Chương 56: Cuộc gọi bất ngờ
Tư Dạ Tước nhìn dãy số cuộc gọi nhảy lên trên màn hình chiếc đồng hồ thông minh nhỏ xíu của cô bé, đôi mắt phượng khẽ híp lại, kéo tay cô bé qua rồi bấm nút nghe.
Khương Ngôn Ngôn muốn ngăn cản đã không kịp nữa, may thay, Khương Noãn Noãn chỉ sững người nửa giây rồi vẫn kịp phản ứng: "Chú Tư, chú nghe trộm điện thoại của người ta như vậy là không lịch sự đâu nha~"
Khương Sênh vừa cất tiếng, Khương Noãn Noãn cũng đồng thời mở miệng, giọng hai bên chồng lên nhau, Tư Dạ Tước cũng không nghe rõ được giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
Khương Sênh nghe động tĩnh từ phía bên kia cuộc gọi, sững người mấy giây, vừa rồi Noãn Noãn gọi gì nhỉ, chú Tư?
Tư Dạ Tước!
"Mẹ ơi, tụi con không sao đâu, chú Tư đã cứu tụi con đó ạ~ alo alo alo, mẹ ơi? Mẹ có nghe không ạ?" Khương Noãn Noãn áp đồng hồ vào tai, cố ý kết thúc cuộc gọi.
Sau đó, cô bé làm vẻ mặt vô tội nói: "Chú ơi, hình như sóng bên phía mẹ không được tốt lắm ạ."
Khương Ngôn Ngôn thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa thì lộ tẩy rồi.
Tư Dạ Tước mím chặt môi, cũng không nói gì thêm.
Trái tim treo lơ lửng của Khương Sênh cuối cùng cũng hạ xuống, ít nhất bây giờ có thể xác nhận Ngôn Ngôn và Noãn Noãn đang an toàn, nhưng sao Tư Dạ Tước lại biết chuyện của bọn trẻ chứ?
Dù thế nào đi nữa, chuyện này đã xảy ra một lần, ắt sẽ còn lần tiếp theo.
Cô tuyệt đối không thể cho Tiêu Lan và Khương Vy thêm cơ hội nào nữa.
Nhà họ Khương.
"Xong rồi xong rồi, điện thoại không gọi được, Vy Vy à, con nói xem bọn họ gọi đến hỏi con chuyện thêm tiền, có khi nào thật sự giết chết hai đứa nhỏ rồi không?"
Tiêu Lan bắt đầu hoảng loạn, dù sao con tiện nhân Khương Sênh kia nói được là làm được.
Khương Vy cắn môi: "Chắc là không đâu, giết thì giết rồi thôi..."
"Vậy sao được!"
Tiêu Lan bước đến trước mặt cô ta: "Con tiện nhân đó đã nói rồi, nếu bọn trẻ chết, cô ta sẽ kể chuyện sáu năm trước cho Tước gia, còn muốn cướp Tước gia đi nữa, đừng quên, bây giờ cô ta đã biết Tước gia chính là người đàn ông đêm hôm đó sáu năm trước rồi."
Khương Vy hai tay siết chặt thành nắm đấm, đáng chết, vốn chỉ định uy hiếp Khương Sênh một chút, giờ thì hay rồi, mọi chuyện ngày càng phức tạp!
"Hay là, con đi tìm Dạ Tước đi, con chỉ cần nói cho anh ấy biết tin này, để Dạ Tước đi tìm, có khi Dạ Tước sẽ không nghi ngờ con nữa!"
Khương Vy cảm thấy đây là một cách hay.
Tiêu Lan cũng thấy khả thi, vội vàng giục cô ta đi.
Tư công quán, trên chiếc bàn ăn dài màu trắng, hai đứa trẻ nhìn bàn tiệc Tây sang trọng gần như bày kín cả bàn, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là "đủ đầy mọi thứ".
"Chú ơi, bình thường chú ăn một mình trên chiếc bàn dài thế này với nhiều đồ ăn như vậy sao ạ?" Khương Noãn Noãn làm vẻ mặt khoa trương nói.
Tư Dạ Tước ngồi ngay ngắn trước bàn, động tác tao nhã cầm dao nĩa cắt bít tết: "Không phải, chỉ là hôm nay có các con ở đây."
Anh không phải người xa hoa lãng phí, chỉ là không muốn để hai đứa trẻ này phải chịu thiệt thòi.
La Tước bước đến bên cạnh anh, cúi người thì thầm điều gì đó bên tai.
Động tác của Tư Dạ Tước khựng lại, ánh mắt khẽ trầm xuống.
Anh đặt dao nĩa xuống, chậm rãi đứng dậy: "Các con ăn trước đi."
Khương Ngôn Ngôn và Khương Noãn Noãn nhìn anh cùng La Tước bước ra ngoài, cả hai đều nghi hoặc nhìn nhau.
Tư Dạ Tước bước ra ban công, cầm điện thoại của La Tước nghe: "Điều tra bên phía Cẩm Thành tiến triển thế nào rồi?"
"Tước gia, chúng tôi bắt được một kẻ lén lút ở ngoài cục tư pháp, tra hỏi thì hắn khai ra, là phu nhân Khương sai hắn làm vậy."
Mẹ của Khương Vy, Tiêu Lan?
Ánh mắt Tư Dạ Tước lạnh lẽo, thản nhiên nói: "Trước khi có kết quả, bất kỳ kẻ khả nghi nào cũng phải theo dõi sát sao."
Anh trả điện thoại lại cho La Tước, quay đầu: "Tôi nghi ngờ người phụ nữ đêm hôm đó sáu năm trước không phải là Khương Vy."
La Tước sững người: "Ngài muốn điều tra lại sao?"
Giọng Tư Dạ Tước nhạt nhẽo: "Cậu đi tìm người quản lý khách sạn Thịnh Thiên sáu năm trước ra đây, tôi muốn thẩm vấn lại vài chuyện."
Bình luận