Chương 168: Uy Hiếp Tiêu Lan
"Ngươi...... Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
Tiêu Lan thật sự sợ rồi, ngay cả khí thế hung hăng vừa nãy cũng giảm đi không ít, thậm chí đến cầu xin cô: "Sênh Sênh, ta biết ta sai rồi, con tha thứ cho ta được không, con đừng đem những bức ảnh đó giao cho ba con, ta...... Ta chỉ còn có ba con thôi, ta không thể ly hôn a."
Bà ta rơi nước mắt thành khẩn xin lỗi, cầu xin cô, ai nhìn thấy cũng sẽ mềm lòng.
Nhưng Khương Sênh đã sớm nhìn thấu mẹ con này, cho dù cô tha cho bà ta, thì sau này bà ta cũng tuyệt đối không tha cho cô.
Cô có lòng nhân nghĩa, nhưng cũng phải xem là với ai, lòng thương hại tràn lan cô thà ném cho kẻ lang thang ven đường cũng tuyệt đối không bố thí cho Tiêu Lan.
"Bây giờ bà mới biết cầu xin tôi, lúc trước làm gì rồi, hãm hại tôi không phải rất vui sao?"
"Sênh Sênh, ta...... Ta thật sự biết sai rồi, con tha thứ cho ta đi, ta đảm bảo sẽ không có lần sau, con bảo ta làm gì cũng được, ta không thể ly hôn với ba con a......"
Bà ta không muốn trở về cuộc sống trước đây.
Rời khỏi nhà họ Khương bà ta liền không có gì cả.
Chỉ cần ổn định con tiện nhân Khương Sênh này, chỉ cần cô ta chịu tha thứ cho mình, có một ngày bà ta nhất định phải để con tiện nhân này biến mất.
"Hừ, bà cầu xin tôi cũng vô ích, nên thế nào vẫn thế ấy." Khương Sênh đứng thẳng dậy: "Năm đó các người ép tôi rời khỏi nhà họ Khương, bây giờ, người nên rời đi, là các người."
Ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn Tiêu Lan một cái, liền rời khỏi phòng bệnh, La Tước thả Tiêu Lan ra, cũng đi theo cô.
Tiêu Lan cứng đờ ngồi tại chỗ, sắc mặt dần dần âm u.
**
La Tước về văn phòng hành chính TG, cũng thành thật báo cáo chuyện ở bệnh viện, Tước gia để hắn làm tiểu đệ cho Khương đại tiểu thư nửa ngày, hắn có thể làm gì đây?
Tư Dạ Tước một tay đỡ cằm, đặt tài liệu trong tay xuống, khóe miệng có một tia cong: "Xem ra cô ấy làm không tệ, nên thưởng."
La Tước bĩu môi.
Hắn làm tiểu đệ cũng không tệ a, sao không thưởng?
Tư Dạ Tước đến phòng làm việc Soul, những nhân viên đó thấy hắn cũng đều biết hắn đến tìm ai, dường như đều thấy không lạ.
Khương Lâm xoa cổ tay từ kho hàng bước ra, thấy Tư Dạ Tước xong, lại một bộ dáng đáng thương dính lên: "Anh rể......"
Nghe thấy giọng này, Tư Dạ Tước nhíu mày, ánh mắt hơi thu.
"Anh rể, lần trước là em không đúng, em không nên nói chị Khương Sênh như vậy, cái đó, em thật sự không muốn tranh gì với chị Khương Sênh, anh không phải giận em rồi chứ?"
Tư Dạ Tước thấy cô ta có chút ồn ào.
Người nhà họ Khương ngoài Sênh Sênh ra, không một ai bình thường?
Hắn không muốn để ý, bước chân định rời đi, Khương Lâm cắn môi, tiến lên một bước muốn ngã vào lòng hắn.
Tư Dạ Tước nhanh mắt nắm lấy vai cô ta, ánh mắt lạnh mấy phần.
Tuy không ngã vào lòng hắn, nhưng Khương Lâm thấy hắn đỡ mình, cô ta cũng hài lòng rồi.
Khương Sênh cầm tài liệu từ văn phòng bước ra giây lát sau, Tư Dạ Tước liền hất tay đẩy cô ta ra, Khương Lâm không phòng bị liền ngã xuống đất.
Thu hút ánh nhìn của người khác.
Khương Lâm căn bản không ngờ hắn lại đẩy mình ra.
Tư Dạ Tước đi đến bên cạnh Khương Sênh, hơi ấm ức giải thích: "Là cô ta tự nhào tới."
Mọi người: "!!!"
Trời, bọn họ thấy gì vậy?
Tước gia lại mặt đầy ấm ức giải thích với tiểu thư Zora?
Khương Lâm mặt kinh ngạc, hoảng hốt nói: "Chị Khương Sênh...... Không phải em, em...... Em là không cẩn thận ngã."
Khương Sênh sớm biết mục đích Khương Lâm đến TG, để cô ta làm khổ công lâu như vậy cô ta đều cắn răng kiên trì, cô xác thật rất khâm phục nghị lực của cô ta.
Chỉ là, thấy Khương Lâm công khai câu dẫn Tư Dạ Tước, trong lòng cô lại có mấy phần không thoải mái.
"Không cẩn thận ngã, đều lớn như vậy rồi, còn có thể ngã trên mặt đất?"
Phụt.
Nhân viên xung quanh suýt cười thành tiếng.
Khương Lâm sắc mặt có chút khó coi, đứng dậy: "Em không phải......"
"Cô đến lâu như vậy, càng giúp càng bận tôi không nói cô, lại cho bà nội cô ra mất mặt xấu hổ, thật sự không muốn làm thì cô về đi."
"Chị Khương Sênh, chị...... Chị muốn đuổi em về sao?" Khương Lâm hai tay nắm góc áo.
"Thời gian làm việc đều không thể ngoan ngoãn ở vị trí của mình, tôi giữ cô làm gì?"
Khương Sênh không phải không biết chuyện Khương Lâm ở kho hàng, dù sao Triệu Lệ Tân có báo cáo với cô, cô ta ở kho hàng có hai ba tiếng không thấy bóng người, bảo cô ta làm gì cũng không tình nguyện.
Như bị ép làm.
Trước đây cô không để ý, dù sao cô cũng cho rằng cô ta làm không lâu, nhưng nếu đã mặt dày ở lâu như vậy, hôm nay cô vừa hay có cớ để cô ta rời đi.
Khương Lâm thấy Khương Sênh là sắt lòng để mình rời đi, nhìn Tư Dạ Tước: "Anh rể, chị Khương Sênh cô ấy......"
"Đây không thuộc hắn quản, cô gọi ai cũng vô ích." Khương Sênh sắc mặt trầm xuống, dám công khai không nể mặt Tước gia ngoài cô ra, liền không có ai.
Tư Dạ Tước cười cười: "Đúng, đây không thuộc ta quản, Sênh Sênh nói tính."
Mọi người rốt cuộc thấy được, cái gì gọi là vợ hát chồng theo.
Khương Lâm cắn môi, mặt đầy u oán ấm ức xoay người rời đi.
Khương Sênh xoay người đưa tài liệu cho nhân viên lễ tân, quay đầu liền vào văn phòng.
Tư Dạ Tước theo sau cô, người phụ nữ trước mặt đột nhiên xoay người, giơ tay chống sau cửa, đem người đàn ông cao lớn này bao trong vòng tay.
Khương Sênh ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn, nghiến răng: "Tư Dạ Tước, đừng mỗi lần đều để tôi giúp anh đuổi hoa đào thối!"
Bình luận