Chương 14: Khó khăn lắm mới theo đuổi được, sao có thể ly hôn?

“Mẹ thấy con không phải nhớ mẹ đâu, mà là thèm ăn thì có.” Mẹ Mạnh cười nói, “Tối qua mẹ mới nói trong nhóm chat gia đình là có mua ít yến sào định gửi cho con, không ngờ hôm nay con đã tự đánh hơi thấy mùi mà chạy về rồi.”

Mạnh Hàm Tịch ôm lấy cánh tay bà, làm nũng nói: “Người ta đâu có thèm ăn yến sào, con muốn ăn món cá sốt chua ngọt mẹ nấu cơ, ở ngoài đường chẳng có nơi nào nấu ngon được như mẹ cả.”

“Được rồi, vậy trưa nay ở lại ăn cơm, con muốn ăn gì mẹ nấu cho.”

“Không vội đâu ạ, lần này con về định ở lại hai ngày.”

“Sao lại muốn về đây ở nữa rồi?” Mẹ Mạnh nhíu chặt đôi mày, “Tịch Tịch…”

Mạnh Hàm Tịch không đợi bà nói hết câu đã ba bước gộp làm một, chạy vội lên lầu. Mẹ Mạnh đau đầu càu nhàu ở phía sau: “Xem cái đứa trẻ này kìa, gả cho người ta rồi mà tính tình vẫn cứ hấp tấp, vội vàng như trước.”

Mạnh Hàm Tịch vặn mở tay nắm cửa, trở về phòng của chính mình. Cô thở dốc, đưa mắt quét qua một vòng trước, phát hiện ngoại trừ việc trên tủ có bày biện thêm vài món đồ trang trí thì những thứ khác chẳng có gì thay đổi.

Không gian quen thuộc khiến con người ta thả lỏng hơn rất nhiều, Mạnh Hàm Tịch ngồi trước bàn học, lặng người thẫn thờ một lát.

Kéo ngăn kéo ra, ở góc bên trong vẫn còn những chiếc vỏ bút hết mực từ ngày trước không nỡ vứt đi. Mạnh Hàm Tịch ngày xưa cứ mỗi lần đụng đến bài tập về nhà là lại đau đầu. Đầu óc cô vốn dĩ ngốc nghếch, ngoài trừ gia cảnh tốt hơn người bình thường một chút thì phương diện nào cũng không nổi trội: học toán không tốt, tính toán cái gì cũng không rành; thể dục cũng kém, lần nào chạy trên sân trường cũng lững thững như rùa bò, liên tục bị các bạn nữ khác bỏ xa cả vòng.

Nhưng vì từ nhỏ đã lớn lên trong tình yêu thương, Mạnh Hàm Tịch chưa bao giờ tự ti. Nhân duyên của cô rất tốt, tính cách lại hoạt bát, bất kể là nam hay nữ đều thích cô. Biết cô thích ăn vặt, trong ngăn kéo của cô lúc nào cũng nhét đầy các loại kẹo, bánh ngọt tinh tế cùng những tấm thiệp tỏ tình nhỏ nhắn.

Thế nhưng Mạnh Hàm Tịch chẳng chọn một ai, cứ khăng khăng chủ động đi theo đuổi một Thẩm Diễn luôn đi ngang về tắt, trông có vẻ tính tình rất thối kia.

Lúc đó chẳng có ai lạc quan vào việc cô sẽ thành công cả. Dù sao thì một đứa con cưng của trời, trong mắt chỉ có sách vở và tri thức như anh, làm sao có thể để mắt đến chuyện yêu đương tình ái của phàm nhân.

Mạnh Hàm Tịch đã dùng tuyệt chiêu mặt dày mày dạn đeo bám suốt mấy tháng trời, khó khăn lắm mới đợi được đến ngày Thẩm Diễn chịu dịu giọng xuống. Anh trầm mặt gọi: “Bạn học Mạnh.”

Thẩm Diễn đã nói với cô một tràng đạo lý dài dằng dặc. Biểu cảm của anh lúc ấy vô cùng nghiêm khắc, bảo rằng tuổi cô còn nhỏ, chưa hiểu được hàm ý của hai chữ "thích" là gì, rõ ràng mới chỉ gặp mặt vài lần, thậm chí còn chưa hiểu rõ con người nhau thì lấy đâu ra thích?

Anh không chấp nhận kiểu tỏ tình lãng phí thời gian này, và cũng hy vọng Mạnh Hàm Tịch sau này có thể đối xử một cách Trịnh trọng với hai chữ "thích".

Mạnh Hàm Tịch bị những lời này của anh làm cho ngỡ ngàng. Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng chịu uất ức như vậy bao giờ, nước mắt giống như chuỗi trọc đứt dây, lã chã rơi xuống không ngừng: “Anh còn chưa cho em một cơ hội biểu hiện nào cả, sao anh biết tấm lòng của em đối với anh không phải là chân thành chứ?”

Trên sân trường người qua kẻ lại tấp nập, cô vừa khóc một cái lập tức thu hút rất nhiều ánh nhìn dò xét.

Thẩm Diễn đứng lại cũng không xong mà đi tiếp cũng không được, cuối cùng đành phải móc từ trong túi ra một gói khăn giấy đưa qua.

Mạnh Hàm Tịch sụt sịt mũi, không thèm đón lấy khăn giấy, ngược lại còn thuận tay nắm chặt lấy bàn tay anh: “Nói như vậy là anh đồng ý làm bạn trai của em rồi đúng không?”

Nơi đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp, không phải nóng bỏng, nhưng anh theo bản năng muốn rụt tay về.

Mạnh Hàm Tịch nhận ra động tác của anh, những ngón tay càng ra sức nắm chặt hơn nữa.

Cô quả thực có chút vô lại rồi, rõ ràng anh là có ý tốt.

Thẩm Diễn vốn dĩ có thể hất tay cô ra, nhưng chẳng hiểu sao đầu óc lại mụ mẫm, cứ thế ngẩn ra tại chỗ, để mặc cho cô được nước lấn tới.

Mạnh Hàm Tịch liền áp dụng ngay lập tức những lời anh vừa dạy, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt, khóc đến mức trông như một chú mèo hoa, nhưng lúc này lại nhìn chằm chằm anh với dáng vẻ đắc ý vì đã đạt được mục đích: “Nếu không thì rõ ràng anh có thể trực tiếp bỏ đi, tại sao còn phải đưa khăn giấy cho em làm gì?”

Thẩm Diễn à Thẩm Diễn…

Đúng thật là ngay từ lần đầu gặp mặt đã bị cô nắm thóp đến chết rồi. Mạnh Hàm Tịch vân vê chiếc nắp bút, chìm đắm vào trong dòng hồi ức, nhưng rất nhanh sau đó nụ cười trên khóe môi cô lại nguội lạnh đi.

Cô đã khó khăn lắm mới theo đuổi được anh ấy, làm sao có thể nỡ lòng ly hôn cho được?!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập