Chương 70: Ba Bị Bệnh

Khương Sênh cầm nhiệt kế lên xem, 38.9 độ, gã đàn ông này thật sự phát sốt cao rồi!

Khương Noãn Noãn biểu cảm rất lo lắng: " Mẹ, ba phát sốt cao rồi, ba có chết không? "

Dù sao Noãn Noãn nghe nói người bệnh sẽ chết, cho nên cô bé rất sợ.

Khương Ngôn Ngôn an ủi cô bé: " Sẽ không đâu, giống như bọn mình bình thường sốt cảm, cho ba uống thuốc hạ sốt là được rồi. "

" Mẹ, thuốc con lấy đến rồi! "

Khương Thần Thần lúc này cầm thuốc hạ sốt dự phòng trong nhà chạy vào, Khương Sênh đón thuốc trong tay cậu, cầm ly nước ấm Khương Noãn Noãn rót, nhìn người đàn ông trên giường bỗng do dự một chút.

Phải đút thế nào đây?

Khương Ngôn Ngôn chống cằm: " Trong phim truyền hình đút thuốc hình như là miệng đối miệng. "

" Khương Ngôn Ngôn, sau này con không được xem mấy phim linh tinh đó nữa! " Khương Sênh sắp bị tức chết, cô rốt cuộc sinh ra ba cái thứ hố người gì vậy?

Khương Sênh động tác thô bạo nhét thuốc vào miệng anh, đổ nước xuống, Tư Dạ Tước bị sặc ho lên, không tỉnh cũng phải tỉnh.

Ba đứa nhỏ mặt đầy thương cảm nhìn anh, thật thảm một người ba.

Khương Sênh thấy anh tỉnh rồi, nói: " Cho anh uống thuốc hạ sốt rồi, đã tỉnh thì mau về đi. "

Tư Dạ Tước nhìn cô một cái, lại nằm trở lại: " Tôi là người bệnh, cần nghỉ ngơi cho tốt. "

" Anh......"

Khương Noãn Noãn bĩu môi: " Mẹ, ba đều bệnh rồi, sao mẹ có thể đuổi ba đi chứ~ "

Khương Thần Thần phụ họa: " Đúng vậy, nếu ba ngất trên đường, sẽ bị ăn mày nhặt đi đó. "

Khương Sênh: "......"

Tư Dạ Tước tuy nhắm mắt dưỡng thần, nhưng dù sao nghe thấy bọn trẻ hướng về mình, trong lòng ít nhiều cũng vui.

Ít nhất còn có thể mặt dày ở lại đây.

Mặt mũi cần hay không không quan trọng.

Đợi Khương Sênh đi làm rồi, Tư Dạ Tước ngủ thêm một tiếng liền tỉnh.

Uống thuốc hạ sốt rồi, đầu cũng không còn choáng váng khó chịu như buổi sáng, anh bước đến phòng khách, lại thấy Khương Ngôn Ngôn đang nấu ăn trong bếp.

Bóng dáng nhỏ bé đứng trên ghế nhỏ, nhưng cậu lại làm rất thành thạo.

" Ba, ba hạ sốt rồi ạ! "

Khương Noãn Noãn lon ton chạy đến trước mặt anh, Tư Dạ Tước thấy cô bé lo lắng cho mình, sờ đầu nhỏ cô bé: " Ừm, đỡ hơn nhiều rồi, Ngôn Ngôn biết nấu ăn? "

" Đừng thấy anh bọn con tuổi không lớn, anh gì cũng biết, lúc mẹ bận đến mức không chăm được bọn con, đều là anh chăm bọn con~ " Khương Noãn Noãn không nhịn được khoe khoang, còn rất tự hào.

Tư Dạ Tước nhíu mày, cô ấy bận đến mức không chăm được bọn trẻ?

" Mẹ một mình phải nuôi ba đứa bọn con, nếu mẹ chăm bọn con, mẹ sẽ không kiếm được tiền nuôi bọn con. " Khương Ngôn Ngôn bưng bữa sáng đến trước bàn.

Tư Dạ Tước cúi mắt, cho nên hai đứa trẻ này mới đi ký hợp đồng với công ty giải trí?

Thấy cậu còn định làm thêm một phần, Tư Dạ Tước giơ tay sờ đầu cậu: " Được rồi, phần còn lại để ba làm. "

Khương Ngôn Ngôn khó hiểu nhìn anh: " Ba biết nấu ăn ạ? "

Đường đường là trưởng tử nhà họ Tư, Tước gia nổi tiếng đế đô, thế nào cũng là dáng vẻ mười ngón không dính nước xuân mới đúng chứ.

" Đương nhiên. "

Tư Dạ Tước đeo tạp dề vào, đi vào bếp, Khương Noãn Noãn và Khương Ngôn Ngôn nhìn bóng dáng anh, hai người đều nhìn trân trân trong mắt có chút mong chờ nhỏ.

Khương Thần Thần mang dép hình thú chạy lon ton từ trên lầu xuống, ngửi thấy mùi thơm: " Anh ơi, anh đang làm đồ ăn ạ~ "

Thấy anh và em gái đều ngồi trước bàn đợi, cậu nhìn về phía bếp, mắt trợn to.

Lại là ba đang làm bữa sáng!

Tư Dạ Tước bưng bữa sáng làm xong lên bàn, ba đứa nhỏ theo đó " oa " một tiếng.

Khương Thần Thần chớp mắt nhìn anh: " Ba, ba lại biết nấu ăn ạ! "

Tư Dạ Tước cười cười: " Cái này không phải rất đơn giản sao? "

" Ngon quá~ ba làm ngon quá~! " Khương Noãn Noãn đã không đợi được nữa bắt đầu ăn, ăn bữa sáng ba làm vui vẻ lắc đầu nguầy nguậy.

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, La Tước chắc sắp đến rồi.

Quả nhiên, chuông cửa vang lên.

Tư Dạ Tước đứng dậy mở cửa, La Tước mang hai túi quần áo đưa cho anh, không ngờ Tước gia tối qua thật sự ở đây, tiến triển đủ nhanh nha!

Thấy ba đứa nhỏ trong nhà, anh ta cả người ngẩn ngơ tại chỗ, " Tước gia, tôi......tôi không nhìn lầm chứ? "

Anh ta lau mắt mình: " Sao tôi thấy hai Ngôn Ngôn! "

" Là sinh ba. " Tư Dạ Tước nhạt nhẽo nói.

La Tước kinh ngạc.

Một thai này không phải sinh hai, mà là sinh ba!

Trời ơi, quá mạnh mẽ.

Nghĩ đến gì đó, La Tước nói: " À đúng rồi, ông cụ bảo ngài tìm thời gian dẫn hai đứa trẻ này về, ngài cũng biết ông cụ từ khi gặp hai đứa chúng nó vẫn luôn nhớ nhung, bây giờ có ba đứa, ngài dẫn ba đứa về, ông cụ chắc vui mừng phát điên. "

" Cậu lại nhiều lời rồi? "

Tư Dạ Tước liếc anh ta một cái.

La Tước nhẹ vỗ miệng mình, ấm ức nói: " Là ông cụ gọi điện hỏi tôi tình hình hai đứa chúng nó, tôi liền......lỡ miệng. "

" Được rồi, ở đây không có việc gì của cậu nữa. "

Tư Dạ Tước đóng cửa lại.

La Tước ngoài cửa biểu cảm mơ hồ, cho nên, Tước gia đây là định mặt dày bám lấy nhà người ta không đi rồi?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập