Chương 31: Cô cũng gọi tiếng \"ông xã\" nghe xem nào
Biệt thự nhà Lục Huân Yến.
Thời Nhược Cấm nghe thấy vậy thì kinh ngạc bịt chặt miệng, rồi vội vàng nhìn ra phía cửa bếp: "Chị ơi, đừng để họ nghe thấy."
Thời Nhược Huyên bị dáng vẻ nhỏ nhắn ấy làm cho bật cười, đôi lông mày cong lên vui vẻ. Đã lâu lắm rồi cô mới cười một cách chân thành như vậy.
"Đừng sợ, nhà anh ta rộng lắm, chúng ta nói chuyện họ không nghe thấy đâu."
Lúc chị gái thái rau, Nhược Cấm ở bên cạnh phụ giúp, trong lòng cô có vài lời muốn nói với chị từ lâu rồi.
"Chị ơi, thứ Năm tới em phải cùng Lục tiên sinh đi dự tiệc, thực sự em hơi lo lắng. Nếu người ta hỏi chuyện thì em phải làm sao, em không thể trả lời khéo léo được như chị."
"Nếu làm không tốt... Lục tiên sinh chắc chắn sẽ thất vọng lắm, Lục phu nhân cũng sẽ không vui."
Thời Nhược Huyên thừa biết em gái sẽ lo lắng những chuyện này: "Chị không nghĩ là em làm không tốt đâu. Có đôi khi là do chính em tự ám thị tâm lý, cứ luôn nghĩ mình làm không được nên khi bắt tay vào việc mới dễ làm hỏng."
Nhược Cấm nghe vậy thì mỉm cười: "Vậy thì em sẽ đổi ám thị tâm lý khác... Em sẽ nghĩ là mình nhất định làm được."
Nói xong, cô đặt bó rau xanh trong tay vào thớt: "Chị ơi, để em cho chị xem kết quả luyện tập gần đây của em nhé."
Nhược Cấm quay đầu nhìn ra phía cửa bếp một cái, rồi mới đứng thẳng người, bước đi theo cách giáo viên dạy nghi thức đã chỉ bảo. Tuy đi vẫn chưa được chuẩn lắm, trông cứ như một chú chim cánh cụt nhỏ lắc la lắc lư. Gương mặt cô luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng, trước mặt chị gái cô luôn có thể thả lỏng bản thân.
Thời Nhược Huyên đang định gật đầu tán thưởng em gái thì đột nhiên nhìn thấy Lục Huân Lễ đang đứng ở cửa.
Nhược Cấm không hiểu tại sao chị mình bỗng im bặt, cô khẽ nghiêng đầu, mắt hiện lên vẻ thắc mắc, rồi theo ánh mắt của chị nhìn qua, đột nhiên thấy Lục tiên sinh đang đứng đó.
Nụ cười trên mặt cô gái nhỏ cứng đờ ngay lập tức, cả người như bị điểm huyệt đứng sững tại chỗ. Cái dáng vẻ ngốc nghếch lúc nãy của cô, bị Lục tiên sinh nhìn thấy hết rồi sao?
Lục Huân Lễ đứng ở cửa bếp, ánh mắt bình thản rơi trên người cô. Anh vừa đi qua định xem tiến độ thế nào, không ngờ lại bắt gặp dáng vẻ hoạt bát, tinh nghịch này của cô. Đây là điều anh chưa từng thấy, vì ở chỗ anh, Nhược Cấm luôn rất cẩn thận dè dặt. Anh cứ ngỡ tính cách cô vốn dĩ lầm lì như thế.
"Lục tiên sinh..."
"Không có gì, tôi chỉ qua xem một chút. Bố mẹ khoảng một tiếng nữa sẽ tới, hai người làm xong kịp không? Có cần tôi đặt món bên ngoài mang đến không?" Giọng người đàn ông ôn hòa, gương mặt không có quá nhiều biểu cảm.
"Không cần đâu anh cả, một tiếng nữa em sẽ làm xong, huống hồ còn có Cấm Cấm giúp em."
"Ừm." Lục Huân Lễ đáp một tiếng rồi quay đi. Ánh mắt anh lướt qua cô gái nhỏ còn đang đứng ngẩn ngơ lúng túng, rồi nhanh chóng dời đi và bước ra ngoài.
Nhược Cấm hít sâu một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên. Cô sợ muốn chết.
"Được rồi, người đi rồi, vào giúp chị tiếp đi." Thời Nhược Huyên thu hết phản ứng của em gái vào mắt, nhưng nghĩ đến lát nữa bố mẹ chồng đến nên lại tiếp tục bận rộn.
"Vâng." Nhược Cấm mím môi, nhanh chóng quên đi chuyện vừa rồi để cùng chị nấu ăn.
Thật ra cô cũng chẳng giúp được gì nhiều, nhưng từ nhỏ đã vậy, khi chị nấu cơm cô luôn thích đi theo bên cạnh, chị đi đâu cô đi đó, đến tận bây giờ vẫn không bỏ được thói quen này. Nhược Huyên cũng chỉ dạy em gái nấu mì, mỗi lần cô nấu ăn mà có cô em gái giọng nói mềm mại ngọt ngào bám theo sau, cô lại cảm thấy cực kỳ có thành tựu.
Hai chị em bận rộn trong bếp hồi lâu, nghe thấy bên ngoài có tiếng phụ nữ nói chuyện. Nhược Cấm nhìn sang chị đang bận ninh canh, đành lấy hết can đảm bước ra ngoài, dù cô rất sợ phải đối mặt riêng với Lục phu nhân.
Cô vừa ra khỏi bếp đã thấy Lục phụ và Lục mẫu đều đã tới.
"Sao lại hẹn ở đây thế này, vốn dĩ mẹ định bảo các con về nhà ăn cơm." Lục mẫu thấy hai đứa con trai ở cùng một chỗ thì tâm trạng tốt hơn hẳn.
Lục Huân Yến nhướng mày: "Để mẹ nếm thử tay nghề của con dâu mẹ chứ." Anh không tin lời Nhược Huyên nói, rằng món nào cô nấu cũng mặn.
Nhược Cấm bước tới chủ động chào hỏi: "Mẹ, món ăn sắp xong hết rồi ạ, mẹ và... mẹ và bố ngồi xuống nghỉ ngơi một lát." Cô không thường gặp Lục phụ nên lại càng thêm lúng túng.
Lục mẫu nghe tiếng quay lại, thấy Nhược Cấm thì nở nụ cười khá ôn hòa: "Ừm, vất vả cho các con rồi."
Nhược Cấm lắc đầu: "Dạ nên làm mà, con cũng chỉ phụ giúp chị thôi ạ."
Lục mẫu không nói chuyện với cô nữa mà quay sang Lục phụ: "Ngửi mùi hương này, cảm giác tay nghề của Huyên Huyên rất khá đấy, tôi còn không biết con bé biết nấu ăn." Bà liếc nhìn Lục Huân Yến: "Hóa ra lại hời cho anh rồi, trước đây anh cứ không thích trong nhà có người khác, giờ có Huyên Huyên, anh cũng được ăn bữa cơm nóng sốt."
Lục Huân Yến nghe câu này suýt thì trợn trắng mắt, nhưng anh đã kìm lại được. Ăn cơm nóng sốt? Anh chỉ sợ người phụ nữ kia lén hạ độc cho anh chết nghẻo luôn, rồi cô ta có thể tự do tự tại làm bà chủ hào môn một mình thôi.
"Con chỉ thích ăn đồ nguội thôi." Lục Huân Yến vừa dứt lời đã bị Lục mẫu vừa giận vừa buồn cười đánh nhẹ vào vai một cái.
Lục phụ thì trò chuyện với Lục Huân Lễ về công việc: "Nghe nói Huyên Huyên cũng đến công ty làm việc rồi."
Lục Huân Lễ gật đầu: "Vâng, năng lực làm việc của cô ấy thực sự rất tốt, lại còn rất nỗ lực, hôm qua thứ Bảy vẫn còn tăng ca."
Ánh mắt Lục mẫu chuyển sang Nhược Cấm: "Dạo này việc học thế nào rồi?"
Nhược Cấm lập tức ngồi thẳng lưng: "Dạ rất thích nghi ạ, mọi thứ đều tốt..." Cô nghĩ không thể cứ để Lục phu nhân khơi chuyện mãi, nên chủ động nói thêm: "Lục tiên sinh nói thứ Năm tới sẽ đưa con đi dự tiệc, nên dạo này con đang luyện tập nghi thức với giáo viên ạ."
Lục mẫu gật đầu. Lục Huân Yến thì chẳng có ý tứ gì mà xen vào: "Sao cô vẫn gọi anh tôi là Lục tiên sinh thế? Hai người ở trên giườn... ái chà..."
"Anh cả! Anh đá em làm gì?"
"Chân bị tê, duỗi ra một chút." Lục Huân Lễ thản nhiên nói, dù hai người ngồi không gần nhau, không cố ý đá thì chẳng thể nào chạm tới được.
Anh lại nhìn sang Nhược Cấm: "Em tự nói xem, bình thường em gọi tôi là gì?"
Nhược Cấm hơi ngượng ngùng: "Ông xã..."
Lục mẫu tỏ vẻ đã hiểu: "Hóa ra là ngại nói trước mặt chúng ta... Cũng đúng, A Lễ lớn hơn con nhiều tuổi, có lẽ con không dám gọi thẳng tên nó. Nhưng sau này cứ giống mẹ và bố, trước mặt mọi người gọi nó là A Lễ là được rồi."
"Bố, mẹ." Thời Nhược Huyên lúc này cũng đã rửa tay bước ra từ phòng bếp, trán lấm tấm mồ hôi, gương mặt vì hơi nóng mà ửng hồng. "Sắp cơm thôi ạ, bây giờ con bưng thức ăn qua."
Nhược Cấm vội đứng dậy: "Để em giúp chị."
Lục Huân Yến lại bị đá một cái nữa, nhưng lần này anh không phân biệt được là ai đá, không biết là mẹ hay anh cả. Anh hậm hực nói: "Tôi cũng đi giúp."
Nhược Cấm vào bếp rồi ngoan ngoãn bưng bát canh ra bàn ăn. Nhược Huyên vừa định bưng một đĩa thức ăn lên thì bị Lục Huân Yến chắn đường, cô vội vàng dừng lại vì sợ nước canh bắn ra ngoài.
"Anh chắn đường làm gì, đĩa này nóng lắm." Cô khẽ nhíu mày.
Lục Huân Yến nhếch môi với nụ cười trêu chọc: "Cô cũng gọi một tiếng 'ông xã' cho tôi nghe xem nào."
Bình luận