Chương 152: Di vật
Khương Vy về nhà họ Khương muốn tìm mẹ bàn cách giải quyết, nhưng ai ngờ vừa vào cửa đã thấy Khương Thận vẻ mặt u ám ngồi trên sofa.
Mà mẹ cô ta không biết phạm lỗi gì thì quỳ bên cạnh.
"Ba...... Mẹ con sao......"
"Con còn dám hỏi!"
Khương Thận tức giận đập bàn đứng dậy: "Hai mẹ con các người đúng là không biết xấu hổ, di vật của mẹ Sênh Sênh các người cũng dám lấy!"
Nếu không phải Tư Dạ Tước gọi điện nói với ông Khương Vy ra ngoài giả mạo con gái của Cung Mạn Mạn, ông quay lại lại phát hiện chiếc vòng trong hộp không thấy nữa, ông chỉ sợ cũng không biết, con gái ông lại dám làm đến mức này.
Bà cụ Khương lần đầu thấy con trai mình nổi giận như vậy, ngồi đó sững sờ không dám nói.
Khương Vy sắc mặt biến đổi, theo bản năng ấn tay áo: "Ba...... Con không biết ba đang nói gì."
"Còn dám không thừa nhận?" Khương Thận nghiến răng: "Con có dám trước mặt ba nói một câu, mẹ con là ai, là Cung Mạn Mạn hay Tiêu Lan!"
Tiêu Lan quỳ dưới đất khóc ôm lấy đùi ông: "Ông xã, là lỗi của em, là em không tốt, anh nể mặt em tha cho Vy Vy đi!"
"Cô cút cho tôi!"
Khương Thận đá cô ta ra, chỉ vào cô ta: "Con gái cô ngay cả mẹ ruột là cô cũng dám không nhận, còn dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy, cô dám nói không có liên quan gì đến cô?"
"Em......" Tiêu Lan không ngờ Khương Thận phát hiện nhanh như vậy, lần này xong rồi.
Khương Thận giận dữ mắng Khương Vy: "Mang vòng tay về, nếu không, đừng trách ba."
"Ba, ba nhất định phải đối xử với con như vậy sao?" Khương Vy gào lên điên cuồng: "Con không làm gì sai, con chỉ là lấy vòng tay của cô ta thôi, dựa vào cái gì con phải trả lại, Khương Sênh đã cướp Dạ Tước, con cướp thân phận của cô ta thì sao!"
Khương Thận ném cái cốc trên bàn về phía cô ta.
Cái cốc đập vào mặt cô ta, xuất hiện một vệt đỏ.
Khương Vy ôm mặt, ngẩn ngơ nhìn ông: "Ba đánh con......"
"Mang vòng tay về!"
Khương Thận đáy mắt đầy lửa giận.
Khương Vy tháo vòng tay xuống, tức giận ném xuống đất, vòng tay "choang" một tiếng, vỡ tan dưới đất.
"Con hận các người!" Khương Vy không quay đầu lại chạy ra khỏi nhà họ Khương.
Tiêu Lan vội vàng đuổi theo: "Vy Vy!"
Khương Thận bước chân nặng nề bước tới nhặt chiếc vòng vỡ, vốn ông muốn giao di vật của mẹ mình cho Khương Sênh, nhưng ông không ngờ......
Ngay cả di vật này cũng không giữ được.
Bà cụ Khương trợn mắt: "Chỉ là lấy một di vật thôi mà, nhìn con kìa, nhất định phải làm ầm lên như vậy?"
"Mẹ, mẹ còn dám xen vào chuyện bao đồng, mẹ về quê đi."
"Con......"
Bà cụ Khương sững người, nhưng thấy Khương Thận ánh mắt lạnh lẽo, không chút nể mặt mẹ mình liền nhặt chiếc vòng tay tàn tạ lên lầu, bà có tức cũng không dám lên tiếng.
Con trai bà, đúng là phản rồi!
Đêm tối mờ ảo.
Trong xe đỗ gần công viên tràn đầy sắc xuân, Tiêu Lan mặt mày hồng hào nằm trong lòng người đàn ông, thấy người đàn ông ghé tới muốn để lại dấu vết cho cô ta, bị Tiêu Lan từ chối.
"Đồ quỷ, em mà về để lão già đó phát hiện, em không tha cho anh đâu!"
Tiêu Lan nói xong, chậm rãi nhặt quần áo lên mặc.
Người đàn ông châm một điếu thuốc, mở cửa sổ xe hút, hừ nói: "Xem ra mấy năm nay em gả cho Khương Thận sống cũng khá sung sướng, anh còn tưởng em quên khách quen này rồi."
Nhắc đến ba chữ "khách quen", Tiêu Lan sắc mặt trong chốc lát trở nên u ám, nhưng cũng không biểu lộ ra.
"Đáng ghét, anh xem anh nói kìa, em có thể quên anh Năng được sao."
"Ha ha, vậy không phải cô đơn mới tìm tôi?" Ngón tay thô ráp của Diệp Năng phủ lên eo cô ta.
Tiêu Lan oán trách: "Ông ta không có hứng thú với em, em biết làm sao?"
Chết tiệt, nếu không phải vì muốn sinh con trai, mà Khương Thận thời gian này còn không chịu chạm vào cô ta, cô ta có thể nghĩ ra cách này sao?
Là Khương Thận bất nhân trước, vậy đừng trách cô ta đội mũ xanh cho ông ta!
Dù sao, lúc đầu cô ta đã có thể ôm Khương Vy đến nhận ông ta, lần này cô ta cũng có thể sinh con trai của người khác đến nhận!
Diệp Năng cười ha ha: "Tôi thấy em tìm tôi là có mục đích khác chứ?"
"Vẫn là anh Năng hiểu em." Tiêu Lan đáy mắt hung ác nói: "Em tìm anh Năng, đương nhiên là vì một chuyện, em biết người dưới trướng anh Năng làm gì, nên nếu anh Năng bằng lòng giúp em làm thành chuyện này, tiền không thiếu anh."
"Ồ? Xem ra không phải chuyện đơn giản rồi." Diệp Năng phun khói nói.
Tiêu Lan cười lạnh: "Vì con gái em, em phải hủy hoại một người."
**
Ngày hôm sau.
Khương Thận mang một hộp gấm đến tập đoàn TG, giao hộp gấm cho Khương Sênh.
"Sênh Sênh, ba không ngờ Vy Vy lại dám động vào đồ của mẹ con, mà chiếc vòng này bị Vy Vy đập vỡ, ba biết con vẫn có cách khôi phục chúng, bây giờ cũng là vật về với chủ cũ rồi."
Chiếc vòng nằm trong hộp gấm ngoài phần viền vàng còn nguyên vẹn, phần ngọc gần như vỡ nát.
Khương Thận rất tự trách, ông sắp xếp di vật vốn định giao hết cho Khương Sênh, nhưng không ngờ hai mẹ con họ lại vào thư phòng của mình, còn động vào thứ không nên động.
Nghĩ đến đây, Khương Thận hối hận.
Khương Sênh đậy hộp gấm lại: "Di vật của mẹ, con sẽ sửa lại."
"Sênh Sênh, ba cũng không muốn nói nhiều, chuyện của Vy Vy ba sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng, mấy năm nay là ba nợ con quá nhiều."
Nghe lời nói đầy áy náy của Khương Thận, Khương Sênh mím môi, cúi mắt: "Vâng, con cũng không có tư cách nói ba điều gì."
Ba là quan hệ máu mủ duy nhất của cô, cô có thể làm gì được?
"Con yên tâm, ba sẽ nói chuyện ly hôn với Tiêu Lan."
Bình luận