Chương 23: Tự thỏa mãn
Phải đợi gần 20 phút mới có người lái xe hộ đến, An Khanh bị lạnh đến mức tay chân tê cứng, về đến nhà liền ngâm mình trong bồn nước nóng.
Nằm trong bồn tắm, An Khanh không ngừng lẩm bẩm trong lòng: "Thời Luật đồ khốn, khốn kiếp Thời Luật..."
Như bị trúng tà, cô cứ lặp đi lặp lại như đang tụng kinh.
An Khanh cảm thấy sở dĩ mình như vậy là do bị những hành vi hèn hạ của Thời Luật kích thích.
Ban đầu, cô bắt đầu rung động với anh là vì sự lịch thiệp và chu đáo của anh, để rồi dù biết là không thể, cô vẫn lỡ trao đi tình cảm không nên có.
Hàng loạt sự việc từ Bắc Kinh đến Giang Thành đã dần đập tan lớp mặt nạ mà cô dành cho Thời Luật, không còn cảm giác rung động ấy nữa, thay vào đó là sự căm phẫn.
Dù sao thì từ khi lớn lên đến giờ, cô chưa từng gặp người đàn ông nào khiến cô gỡ bỏ phòng bị, thoải mái nói ra hết tâm tư như anh.
Đặc biệt, sự xa hoa của đêm đính hôn ấy, đến tận giờ vẫn khiến cô dư vị khôn nguôi.
Dư vị đến mức nào?
Đêm đã khuya, cơn buồn ngủ dần ập đến, dư âm của rượu vang rất mạnh, ý thức An Khanh hỗn loạn, theo bản năng sinh lý cô vò nát ga trải giường dưới thân, cắn chặt môi và gối, ngón áp út và ngón giữa tay trái cùng ấn xuống nơi thâm sâu giữa hai chân, ở chỗ hoa huyệt đang ướt át... ra sức day ấn.
Mà trong những lúc như thế này, người cô nghĩ đến vẫn luôn là Thời Luật.
Kể từ khi có những hành vi tình dục quá giới hạn với Thời Luật, chỉ cần là tự thỏa mãn, ảo tưởng tình dục chắc chắn đều là anh.
Cô từng thử nghĩ đến người đàn ông khác, kể cả bạn trai cũ như Ôn Chính cô cũng thử qua, nhưng chẳng có chút khoái cảm nào, nghĩ đến người khác thậm chí còn khiến cơ thể đang nóng rực của cô lạnh đi; chỉ có Thời Luật mới có thể thiêu đốt cơ thể cô, khiến cô vì động tình mà tiết ra dịch mật...
Đúng như lúc này, nghĩ đến sự thô bạo và nóng bỏng khi được Thời Luật tiến vào, cùng với tiếng thở dốc đầy nam tính của anh, đôi chân trắng nõn mảnh khảnh của An Khanh cong lên, hông nâng cao, eo uốn lượn, những ngón tay day ấn ngày càng nhanh, dịch mật theo đùi cô chảy xuống, những sợi dịch dính nhớp rơi trên ga trải giường...
"Ưm..."
Một cơn co thắt ập đến, cuối cùng cũng lên đỉnh...
An Khanh xấu hổ vùi sâu mặt vào gối, trào ra những giọt nước mắt vừa thỏa mãn vừa căm hận.
Cô căm hận bản thân mình là kẻ nhu nhược.
Cô vào phòng tắm dội nước lạnh, chính là để trừng phạt cơ thể không biết nghe lời này của mình.
Kết quả của lần tắm nước lạnh này là: Hôm sau cô bị sốt cảm cúm, phải đến bệnh viện truyền dịch.
...
Bệnh viện dạo gần đây có nhiều người bị cúm, lại đang trong kỳ nghỉ Tết, ghế ngồi truyền dịch đều kín chỗ, phải nhờ một em nhỏ sắp truyền xong nhường ghế cho An Khanh.
"Cảm ơn em..." Cô vừa mở lời: "Hắt xì! Hắt xì!..."
Giọng mũi đặc sệt, cô hắt hơi liên hồi.
Đeo khẩu trang, sự bí bách càng khiến cô thở không ra hơi.
"Ôi chao, Khanh Khanh..." Cao Việt nghe thấy tiếng cô liền chạy tới, phía sau còn có tài xế Lý Liên Quân, "Dì cuối cùng cũng tìm thấy con rồi Khanh Khanh."
Nhìn cô quấn trong áo khoác lông vũ, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt, Cao Việt xót xa không thôi: "Dì đã đặt phòng bệnh cho con rồi, mau vào nằm đi, ngồi thế này làm sao được!"
Đầu váng mắt hoa cộng thêm nghẹt mũi và ho, An Khanh cũng không kịp suy nghĩ gì thêm, được Cao Việt đỡ đi ra ngoài. Cô cũng chẳng biết mình vào thang máy lên tầng mấy, đến khi tỉnh lại, đã thấy mình đang ở trong một phòng bệnh riêng biệt.
Ngoảnh đầu nhìn về phía cửa sổ, một bóng lưng cao lớn — chính là Thời Luật.
Nghe thấy động tĩnh, Thời Luật quay người lại. Thấy dáng vẻ còn chưa tỉnh hẳn của An Khanh, tưởng cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, anh giúp cô đắp lại chăn: "Ngủ thêm chút nữa đi, vẫn chưa hạ sốt đâu."
Giọng nói và tông điệu của Thời Luật đều đã khôi phục lại sự dịu dàng như trước khi đến Bắc Kinh. Nếu không phải trong hơi thở thoang thoảng mùi nước khử trùng, An Khanh còn tưởng mình đang mơ.
Sau khi tỉnh táo lại, An Khanh vùng vẫy muốn rút tay về, chạm phải kim truyền dịch trên mu bàn tay, đau đến mức cô kêu lên: "Xuy..."
"Đừng cử động!" Giọng Thời Luật hơi lạnh, nhìn thấy kim truyền dịch của cô bị trào máu ngược, anh lập tức gọi y tá vào.
Y tá vào rút kim truyền dịch ra, dùng bông sát trùng lau đi vệt máu thấm ra trên mu bàn tay An Khanh: "6 giờ nữa vẫn còn ba chai, tôi không cắm kim lưu lại nữa, tối quay lại cắm sau, tránh để cô ấy lại chạm vào."
Y tá vừa đi, Cao Việt bước vào, trên tay còn xách một chiếc hộp cơm bằng gỗ: "Khanh Khanh tỉnh rồi à, tỉnh là tốt, vừa đúng lúc uống chút cháo dì nấu."
Bà không quên nhiệt tình gọi con trai: "Mau lại đây Thời Luật, giúp Khanh Khanh múc bát cháo trước đi."
Nhìn Thời Luật bước tới, không thể không múc cháo cho vị hôn thê của mình, An Khanh thầm nghĩ: Đúng là một người con hiếu thảo.
Trong lòng mỉa mai là một chuyện, ngoài miệng vẫn phải tiếp tục ngọt ngào giả tạo: "Cảm ơn dì Cao ạ."
Cao Việt liếc cô một cái: "Cảm ơn gì mà khách sáo thế, chúng ta sắp thành một nhà rồi, người một nhà không nói hai lời."
Lúc này An Khanh rất muốn đáp lại một câu: Sắp thành hai nhà rồi thì đúng hơn.
Nhìn thấu tâm tư của cô, Thời Luật bưng bát cháo đã múc xong, ngồi xuống cạnh giường bệnh, múc một thìa không quên thổi vài hơi, sau khi thấy không quá nóng mới đưa đến bên miệng cô.
Diễn xuất đẳng cấp ảnh đế, không đi làm diễn viên đóng phim đúng là phí phạm.
Bình luận