Chương 40: Bồi bổ, nóng trong người lắm
"Không phải không phải đâu..." Mặt Lạc Tinh Nghiên đỏ bừng lên, vội vàng dùng tay quạt quạt lấy gió.
Nhìn biểu cảm của Phó Thừa Ngân và Đặng Nhã Đình, hai người họ sẽ không hiểu lầm chứ?
Dù trước kia anh rất ít khi vào bếp, nhưng anh tự cho là mình vẫn có thiên phú nấu nướng. Nghĩ đến đây, Phó Cảnh Ngật nghiêm túc nói: "Ngày mai anh sẽ cố gắng để em phải hài lòng."
Đặng Nhã Đình nghe vậy, nháy mắt ra hiệu với Phó Cảnh Ngật, ném cho anh ánh mắt "mẹ giúp con đấy".
"Mẹ, mắt mẹ bị giật à?" Phó Cảnh Ngật khó hiểu.
"..." Khóe môi Đặng Nhã Đình giật giật vài cái.
Theo tất cả các món ăn được dọn lên bàn, mắt Lạc Tinh Nghiên lấp lánh: "Trông ngon quá đi, mẹ ơi, nhiều món thế này, nhà mình còn khách nữa ạ?"
Đặng Nhã Đình cười tươi như hoa nói: "Không có, hiếm khi các con đều có mặt ở nhà, nên mẹ làm mâm cơm thịnh soạn chút thôi. Mọi người ăn nhiều vào đấy, đừng phụ lòng tốt của mẹ."
"Vâng ạ." Lạc Tinh Nghiên cong cong đôi mày đáp.
Đặng Nhã Đình đặt một đĩa sủi cảo đến trước mặt Phó Cảnh Ngật: "Cảnh Ngật, đây là sủi cảo mẹ đặc biệt chuẩn bị cho con đấy, cả đĩa này con phải ăn sạch không được bỏ thừa."
Phó Cảnh Ngật bình tĩnh từ chối: "Con không thích ăn sủi cảo."
Đặng Nhã Đình nhe nụ cười rạng rỡ: "Là con tự ăn hết, hay để mẹ đút cho con ăn nào?"
Đĩa sủi cảo dâm dương hoắc này chính là món đại bổ cường dương mà cô đã kỳ công chuẩn bị đấy, nghe nói hiệu quả lắm đấy nhé.
Nhìn bộ dáng mang theo vẻ uy hiếp ấy, Phó Cảnh Ngật im lặng gắp một cái sủi cảo bỏ vào miệng.
"Thế mới là con ngoan của mẹ chứ, phải ăn cho sạch sẽ đấy nhé." Đặng Nhã Đình tủm tỉm cười nói.
Nhìn nụ cười ấy, Phó Cảnh Ngật lờ mờ cảm thấy có điều mờ ám.
Lạc Tinh Nghiên không rảnh để ý đến Phó Cảnh Ngật, đang mải mê ăn uống rất ngon lành.
Đầu bếp nhà họ Phó nấu ăn rất ngon, rất nhiều món làm ra đều hợp khẩu vị cô. Món cô thích nhất chính là cua hoàng đế sốt hành mỡ, thịt cua tươi ngon ngọt thịt, vô cùng hấp dẫn.
Ăn được hòm hòm rồi, Đặng Nhã Đình bảo người làm mang đến cho Phó Cảnh Ngật và Lạc Tinh Nghiên mỗi người một thố canh.
"Hai đứa dạo này tương đối vất vả, phải bồi bổ cơ thể cho tốt vào. Đây là canh chim bồ câu hầm đảng sâm, nhớ uống hết đấy nhé." Đặng Nhã Đình tươi cười rạng rỡ nói.
Lạc Tinh Nghiên gật đầu, ngọt ngào đáp: "Con cảm ơn mẹ."
Nói đoạn, Lạc Tinh Nghiên cầm thìa múc một ngụm canh đưa vào miệng: "Uống cũng ngon phết chứ lị."
"Thích thì ăn nhiều một chút." Đặng Nhã Đình cười tươi như hoa, quay đầu nhìn sang Phó Cảnh Ngật.
Nhận được ánh mắt của cô, cảm nhận được tình mẫu tử nặng như thái sơn, Phó Cảnh Ngật trực tiếp cầm bát lên, uống cạn sạch thố canh bồi bổ đó.
Nhìn đĩa sủi cảo dâm dương hoắc và thố canh bồ câu đã sạch bách, nụ cười của Đặng Nhã Đình càng thêm rạng rỡ.
Ăn uống xong xuôi, Đặng Nhã Đình liền đẩy Phó Cảnh Ngật và Lạc Tinh Nghiên lên lầu nghỉ ngơi.
Hiểu mẹ không ai bằng con, Phó Thừa Ngân hạ thấp giọng hỏi: "Mẹ, có phải mẹ lén làm gì rồi không hả?"
Đặng Nhã Đình khoác tay anh cả, tươi cười rạng rỡ nói: "Con không nghe thấy Tinh Nghiên nói à, khoản đó của Cảnh Ngật không được ổn lắm, làm mẹ thì đương nhiên phải đẩy thuyền giúp một tay rồi chứ. Đi thôi đi thôi, chúng ta đừng ở đây vướng bận."
Nói xong, Đặng Nhã Đình lập tức kéo Phó Thừa Ngân rời đi.
Trong phòng, Lạc Tinh Nghiên ngồi trên ghế sofa, xoa xoa cái bụng tròn vo: "Tối nay ăn no thật đấy."
Có lẽ vì ăn no quá nên Lạc Tinh Nghiên cảm thấy hơi nóng bức. Thế là cô lấy quần áo trong tủ ra, bước về phía phòng tắm.
Phó Cảnh Ngật tựa người vào đầu giường, dâng lên một cảm giác khô nóng âm ỉ.
Những ngón tay thon dài rõ đốt khẽ đặt lên cổ áo, bực bội cởi chiếc cúc áo sơ mi trên cùng ra.
"Sao lại nóng thế này, còn thấy khô cả cổ họng nữa chứ." Phó Cảnh Ngật thắc mắc.
Lạc Tinh Nghiên tắm nước nóng xong, mang theo hương thơm ngát bước ra từ phòng tắm.
Vừa định đi mở toang cửa sổ ra một chút, liền thấy Phó Cảnh Ngật đang tựa đầu giường, dùng tay day day huyệt thái dương.
Thấy vậy, Lạc Tinh Nghiên khó hiểu bước tới, ngồi xuống mép giường: "Cảnh Ngật, anh sao thế, chỗ nào không thoải mái à?"
Phó Cảnh Ngật mở mắt ra, trong đôi mắt vẫn luôn thanh lãnh lúc này lại đang nhảy múa một ngọn lửa nhỏ, ngay cả giọng nói cũng trầm khàn hơn hẳn: "Ừ, hơi nóng."
Lạc Tinh Nghiên chợt nhận ra, gò má Phó Cảnh Ngật phiếm hồng, thậm chí trên trán còn túa ra một tầng mồ hôi mỏng.
Lo lắng anh không khỏe, bàn tay nhỏ bé mát lạnh của Lạc Tinh Nghiên áp lên trán anh, thắc mắc: "Đâu có sốT đâu."
Một luồng hơi lạnh từ mu bàn tay cô truyền tới, Phó Cảnh Ngật cảm thấy thoải mái đến bất ngờ.
Đôi mắt thẳm sâu của Phó Cảnh Ngật đăm đăm nhìn vào đôi mắt cô, tầm nhìn dịch xuống dưới, rơi vào đôi môi mềm mại đỏ mọng ấy, trong đầu bỗng gợi nhớ lại cái chạm chuồn chuồn lướt nước lần trước.
Vô thức liếm đôi môi khô khốc, Phó Cảnh Ngật ngồi dậy, cánh tay thon dài ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn thon thả của cô.
Eo cô nhỏ ôm vừa vặn một vòng tay, anh chỉ cần dùng một tay là có thể ôm trọn.
Lạc Tinh Nghiên kinh ngạc hé mở đôi môi anh đào, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp vải vóc.
Ngón cái mơn trớn vòng eo cô, giọng nói trầm ấm của Phó Cảnh Ngật vang lên: "Vợ ơi, anh hôn em được không?"
Đồng tử Lạc Tinh Nghiên hơi giãn ra, trong đôi mắt trong veo ngập tràn vẻ kinh ngạc.
Phó Cảnh Ngật chăm chú nhìn cô, lồng ngực vì sự thôi thúc dâng trào mà nhấp nhô với tốc độ nhanh hơn.
Anh vô duyên vô cớ lại muốn hôn cô, nhưng lại không muốn ép buộc cô.
Đối diện với ánh mắt chuyên chú và nghiêm túc của anh, Lạc Tinh Nghiên không thốt lên được lời từ chối nào, đoạn khẽ gật đầu.
Dẫu sao thì cô cũng là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, hôn thì có sao.
Nhận được sự cho phép, Phó Cảnh Ngật áp sát người tới, ngậm lấy đôi môi cô.
Môi anh rất nóng, như mang theo sự khao khát cuồng nhiệt.
Phó Cảnh Ngật nhắm mắt lại, triền miên gặm cắn đôi môi mềm mại của cô.
Tim Lạc Tinh Nghiên đập thình thịch, đôi tay buông thõng bên người vô thức siết chặt tấm ga giường.
Ngọn lửa trong người đang gào thét, Phó Cảnh Ngật vụng về dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng cô.
"Ưm..." Tiếng rên nhẹ mang theo sự căng thẳng phát ra từ khoang mũi Lạc Tinh Nghiên, mang theo vẻ quyến rũ chết người.
Giọng điệu nũng nịu của cô tựa như lời mời gọi anh, nụ hôn của Phó Cảnh Ngật càng trở nên cuồng nhiệt hơn.
Nụ hôn càng lúc càng nồng nhiệt, Phó Cảnh Ngật không ngừng cướp đoạt dưỡng khí trong khoang miệng cô.
Đầu tim Lạc Tinh Nghiên run rẩy, hàng lông mi khẽ chớp, đôi tay vốn buông thõng bên người tự lúc nào đã vòng lên ôm lấy cổ anh.
Hai người vốn đang ngồi, theo bầu không khí ngày càng nóng bỏng, chẳng biết từ lúc nào đã ngã nhào xuống giường.
Lạc Tinh Nghiên bị hôn đến mức hai mắt mơ màng, ngay lúc cô sắp không thở nổi nữa, Phó Cảnh Ngật mới buông đôi môi cô ra, bờ môi còn vương hơi ẩm đặt lên hõm cổ cô...
Bình luận