Chương 24: Nàng đã thay đổi

Sự thân mật giữa Tú Ninh quận chúa và Tô Chiêm đều được tất cả mọi người trong nhà họ Tô ngầm đồng ý.

Tô Nhân khẽ quay đầu lại, thoáng thấy Tô Chiêm thực sự đã dừng bước chân.

Thiếu nữ khoác một bộ áo bông ngắn màu đỏ nhạt, xinh xắn rạng rỡ sà đến bên cạnh nam nhân.

Trai tài gái sắc, trông xứng đôi vừa lứa vô cùng.

"Mấy hôm nay trời lạnh, chỉ có thể rúc trong phòng, ta đang định ra thư phòng của thế tử ca ca mượn một cuốn sách để đọc."

"Được, muốn xem cái gì."

"Thế tử ca ca, có thoại bản không?"

Mi tâm lạnh lùng của Tô Chiêm khẽ nhíu lại, nam nhân là Hình bộ thị lang trẻ tuổi nhất, trong thư phòng của hắn sao lại có mấy thứ sách nhàn hạ mà các tiểu thư khuê các thích xem cho được.

Tú Ninh quận chúa ý thức được điều này, khuôn mặt đỏ bừng kiều diễm như hoa.

"Thế tử ca ca, ngày mai huynh về, có thể ghé chợ sách mua giúp muội hai cuốn được không? Chính là loại đang thịnh hành dạo này, mấy cô nương đều thích đọc ấy."

Giọng điệu nam nhân lạnh lùng, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn: "Được."

Tô Chiêm ở ngay phía sau nàng không xa, giọng nói thân mật của Tú Ninh quận chúa vang lên, hai người trò chuyện với nhau vài câu.

Tô Nhân chợt nhớ lại mấy năm trước, nàng cũng từng muốn đọc thoại bản.

Dù nàng có nài nỉ thế nào, nam nhân cũng không đồng ý mang giúp nàng lấy một cuốn.

Bây giờ đổi thành Tú Ninh quận chúa, hắn liền sảng khoái đáp ứng ngay.

Có thể thấy sự cưng chiều của hắn dành cho Tú Ninh quận chúa hoàn toàn khác biệt với một đứa muội muội họ ngoại như nàng.

"A Ninh muội muội, muội có muốn bảo thế tử ca ca mang giúp cho một cuốn luôn không?"

Tô Nhân khựng lại, không ngờ Tú Ninh quận chúa lại đột nhiên gọi mình.

Những chuyện trước kia vốn khiến nàng cảm thấy đau khổ khôn nguôi, giờ nghĩ lại, cũng chỉ là chuyện bình thường.

"Không cần đâu." Tô Nhân dịu dàng cười, lắc đầu: "Muội không thích xem mấy thứ đó."

Tô Chiêm mang theo vẻ thâm sâu khó dò liếc nhìn Tô Nhân một cái, quả nhiên, vẫn là cái cô tiểu thư hay nói dối ấy.

Tú Ninh quận chúa làm nũng nói: "Thế tử ca ca, huynh mang nhiều thêm vài cuốn vào nhé, để các tỷ muội trong phủ đều được xem."

Tô Nhân không phải không nhìn ra sự chán ghét của Tô Chiêm dành cho mình, nàng không muốn tiếp xúc nhiều với bọn họ.

Sớm rời khỏi chính sảnh, nhận lấy chiếc ô trúc do bà tử đưa rồi lao thẳng vào màn mưa tuyết.

"A Ninh muội muội——"

Ngay cả tiếng Tô Mại gọi với theo từ phía sau nàng cũng không nghe thấy.

"Muội gọi nàng ta làm gì."

Tô Dự túm lấy tay áo lớn màu xanh sẫm, lười biếng đứng dưới hành lang, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt.

Tô Mại khựng bước chân lại, quay người sang, khóe môi khẽ mím, nở một nụ cười ôn hòa chất phác, nhìn qua chẳng khác nào một đệ tử ngoan hiền chính hiệu.

Tô Dự liếc nhìn hắn, đôi tròng mắt lạnh lùng, từ tận đáy lòng không coi trọng tam phòng cho lắm: "Tổ mẫu còn có lời muốn hỏi đệ, bảo đệ quay về một chuyến đấy."

Tô Mại cung kính đáp: "Vậy đệ vào trong bẩm báo trước đây, đại ca nhị ca đi thong thả."

Tô Dự "ừ" một tiếng, lúc này mới nghiêng đầu, nhìn sang Tô Chiêm đang đứng im lặng dưới hành lang: "Đại ca đang nhìn gì thế?"

Trong đầu Tô Chiêm nhớ lại những lời Tô Nhân vừa nói với tổ mẫu, lúc này nheo đôi mắt thâm thúy lại, nhìn theo bóng dáng Tô Nhân đang dần đi xa, chẳng mấy chốc đã thu hồi tầm mắt: "Không có gì."

Tô Dự xáp lại gần: "Đệ đi cùng đường với đại ca."

Tô Chiêm liếc xéo hắn một cái, không nói được cũng chẳng nói không.

Tô Dự đành da mặt dày đi theo sau nam nhân.

Lớp tuyết dày đặc phủ kín con đường nhỏ lát đá xanh.

Hai người đi qua, phát ra tiếng sột soạt.

Gió bắc gào thét thổi từng cơn, bông tuyết quất vào mặt người buốt rát như dao cắt.

"Con mụ... à nhầm, Tô Nhân này——" Tô Dự chép miệng, "Dạo này hình như có chút khác lạ rồi."

Trước kia giờ này nàng ta sao có thể bỏ đi trước được cơ chứ?

Nhất định phải nịnh nọt trước mặt đại ca một hồi mới chịu rời đi.

Bây giờ cái vẻ dứt khoát quay đầu rời đi không ngoảnh lại ấy, ngược lại khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.

Tô Chiêm có chút hứng thú: "Khác ở điểm nào?"

Tô Dự đáp: "Chỉ là cảm giác của đệ thôi, trước đây vào giờ này, nàng ta chẳng phải cứ lảng vảng mãi ở Minh Nguyệt Các của đại ca hay sao? Đệ thấy mấy ngày nay nàng ta chẳng hề bén mảng tới Minh Nguyệt Các lần nào nữa."

Bước chân Tô Chiêm khựng lại một nhịp, nhớ đến chuyện ở Trấn Quốc Tự hôm nay, tiểu cô nương ấy vừa khóc vừa tuôn ra một tràng oán trách với hắn.

Thực ra hắn không hề để tâm mấy đến những lời nói và nước mắt của nàng.

Dù sao từ nhỏ đến lớn, gan của Tô Nhân vốn chẳng lớn cho lắm.

Tô Thanh và mấy người kia thỉnh thoảng nói khó nghe vài câu là nàng sẽ đỏ hoe mắt khóc nghẹn.

Chính là mấy tỷ muội bất hòa cãi cọ, đánh nhau cũng chẳng bao giờ đánh thắng nổi ai.

Lần nào cũng sẽ chật vật mang theo mái tóc rối bù chạy đến tìm hắn.

Tính cách hắn nghiêm khắc, không chịu nổi cái sự vô dụng ấy của nàng, lúc nào cũng đối xử lạnh lùng nghiêm khắc.

Thỉnh thoảng bắt nàng ngồi chết trân ngoài hành lang cả một ngày cũng là chuyện có thật.

Nhưng lần nào cũng vậy, nàng chưa từng có nửa lời oán trách.

Thấy hắn bước ra, còn sẽ vểnh vành tai lên, cong cong đôi mày cười lấy lòng một cách cẩn thận dè dặt trước mặt hắn, y như một chú mèo con đang cầu xin sự rủ lòng thương.

Tính cách Tô Nhân mềm mỏng, dễ bắt nạt, hắn vẫn luôn đinh ninh là thế.

Chỉ là hôm nay bọn họ cùng nhau hồi thành.

Trong một chiếc xe ngựa, nàng tựa vào người Bảo Thiền ngủ thiếp đi.

Ngủ say rồi, thân thể không giữ vững được cứ ngả nghiêng đổ về phía hắn.

Hắn rốt cuộc cũng chọc khóc nàng, trong lòng bèn nghĩ thôi thì dung túng cho nàng một lần.

Nhưng bàn tay vừa chạm vào nàng, cơ thể nàng liền căng cứng tựa như một cây cung hết nấc, đôi tay nhỏ bé dùng sức đẩy hắn ra cho bằng được.

Nếu không phải hắn ngầm dùng lực, chỉ sợ nàng thà ngã chứ cũng không chịu ngoan ngoãn ở yên trong ngực hắn.

Sau đó không biết là gặp ác mộng hay thế nào, cứ lặng lẽ rơi nước mắt suốt.

Cái bộ dáng ấy, trông đáng thương đến cực điểm.

Nếu không phải là hắn, e rằng nam nhân khác chắc chắn đã bị vẻ yếu đuối đó của nàng mê hoặc tâm trí mất rồi.

Nói cho cùng, Tô Nhân vẫn rất biết cách lợi dụng gương mặt và ánh mắt đáng thương vô tội ấy của mình.

"Chẳng qua chỉ là giả vờ mà thôi."

Tô Chiêm cười nhạt một tiếng, nhấc chân bước tiếp về phía trước.

"Nhưng đệ thấy trông không giống giả vờ chút nào cả." Tô Dự nói, "Trước kia nàng ta nào dám nói chuyện với tổ mẫu kiểu đó cơ chứ?"

Biểu hiện hôm nay của Tô Nhân, quả thực khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.

Tô Chiêm thu sâu đôi mày kiếm, trên hàng lông mi rậm rạp vương một lớp hoa tuyết mỏng manh, càng tôn lên gương mặt tuấn tú góc cạnh sắc bén của hắn thêm phần uy nghiêm bức người.

Hắn vốn dĩ rất ít khi cười, trên gương mặt trắng lạnh lúc nào cũng mang theo một cỗ uy áp khó tả.

Lời Tô Dự nói vì thế cũng bớt đi vài phần tùy ý, cười nhẹ một tiếng: "Nhưng mà vẫn chứng nào tật nấy thôi, một lòng vẫn ôm mộng quyến rũ đại ca."

Rời khỏi Thọ Xung Đường, huynh đệ hai người một đường đi thẳng về phía Minh Nguyệt Các.

Đến thư phòng, Tô Chiêm xoa xoa mi tâm: "Lần này coi như ta chọc giận muội ấy rồi, Mặc Bạch, quay lại ngươi mang một phần lễ vật đến Tích Vân Các đi."

Tô Dự không phục: "Đại ca, huynh hà cớ gì phải đối xử tốt với nàng ta như thế."

Tô Chiêm thong thả nói: "Nàng ta dù sao cũng được nuôi dưỡng trong Hầu phủ, sau này đại diện cho Hầu phủ xuất giá, với dung mạo của nàng ta, nhất định có thể mang lại thêm một phần trợ lực cho Hầu phủ."

Tô Dự lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, trong ánh mắt xẹt qua một tia thâm trầm.

Thảo nào tổ mẫu rõ ràng không thích nữ nhi nhà tướng gia, vậy mà vẫn ngầm đồng ý để Giang Thị nuôi dưỡng Tô Nhân trong phủ.

Hóa ra chủ ý là ở điểm này.

Trong màn đêm đen kịt, ngập tràn tiếng gió tuyết gào thét.

Căn khuê phòng nhỏ nhắn thắp một nửa đoạn nến to bằng bắp tay.

Bấc đèn khẽ nảy lên một cái, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng, soi bóng chiếc áo choàng rách rưới đang treo trên giá áo bằng gỗ tử đàn.

Bảo Thiền đã đem chiếc áo choàng đó phơi khô trên lồng ấp, chất vải thô ráp, màu xanh nhạt, đường may cũng chẳng tinh tế, trên đó đã có mấy chỗ vá víu, nhưng coi như vẫn còn dày dặn, mấy lớp vải bố xanh chập lại, phía trên thoang thoảng một mùi hương gỗ thông dịu nhẹ, y hệt như vị công tử thanh tao phóng khoáng áo xanh kia, rõ ràng trông có vẻ sa sút túng quẫn, nhưng lại mang theo một loại cảm giác ôn nhã quý phái kỳ lạ.

Tô Nhân bước ra từ tịnh phòng, liếc nhìn chiếc áo choàng kia, khóe môi khẽ cong lên.

"Khô cả chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập