì hơn.
Cúi đầu nhìn lướt qua màn hình, hóa ra đó là cuộc gọi từ lãnh đạo bệnh viện. Tô Hiểu Đường không bắt máy, bởi vì xe chở khách (đại giá) cũng vừa lúc đến nơi.
"Sư huynh, anh lên xe đi nhé, về đến nhà nhớ nhắn tin báo cho em một tiếng."
Dung Hành nhìn Tô Hiểu Đường, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Nhưng nghĩ lại, tối nay không phải là thời điểm thích hợp để thổ lộ, cuối cùng anh đành nuốt những lời định nói vào trong.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, Dung Hành vẫn chưa từng quên đi cảm nắng sét ái tình dành cho Tô Hiểu Đường từ cái nhìn đầu tiên.
Dung Hành lên xe, ngồi ở hàng ghế sau nhìn cô dặn dò: "Em về đi, nghỉ ngơi sớm một chút."
Tô Hiểu Đường gật đầu: "Vâng, anh cũng thế nhé."
Dung Hành nở nụ cười dịu dàng: "Được."
Đợi chiếc xe khuất dần ở ngã rẽ, Tô Hiểu Đường mới chậm rãi bước về phía Tô gia. Đúng lúc đó, có người bước tới đỡ lấy cô.
"Chị dâu?" Nhìn rõ người vừa tới, trong mắt Tô Hiểu Đường tràn ngập sự kinh ngạc và bất ngờ.
Ôn Ỷ đáp: "Là anh trai em bảo chị ra đấy."
Đôi mắt Tô Hiểu Đường bỗng chốc đỏ hoe: "Cảm ơn chị."
"Anh trai em bảo chị ra đây, thực ra cũng là muốn nhân tiện hỏi xem em tính thế nào với Dung Hành?"
Tô Hiểu Đường ngẩn người một lúc rồi đáp: "Chị dâu, thủ tục ly hôn giữa em và Lục Trầm vẫn chưa làm xong, chuyện tái hôn em tạm thời không nghĩ tới. Hơn nữa, em là một người từng đổ vỡ trong hôn nhân, chẳng ai thích cả. Em vẫn muốn tập trung làm tốt công việc trước đã, đợi lên được chức danh, đợi thủ tục hoàn tất rồi hãy tính tiếp."
Đều là những người sống lăn lộn giữa đời thực, Tô Hiểu Đường chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ôm độc thân cả đời, nhưng tiền đề của việc tái hôn là cô phải có đủ khả năng tự lập và rút lui bất cứ lúc nào. Chỉ có như thế, cô mới dám nghĩ đến chuyện bước chân vào một cuộc hôn nhân khác. Những thứ mà hôn nhân không thể mang lại cho cô, sự nghiệp nhất định sẽ cho cô câu trả lời.
Ôn Ỷ không hề áp đặt quyết định của Tô Hiểu Đường, chỉ mỉm cười dịu dàng: "Em thực sự đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi."
Tô Hiểu Đường rũ mắt đáp: "Là sự thất vọng tích tụ qua ngần ấy năm đã giúp em nhìn thấu và hiểu ra được rất nhiều điều."
Ôn Ỷ vỗ nhẹ lên vai cô, không nói thêm gì nữa.
Vừa về đến phòng, Tô Hiểu Đường liền gọi điện cho chủ nhiệm Hứa ở khoa.
"Hiểu Đường à, cháu lại có phân công công việc mới rồi đấy, ngày mai lại tiếp tục đi xuống cơ sở nhé."
Tô Hiểu Đường ngẩn người mất vài giây: "Tại sao ạ?"
Chủ nhiệm Hứa thở dài: "Đây là sự sắp xếp của cấp trên, chú cũng không thể từ chối được."
Cấp trên?
Tô Hiểu Đường chợt nhận ra điều gì đó, bấy giờ mới không tranh cãi nữa. Cấp trên chẳng phải chính là Lục Trầm đó sao? Tháng trước cô vừa mới đi thực tế ở cơ sở một lần, theo lý mà nói, khoảng thời gian này cô sẽ không phải nhận những lịch trình như vậy nữa. Thế nhưng chưa đầy một tháng trôi qua, anh lại một lần nữa sắp xếp cho cô xuống tuyến dưới. Kẻ đứng sau giở trò hãm hại cô, ngoài Lục Trầm ra thì còn có thể là ai vào đây nữa?
Hiểu rõ nói nhiều cũng vô ích, Tô Hiểu Đường chỉ đành nhẫn nhịn tuân theo sự sắp xếp: "Cháu biết rồi ạ."
Cúp điện thoại xong, Tô Hiểu Đường ngẩn ngơ ngồi thừ trên mép giường một lúc lâu. Trong ngành y tế này, hiện tại cô vẫn chỉ là một bác sĩ ở tầng đáy xã hội. Nếu tiếp tục học lên thạc sĩ hay tiến sĩ, quyền lựa chọn của cô có lẽ sẽ rộng mở hơn một chút, thế nhưng cho dù có học cao đến đâu đi nữa, Lục Trầm vẫn có thể chỉ bằng một câu nói mà quyết định đường đi nước bước của cô. Ở cái xã hội tàn nhốc này, quyền thế chính là bầu trời.
Ở một diễn biến khác, sau khi cúp điện thoại, chủ nhiệm Hứa quay sang nhìn Cố Quân An đang ngồi đối diện bàn làm việc, nịnh nọt cười nói: "Cố thiếu, tôi đã làm đúng theo phân phó của ngài để sắp xếp công việc ổn thỏa rồi đấy ạ."
Cố Quân An lúc này mới bỏ chân đang gác lên bàn xuống: "Được, sắp xếp ổn thỏa là tốt rồi."
Hắn đứng dậy, phủi nhẹ áo khoác: "Vậy tôi đi đây."
Chủ nhiệm Hứa khom lưng cúi đầu cung kính tiễn Cố Quân An ra tận cửa. Tiễn được vị đại Phật này đi rồi, chủ nhiệm Hứa mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Tô gia.
Tô Hiểu Đường vẫn ngẩn ngơ ngồi bên mép giường cho đến khi tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng, lúc này cô mới máy móc cử động thân thể. Nhìn vào màn hình điện thoại, cái tên hiển thị lại là cuộc gọi đến từ Lục Dao.
Cuộc gọi này khiến Tô Hiểu Đường vô cùng ngạc nhiên. Trước đây toàn là cô chủ động gọi cho con bé, chứ chưa từng nghĩ có một ngày con gái lại chủ động liên lạc với mình. Dù đã tự nhủ sẽ không quản chuyện của con bé nữa, nhưng cô dẫu sao vẫn là mẹ ruột của Lục Dao, cuộc gọi này cô vẫn phải nghe.
Vừa nhấp nghe, giọng Lục Dao từ đầu dây bên kia vang lên: "Mẹ ơi, mẹ đang làm gì thế ạ?"
Tô Hiểu Đường trầm giọng đáp: "Không làm gì cả, chuẩn bị đi ngủ đây."
Đúng lúc đó, cửa phòng ngủ bất ngờ bị đẩy ra từ bên ngoài. Tô Hiểu Đường ngước nhìn ra cửa, liền thấy Tô Mạt Mạt đang bưng một chậu nước nhỏ bước vào.
"Cô út, cô đang gọi điện thoại ạ? Con có làm phiền đến cô không?"
Tô Mạt Mạt bưng chậu nước đi lững thững bước vào, trông có vẻ khá nặng nề. Tô Hiểu Đường sợ con bé ngã nên vội đứng dậy tiến tới đỡ lấy chậu nước, hỏi: "Mạt Mạt không phải đi ngủ rồi sao? Sao lại chạy vào phòng cô thế này?"
Tô Mạt Mạt kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi xuống, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Tô Hiểu Đường: "Cô út, chú Dung nói chân của cô bị sưng rồi. Hồi trước lúc chân con bị sưng, mẹ đều ngâm chân cho con, ngâm nước ấm sẽ dễ chịu hơn nhiều, lại còn đỡ đau nữa. Con nghĩ ngâm chân cho cô út thì chân cô sẽ không bị đau nữa ạ."
Đôi mắt Tô Hiểu Đường đỏ hoe, vô cùng cảm động cất lời: "Mạt Mạt đúng là một đứa bé ngoan, biết xót xa cho cả cô út nữa cơ đấy."
Lúc nãy vội đứng dậy đỡ chậu nước, Tô Hiểu Đường đã tiện tay đặt điện thoại lên giường. Bây giờ mải mê vì hành động chu đáo của Tô Mạt Mạt mà cô hoàn toàn quên bẵng đi mất việc Lục Dao vẫn đang ở đầu dây bên kia.
Tô Mạt Mạt khom lưng, ân cần nâng bàn chân của Tô Hiểu Đường thả vào chậu nước: "Cô út, nước có nóng quá không ạ?"
Trong mắt Tô Hiểu Đường ánh lên tầng nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Không... không nóng đâu con."
Tô Mạt Mạt cười khúc khích: "Sao cô út lại khóc rồi ạ?"
"Không có gì, cô út chỉ cảm thấy mình hạnh phúc quá thôi."
"Nếu cô út thích ngâm chân, sau này ngày nào Mạt Mạt cũng bưng nước cho cô ngâm nhé."
"Mạt Mạt là tiểu công chúa cơ mà, sao cô lại nỡ để con làm người hầu cho cô chứ? Chỉ cần có lòng này của con thôi là cô út đã cảm động lắm rồi."
"Chỉ cần cô út thích thì con đều nguyện ý làm, con chỉ muốn cô út vui vẻ thôi."
Trái lại, ở đầu dây bên kia, Lục Dao đang siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nghe trọn vẹn từng câu từng chữ trong đoạn đối thoại giữa Tô Hiểu Đường và Tô Mạt Mạt.
Ban đầu con bé còn gọi liền mấy tiếng "Mẹ ơi", nhưng Tô Hiểu Đường mãi vẫn không đáp lại. Cơn giận dâng lên đỉnh điểm, Lục Dao tức tối cúp luôn điện thoại, rồi ném phăng chiếc máy đi xa tít tắp.
Đúng lúc đó, Lục Trầm từ ngoài bước vào phòng ngủ. Thấy vẻ mặt hậm hực của con gái, anh nhíu mày hỏi: "Dao Dao, sao thế con?"
Nhìn thấy bố, Lục Dao tủi thân lao thẳng vào lòng anh oà khóc: "Bố ơi, mẹ bị thương rồi, chúng ta qua thăm mẹ đi, được không ạ?"
Trông con bé lúc này giống như thực sự lo lắng cho Tô Hiểu Đường, nhưng cũng mang theo sự bất mãn trước việc Tô Hiểu Đường dịu dàng và khen ngợi Tô Mạt Mạt. Rõ ràng cô bé mới là con gái ruột của mẹ cơ mà, dựa vào đâu mà Tô Mạt Mạt lại được mẹ khen ngợi nhiều đến thế?
Nghe con gái nói vậy, tâm trí Lục Trầm lại bất giác nhớ về những chuyện xảy ra ban ngày. Anh biết rõ Tô Hiểu Đường bị thương, nhưng trong lòng anh hoàn toàn không có ý định đến thăm cô.
Lục Trầm ngồi xổm xuống, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt khóe mi cho con gái, trầm giọng nói: "Mẹ vốn dĩ không cần chúng ta chăm sóc đâu."
Lục Dao nghe vậy liền ngẩn người im lặng. Ngẫm lại cũng phải, lúc này cái con bé béo ú xấu xí Tô Mạt Mạt kia đang ở trước mặt lấy lòng mẹ cơ mà, cô bé mới chẳng thèm qua đó để nhìn thấy cái gai trong mắt ấy nữa.
Thấy Lục Dao không làm loạn nữa, Lục Trầm mới ôm con bé vào lòng: "Đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ thôi nào, có bố ở đây với con."
Lục Dao vẫn mang giọng mũi nức nở: "Vâng ạ."
Dù đã tự thuyết phục bản thân không qua đó, thế nhưng tận sâu trong thâm tâm Lục Dao vẫn cảm thấy hoảng hốt và bất an vô cùng.
Bình luận