Chương 31: Tặng quà
Cô ấy nói cô ấy không hề làm loạn, cô ấy chỉ muốn hỏi anh, trong lòng có còn chút tình cảm nào với mình nữa không.
Nhưng người đàn ông đã đứng dậy không một chút do dự, nửa chữ tình cảm cũng không nhắc đến, chỉ lạnh lùng nói với cô: "Những gì anh đã hứa với em, nhất định sẽ làm được, sau này cô ấy dọn vào Lê Viên, em cũng đừng đến quấy rầy cô ấy."
Nói xong, anh cất bước rời khỏi Thu Thủy Uyển.
Khoảnh khắc ấy, trái tim của Giang Thị như bị ai đó giẫm nát bét trong chớp mắt.
Bệnh liệt giường hơn nửa tháng, đến khi gặp lại Nhiếp Thị, Nhiếp Thị rạng rỡ tươi tắn, còn cô trông như già đi năm tuổi.
Sau này, cô dần buông bỏ tâm sự, cũng giống như Tôn Mô Mô, cảm thấy may mắn vì người đàn ông chỉ có một mình Nhiếp Thị là tiểu thiếp.
Những năm trước, anh vẫn thường xuyên đến Thu Thủy Uyển lưu lại qua đêm.
Còn hai năm nay, đêm nào anh cũng ngủ ở phòng của Nhiếp Thị.
"Ừ, tôi đều biết cả, Tôn Mô Mô không cần phải lo lắng." Trái tim Giang Thị sớm đã nguội lạnh từ lâu, cô kéo khóe môi cười nhạt, bất đắc dĩ nói: "Mô Mô không cần lo cho tôi, bây giờ tôi dồn hết tâm trí vào chuyện hôn sự của hai đứa nhỏ, nào có tâm trạng rảnh rỗi mà đi quản một người thiếp."
Tôn Mô Mô đáp: "Cũng may là Nhiếp di Nương kia còn biết điều thủ phận, không tùy ý xuất hiện trước mặt phu nhân, đến nay cũng chưa sinh con đẻ cái gì, vị trí thế tử của đại công tử nhà chúng ta vẫn vững vàng, hầu Gia cũng rất coi trọng thế tử."
Giang Thị gật gật đầu, giơ ngón trỏ lau đi vết lệ bên khóe mắt, nụ cười trên mặt nhạt nhòa như một lớp sương tuyết: "Mô Mô đi ngủ đi."
Tôn Mô Mô hành lễ rồi lui xuống, lúc ra cửa thì khép cửa phòng lại.
Giang Thị nhìn căn phòng ngủ trống trải này, thở dài một hơi, một mình lên giường.
……
Sau khi Tiết Ninh và Tô Man tách ra, dẫn theo Bảo Thiền cùng nhau trở về Thê Vân Các.
Trên đường suýt đụng phải Tô Chiêm vừa mới phủ về, cũng may cô né tránh kịp thời, nhanh như chớp nấp sau thân cột sơn đỏ rực ấy.
Bên trong hành lang dài, Tú Ninh Quận Chủ nhiệt tình rạng rỡ, mang theo nụ cười tươi tắn hỏi Tô Chiêm: "Thế tử ca ca, điểm tâm của muội đâu?"
Người đàn ông chỉ một cái liếc mắt, Mặc Bạch liền đưa hộp điểm tâm tới: "Đây là cố ý mua cho quận chủ, xin quận chủ vui lòng nhận cho."
Tú Ninh Quận Chủ lập tức vui mừng hớn hở, kéo tay áo người đàn ông, cùng người đàn ông đi xa dần.
Tiết Ninh đợi mọi người đi khuất hết, mới từ sau cột trụ bước ra.
Bảo Thiền bĩu môi: "Rõ ràng là quận chủ, suốt ngày cứ ngửa tay đòi đồ của thế tử, y hệt như cái bang vậy."
Tiết Ninh phì cười một tiếng, cười xong lại cảm thấy bi thương.
Từng có lúc, cô còn giống kẻ ăn xin hơn cả Tú Ninh Quận Chủ.
Ít nhất Tú Ninh Quận Chủ có thể đòi được từ chỗ Tô Chiêm tất cả những gì nàng ta muốn.
Còn cô thì sao? Chẳng qua chỉ là một trò hề mà thôi.
"Thôi đi, chuyện của quận chủ đâu phải thứ chúng ta có thể bàn tán, chúng ta mau về nhanh thôi."
Bảo Thiền mím môi: "Nô tỳ chỉ là chướng mắt cái bộ dáng kiêu ngạo đó của cô ta thôi, cứ có cảm giác cô ta cố ý, cố ý khoe khoang trước mặt cô nương là thế tử sủng ái cô ta."
Tiết Ninh khẽ cười: "Cô ta có cố ý hay không, cũng chẳng liên quan gì đến cô nương nhà em cả, về ngủ đi."
Hai chủ tớ đi đường vòng trở về Thê Vân Các, lại chẳng ngờ, đứng ngay trước cửa là Mặc Bạch mặc một thân y phục đen.
Tiết Ninh ngẩn người, toàn bộ thân người khựng lại tại chỗ.
Mặc Bạch cũng giống như chủ tử của hắn, không mấy kiên nhẫn với Tiết Ninh, đưa chiếc hộp đang xách trong tay ra trước mặt Tiết Ninh: "Đây là chủ tử tặng cho Tiết cô nương."
Tiết Ninh không biết hồ lô của Tô Chiêm đang bán thuốc gì, nhất thời không nhận lấy.
Mặc Bạch nhíu mày, nhét thẳng chiếc hộp vào lòng Bảo Thiền.
Bảo Thiền há hốc môi: "Ấy——"
Mặc Bạch tốt bụng giải thích: "Thế tử làm Tiết cô nương khóc ở Trấn Quốc Tự, đây là quà tạ lỗi của thế tử."
Lồng ngực đang căng cứng của Tiết Ninh bỗng nhiên chùng xuống, khóe môi cong lên một nụ cười khách sáo: "Hoá ra là vậy, làm phiền ngươi đích thân chạy một chuyến."
Mặc Bạch nhíu chặt mày, chỉ cảm thấy Tiết Ninh dạo gần đây ngày càng kỳ lạ.
Nếu là ngày thường, nhìn thấy quà của thế tử, e rằng cô đã sớm vui đến mức không tìm thấy phương hướng rồi.
Thế mà bây giờ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo tinh tế ấy lại thản nhiên đến lạ lùng.
Cô không tự mình cầm hộp quà mà để Bảo Thiền xách.
Cứ thế mang theo vẻ mặt vô cảm lướt qua người hắn, bước vào Thê Vân Các.
Lúc trở về Minh Nguyệt Các phục mệnh, Mặc Bạch còn tiện miệng nhắc đến vẻ mặt lạnh nhạt của Tiết Ninh.
Tô Chiêm đang xem công văn, đầu cũng không ngẩng lên: "Chỉ là trò trẻ con thôi, đừng để tâm."
Gần đây án tích ở Hình Bộ rất nhiều, thời gian này hắn đang thụ lý một vụ án lớn, có một tên sát nhân liên hoàn cần phải điều tra, đang bận tối tăm mặt mũi, hoàn toàn không có thời gian quan tâm xem một tiểu cô nương tuổi còn nhỏ ở hậu trạch đang suy nghĩ cái gì.
Mặc Bạch hơi ngẩn ra, nhớ lại đôi mắt hạnh nhạt lạnh của Tiết Ninh, lại nói: "Thế tử, dạo này Minh Nguyệt Các quạnh hiu hơn nhiều rồi."
Tô Chiêm lật xem vài trang hồ sơ, rất lâu sau mới ngẩng mi mắt, hờ hững nói: "Ý gì?"
Mặc Bạch ngẫm nghĩ, nói: "Tiết cô nương hình như đã lâu lắm rồi không đến Minh Nguyệt Các."
Tô Chiêm thản nhiên đáp: "Mấy thứ cô ta làm, cũng chỉ có vậy thôi, ta nghe nói, dạo gần đây đều đưa hết sang Thu Thủy Uyển rồi."
Lúc này Mặc Bạch mới vỡ lẽ, hóa ra Tiết cô nương không phải mất hứng với thế tử, mà là đổi sang phương hướng khác, hạ công phu lên người phu nhân.
Chỉ tiếc là thế tử công vụ thực sự bận rộn, đến thời gian sang Thu Thủy Uyển còn chẳng có.
E rằng tâm tư của Tiết Ninh lại sắp đổ sông đổ biển rồi.
Dù Tô Chiêm nói vậy, nhưng trong lòng vẫn nhớ đến bát canh do tay Tiết Ninh nấu.
Lật xong trang cuối cùng, một đôi phượng mục lạnh lùng nhìn về phía Mặc Bạch, cất lời: "Ngày mai ngươi bảo người qua Thê Vân Các một chuyến, bảo nàng hầm một bát canh lê đưa qua đây."
Mặc Bạch vội đáp: "Vâng."
……
Một chiếc hộp gấm chạm khắc gỗ đàn hương lớn cỡ bàn tay, đặt trên chiếc án kỷ gỗ hoàng hoa lê.
Tiết Ninh chằm chằm nhìn chiếc hộp ấy rất lâu, cũng không mở ra.
Ngoài rèm gió lớn, những hạt tuyết ào ào rơi xuống.
Bảo Thiền phủi lớp gió tuyết bám trên người, đứng ở cửa hỏi: "Cô nương, Tam công tử tới rồi, đang ở ngay cửa viện, nói là có đồ muốn đưa cho cô nương, cô nương có muốn gặp không?"
Tiết Ninh vốn định nói không gặp, nhưng lúc này trong phòng lại đang đặt món quà Tô Chiêm tặng, cô chỉ cảm thấy lồng ngực bức bối khó chịu, bèn nói: "Ta ra ngay đây."
Bước ra ngoài cửa, Tô Mại đã đứng dưới hiên hành lang.
Mấy vị công tử nhà họ Tô tướng mạo đều không tồi.
Mặc dù Tô Chiêm là người tuấn mỹ nhất, nhưng Tô Mại ở tam phòng cũng thanh tú tuấn nhì, ngũ quan khôi ngô.
Chỉ là khí thế của hắn không bằng Tô Chiêm, địa vị không bằng Tô Dự, trước giờ ở trong phủ y như một kẻ tàng hình, chẳng có mấy sự tồn tại.
Nhưng chiếc áo dài màu đen tuyền ngày hôm nay lại làm nổi bật vóc dáng cao ngất của hắn, tựa như một vị công tử phong nhã.
"Muộn thế này rồi, Tam ca tìm A Ninh có chuyện gì sao?"
Tô Mại khẽ ho một tiếng, không nhìn thẳng vào mắt Tiết Ninh.
Chỉ lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp sứ nhỏ màu trắng đưa cho nàng.
"Đây là hương cao anh mang về từ Vĩnh Châu, nghe nói mùa đông bôi lên tay, có thể giữ cho làn da nữ nhân mịn màng như mượt."
Giọng người đàn ông rất nhạt, nói xong liền ngước đôi mắt ngập tràn ý cười lên.
Hắn là người có tính tình ôn hòa nhất trong số nam nhân nhà họ Tô, lông mày và đôi mắt không sắc bén như Tô Chiêm và Tô Dự.
"Anh mua cho các muội trong phủ mỗi người một hộp, A Ninh muội muội cũng có thể dùng thử xem."
Tiết Ninh nhận lấy chiếc hộp sứ nằm trong lòng bàn tay Tô Mại.
Tô Mại chỉ cảm thấy đầu ngón tay mềm mại ấm áp của thiếu nữ lướt qua lòng bàn tay mình, tâm thần khẽ dao động.
Tiết Ninh lại không hề phát hiện ra tâm tư nhỏ nhặt và vành tai đỏ ửng của người đàn ông.
Hôm nay nổi cơn gió gì thế, sao ai ai cũng đến tặng quà cho cô vậy?
Bình luận