Chương 134: Đêm Ở Nhà Họ Khương
Khương Sênh bị anh chặn đến không nói được gì, cô chỉ cảm thấy mấy bức ảnh này của mình khá xấu, ngại để người ta xem thôi.
Tư Dạ Tước cũng không miễn cưỡng, nhìn quanh khuê phòng cô một cái, đi đến bên giường ngồi xuống: "Phòng của em bài trí cũng không tệ."
Khương Sênh nhét hết ảnh vào tủ, quay đầu nhìn anh: "Tư tiên sinh, giường tôi hơi nhỏ, hay là anh......"
Người đàn ông không nghe, trực tiếp nằm xuống.
Khương Sênh: "......"
Quả nhiên không biết xấu hổ!
Buổi tối.
Khương Sênh lục tung tủ quần áo, những quần áo để lại trước đây đều là của thời cấp ba cô, đè đáy hòm đã lâu, may là đồ ngủ vẫn còn mặc được.
Chỉ có điều, con chó đàn ông kia thì làm sao?
Tư Dạ Tước cởi áo khoác chỉ còn lại một chiếc sơ mi, anh có vẻ muốn đi tắm, Khương Sênh đột nhiên nhớ ra gì đó, đứng dậy chặn anh lại.
Tư Dạ Tước: "?"
Khương Sênh nắm hai tay anh đẩy anh ngồi xuống giường, nghiến răng: "Tôi đi hỏi ba xem có đồ ngủ nào phù hợp cho anh không, anh đợi đấy."
Cô suýt quên, ở đây không có đồ ngủ để anh thay, cô không muốn thấy anh ngủ khỏa thân!
Nhìn Khương Sênh vội vàng ra khỏi cửa, khóe môi Tư Dạ Tước không khỏi nhếch lên.
Khương Sênh đến phòng cha, đang định gõ cửa thì nghe thấy bên trong truyền ra giọng Tiêu Lan.
"Tôi chỉ muốn sinh cho anh một đứa con trai thì sao, nhà họ Khương cũng cần con trai để nối dõi tông đường mà, ông xã, anh có phải chê tôi rồi không?"
Sinh con trai?
Khương Sênh không khỏi nhíu mày.
Tiêu Lan cũng hơn bốn mươi tuổi rồi, tuổi này mà còn muốn sinh con trai với cha cô?
"Được rồi, chuyện sinh con trai sao có thể miễn cưỡng, bây giờ Sênh Sênh họ đều ở nhà, em điên rồi sao?"
Giọng quát mắng của Khương Thận truyền đến.
Tiêu Lan nức nở nhỏ giọng: "Tôi thấy anh chính là chê tôi rồi."
Khương Thận mất kiên nhẫn: "Có thời gian nghĩ chuyện khác chi bằng dạy dỗ con gái em cho tốt."
"Được, tối nay tôi sang phòng Vy Vy ngủ."
Tiêu Lan tức giận mở cửa, đụng phải Khương Sênh đang đứng ở cửa, cô ta hung hăng trừng mắt nhìn cô.
Khương Sênh cũng chỉ nhướng mày với cô ta.
Khương Thận không để ý Tiêu Lan, nhưng thấy Khương Sênh đứng ở cửa thì sững người: "Sênh Sênh, con sao......"
"Tư Dạ Tước không có đồ ngủ, con đến hỏi ba xem có cái nào phù hợp không......"
Khương Thận cười cười: "Ba trước đây không lâu vừa mua một bộ, chưa mặc đâu, ba đi lấy cho con."
Khương Thận lấy bộ đồ ngủ mới đó đưa cho Khương Sênh, Khương Sênh quay người định rời đi thì Khương Thận bước ra: "Sênh Sênh."
Khương Sênh quay đầu: "Sao vậy?"
"Là ba có lỗi với con."
"...... Không sao." Khương Sênh cúi mắt, không nhìn biểu cảm của Khương Thận, quay người đi về phòng.
Khương Thận trong lòng nặng nề, mặc dù biết đứa con gái này vẫn không chịu tha thứ cho mình, nhưng cô còn chịu gọi ông một tiếng "ba" ông cũng mãn nguyện.
Khương Sênh đang đi về thì đột nhiên thấy người phụ nữ đứng ngoài cửa phòng mình, đó không phải ai khác, chính là Khương Lâm.
Khương Lâm không biết đang nói gì với Tư Dạ Tước, biểu hiện ra vẻ vừa ngượng ngùng vừa vui mừng, trước mặt anh cẩn thận từng li từng tí, nhưng niềm vui nhỏ bé lộ ra trên mặt khiến Khương Sênh nhanh chóng nhận ra, Khương Lâm có ý với Tư Dạ Tước rồi.
Tư Dạ Tước quay đầu thấy Khương Sênh về, khẽ nhướng mày: "Về rồi?"
Khương Sênh trong lòng cười nhạt, nếu cô không về thì có thể thấy anh và Khương Lâm trò chuyện nồng nhiệt như vậy sao?
"Ừ." Khương Sênh nhét đồ ngủ vào tay anh: "Mới, chưa mặc."
"Chị Khương Sênh, cái đó, chị đừng hiểu lầm, vừa nãy em và anh rể đang nói chuyện về chị đấy." Khương Lâm thấy sắc mặt Khương Sênh không tốt, cẩn thận giải thích.
Khương Sênh nhìn cô ta, cười lên: "Tôi không hiểu lầm."
Bình luận