Chương 42: Cô ấy là vợ tôi, không cần anh phải nhắc nhở
Sau khi Thời Nhược Cấm cùng cảnh sát hoàn thành bản tường trình, cảnh sát đã trực tiếp đưa hai nam sinh kia đi với tư cách là nghi phạm. Tuy không có camera giám sát, nhưng trong phòng có thể thu thập dấu vân tay, chỉ cần kết quả kiểm tra có là có thể xác định được có phải do hai tên đó làm hay không. Hơn nữa còn có đoạn ghi âm, bằng chứng đã đủ để bắt giữ và tạm giam bọn chúng.
Nhược Cấm được sắp xếp sang một căn phòng khác. Thực tế các phòng trong nhà nghỉ đã kín chỗ, lúc vào phòng cô mới nghe nói căn phòng này vốn là của giáo sư Cố, nhưng anh đã nhường lại cho cô ở.
Sống mũi cô gái nhỏ lại cay cay. Giáo sư Cố đã giúp đỡ cô mấy lần rồi, cô thực sự không biết phải cảm ơn anh thế nào cho phải. Vào phòng xong, Nhược Cấm tắm nước nóng một lúc lâu, cả người mới có chút thả lỏng ngắn ngủi. Nhưng hiện tại cô cũng chẳng thể ngủ được, nỗi sợ hãi ban đêm khiến đầu óc cô cứ rối bời, không tài nào nghỉ ngơi tử tế.
Rốt cuộc là ai muốn hại cô? Có thể tùy tiện hứa hẹn suất học bổng nghiên cứu sinh, liệu có phải là người trong trường không? Nhưng cô hoàn toàn không quen biết các lãnh đạo trong trường, làm sao có ai lại nhắm vào một sinh viên bình thường như cô chứ...
Trên xe của Lục Huân Lễ.
Hứa Hạnh Hoan đưa điện thoại cho người đàn ông: "Lục tổng."
Ánh mắt Lục Huân Lễ nhạt nhòa nhìn ra ngoài cửa sổ. Buổi tiệc rượu này anh chỉ tham gia cho có lệ, chưa có ai đủ tư cách để ép anh uống rượu cả. Dĩ nhiên là anh không hề say.
"Cô ấy có gọi điện tới không?" Người đàn ông nhận lấy điện thoại rồi hỏi một câu.
Hứa Hạnh Hoan nghe vậy thì khựng lại, cô ta không ngờ Lục Huân Lễ lại chủ động nhắc đến cô gái đó. Việc Nhược Cấm có gọi tới hay không quan trọng đến thế sao? Nhưng cô ta vẫn thành thật trả lời: "Phu nhân có gọi tới một cuộc, hỏi xem anh đang làm gì."
Cô ta dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Cô ấy còn hỏi tại sao anh không nghe điện thoại, hỏi anh có phải uống say rồi không, nhưng chắc phu nhân cũng biết là anh đang làm việc mà."
Hứa Hạnh Hoan mỉm cười: "Không biết hôm nay cô ấy sao nữa... Có lẽ tâm trạng không tốt, tôi nghe giọng điệu của phu nhân có vẻ không được hay cho lắm, sau khi tôi giải thích thì cô ấy đã cúp máy."
Lời nói của cô ta khiến Nhược Cấm nghe như thể đang làm mình làm mẩy ở đầu dây bên kia. Với một người đàn ông đặt trọng tâm vào công việc như anh, hẳn là sẽ cực kỳ ghét bị một cô nhóc chất vấn như vậy.
Lục Huân Lễ hơi nhíu mày, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên màn hình điện thoại. Anh mở nhật ký cuộc gọi, thấy cuộc gọi nhỡ của Nhược Cấm từ nửa giờ trước.
"Giọng điệu cô ấy không tốt?" Giọng Lục Huân Lễ không nghe ra cảm xúc.
Hứa Hạnh Hoan cân nhắc từ ngữ: "Có lẽ vì cuộc điện thoại buổi chiều cũng là do tôi nghe, nên phu nhân có chút không vui chăng..." Cô ta quan sát thần sắc của người đàn ông. Lục Huân Lễ chắc sẽ không gọi lại cho cô ấy chứ? Càng đừng nói đến chuyện đi tìm cô ấy.
Lục Huân Lễ đúng là không định đi tìm Nhược Cấm lúc muộn thế này, nhưng anh biết cô gái nhỏ đó không phải kiểu người hay nổi giận vô cớ. Bây giờ đã mười giờ đêm rồi. Anh nghĩ ngợi, rồi nhắn một tin sang bên kia.
【Ngủ chưa?】
Không thấy hồi âm, Lục Huân Lễ nghĩ chắc cô đã ngủ nên không gọi điện nữa. Hai người cũng không phải kiểu tình nhân trẻ tuổi quấn quýt lúc mới yêu, đã kết hôn rồi thì nhiều chuyện không nhất thiết phải nói ngay lập tức, dù sao mai cô cũng về, lúc đó giải thích sau cũng được. Cô nhóc có chút cảm xúc... cũng là bình thường. Cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ mà.
Khi tài xế đưa Lục Huân Lễ về đến biệt thự, người đàn ông trực tiếp xuống xe. Hứa Hạnh Hoan định đi theo vào như mọi khi nhưng anh đã dừng bước.
"Để tài xế đưa cô về đi, tối nay không còn công việc gì nữa."
Hứa Hạnh Hoan ngẩn ra, hàng mi run rẩy: "Vâng, tôi biết rồi Lục tổng."
Cô ta vừa quay người định đi thì Lục Huân Lễ nhận được một cuộc điện thoại. Đó là cuộc gọi từ phía cảnh sát. Xảy ra chuyện như vậy, dù là cảnh sát hay nhà trường đều phải liên lạc với người giám hộ của sinh viên. Vì tra được Nhược Cấm đã kết hôn nên họ liên lạc với chồng cô.
Lục Huân Lễ nghe điện thoại, sắc mặt dần trở nên u ám. Hứa Hạnh Hoan nhận thấy đốt ngón tay cầm điện thoại của anh trắng bệch, đó là thần sắc cô chưa từng thấy bao giờ. Giọng anh trầm xuống đến đáng sợ: "Phiền anh cho tôi địa chỉ."
Đầu dây bên kia nói thêm gì đó, Lục Huân Lễ cúp máy rồi rảo bước ra ngoài biệt thự. Hứa Hạnh Hoan vội vàng đuổi theo: "Lục tổng, xảy ra chuyện gì vậy?"
Lục Huân Lễ dừng bước, ngoảnh lại nhìn cô ta với biểu cảm lạnh lẽo hơn vài phần: "Lúc tối cô nghe điện thoại của cô ấy, cô ấy không nói gì với cô sao?"
Hứa Hạnh Hoan lắc đầu: "Phu nhân không nói gì ạ, nếu nói thì chắc chắn tôi đã báo với anh rồi." Cô ta siết chặt tay dưới ống áo, biết Lục Huân Lễ đã bắt đầu nghi ngờ mình.
Lục Huân Lễ không nói thêm với cô ta nữa: "Bảo vệ biệt thự sẽ lái xe đưa cô về, cô ngồi chiếc xe khác đi." Anh trực tiếp mở cửa xe rồi phóng đi. Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi biệt thự.
Hứa Hạnh Hoan đứng đó một mình, ánh mắt không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày mà tràn đầy sự đố kỵ. Cô ta theo Lục Huân Lễ bao nhiêu năm nay, dựa vào cái gì mà một cô gái tầm thường như Nhược Cấm vừa đến đã được anh quan tâm chăm sóc như vậy? Lục Huân Lễ vì muốn cô ấy quay lại ngôi trường đó mà còn đặc biệt dùng danh nghĩa Lục thị để đầu tư vào trường. Ban đầu cô ta chỉ nghĩ anh làm vậy để thực hiện trách nhiệm của một người chồng, nhưng sau đó mọi chuyện lại không giống như cô ta nghĩ...
Cô ta cúi đầu nhìn điện thoại, người cô ta sắp xếp đã gửi tin nhắn tới. Với tư cách thư ký của Lục Huân Lễ, việc cô ta muốn giở chút thủ đoạn hay hứa hẹn suất nghiên cứu sinh là chuyện dễ như trở bàn tay, nhưng không ngờ hai tên phế vật đó lại chẳng làm nên trò trống gì. Ánh mắt người đàn bà tràn đầy nộ khí. May mà cô ta không trực tiếp đi tìm hai sinh viên đó, có tra cũng chẳng tra đến đầu cô ta được, không thể lộ thân phận.
Lục Huân Lễ gần mười một giờ rưỡi mới tới nhà nghỉ. Sau khi trao đổi với cảnh sát, anh mới biết hôm nay đã xảy ra những chuyện gì. Anh nghĩ mình cần phải đi xem cô gái nhỏ trước.
Tính toán lại thời gian cô gọi điện lúc tối, vừa vặn chính là cuộc gọi mà Hứa Hạnh Hoan đã nghe. Cô có giọng điệu không tốt, có lẽ chính là vì chuyện này. Lúc gặp chuyện cô đã nhớ đến việc gọi cho anh, kết quả là anh không những không nghe để trấn an cô, mà lại là một người phụ nữ khác bắt máy. Dù cô có trước mặt anh mà làm mình làm mẩy, anh cũng hoàn toàn có thể thấu hiểu.
Lục Huân Lễ còn chưa kịp hỏi cô ở phòng nào thì nghe thấy một giọng nam.
"Anh là chồng của Thời bạn học?"
Khoảnh khắc Lục Huân Lễ quay người lại, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt của Cố Ôn Thâm. Hai người đàn ông đều lộ vẻ hơi bất ngờ.
"Lục tổng?"
Lục Huân Lễ khẽ nheo mắt, nếu anh nhớ không lầm, đây là con trai út của lão già nhà họ Cố. Anh thản nhiên nhìn đối phương một cái rồi xắn tay áo: "Ừm."
Cố Ôn Thâm cũng mỉm cười: "Tôi là giáo viên hướng dẫn thực tập của Nhược Cấm, cũng là giảng viên dạy môn chính của em ấy, chỉ là không ngờ chồng em ấy lại là Lục tổng."
"Hôm nay vợ tôi suýt gặp tai nạn, anh Cố với tư cách là giáo viên đúng là nên tự phản tỉnh lại đi." Lục Huân Lễ không muốn phí lời với anh ta, chỉ muốn đi xem Nhược Cấm ngay bây giờ.
"Nhà trường đúng là có trách nhiệm, nhưng Lục tổng hình như cũng chưa làm tròn trách nhiệm người chồng nhỉ. Nhược Cấm lúc bị bắt nạt ở trường cũng từng nói với tôi rằng chồng em ấy không thích công khai quan hệ."
Nghe vậy, ánh mắt Lục Huân Lễ trầm xuống. Cô bị bắt nạt ở trường? Sao chưa bao giờ nói với anh? Hơn nữa, tại sao Cố Ôn Thâm lại hiểu rõ chuyện của cô đến thế.
Cố Ôn Thâm thì vẫn luôn mỉm cười, giọng điệu không nhanh không chậm, ôn hòa như mọi khi.
"Cho tôi số phòng của cô ấy." Lục Huân Lễ không muốn nói nhiều với anh ta, ngay cả cha của Cố Ôn Thâm khi nói chuyện với anh cũng phải giữ chừng mực.
Cố Ôn Thâm đưa thẻ phòng qua: "Phòng 205, đừng làm em ấy sợ."
Lục Huân Lễ lạnh lùng liếc anh ta một cái: "Vợ của tôi, không cần anh phải nhắc nhở."
Bình luận