Chương 19: Biến cố
Một nén nhang sau, Tào Cẩn nóng lòng không thể chờ đợi được nữa vội vã chạy đến, vừa nhìn thấy Hách mô mô liền toét miệng cười, "Người đâu? Người ở đâu rồi?"
Hách mô mô sa sầm nét mặt, nhìn quanh quất vài lần, thấy bốn bề vắng lặng không một bóng người, vội vàng kéo tên nam nhân đang vội như khỉ ăn ớt kia lại, dặn dò, "Người đang ngủ bên trong dẫu sao cũng là cô nương của phủ Tuyên Nghĩa Hầu, thế tử nhỏ tiếng một chút, đừng gây ra động tĩnh gì."
"Không gây ra động tĩnh thì làm sao để người ngoài biết ta và nàng đã ngủ với nhau?" Tào Cẩn bực bội, liếm liếm môi, vô cùng nóng vội, "Hôm nay ta nhất định sẽ khiến cô nương nhà ngươi muốn chết mê chết mệt, không cần cái thân già nhà ngươi phải nhắc nhở, bổn thế tử tự biết phải làm thế nào."
Hách mô mô thầm trợn trắng mắt, "Thế tử cẩn thận kẻo làm người ta chết đấy."
Vừa nghĩ đến làn da thịt trắng ngần như tuyết của Tiết Ninh, cả người Tào Cẩn đã run lên vì tê dại, nơi đáy mắt gã dâng lên những tia sáng dâm tà, "Yên tâm, không chết được đâu, ta còn đang đợi cưới nàng về nhà làm phu nhân cơ mà!"
Hách mô mô thật sự không giữ nổi gã, đành nơm nớp lo sợ thả người đi vào.
Tào Cẩn ba chân bốn cẳng chạy đến trước cửa thiền phòng, nheo mắt hít sâu một hơi.
Chỉ cảm thấy đầy cánh mũi đều là mùi hương ngọt ngào mềm mại trên thân thể nữ nhi.
Nhan sắc của Tiết Ninh vô cùng rực rỡ, trên người thơm tho thế nào, gã đều biết rõ.
Gã chỉ cần đi lướt qua bên cạnh nàng, liền cảm thấy một phen ngây ngất mê hồn, thực sự thơm thấu tận tâm can gã.
Chỉ tiếc là, hôm ấy tham dự tiệc sinh thần của hầu phu nhân ở phủ Tuyên Nghĩa Hầu, gã nhìn đại mỹ nhân tuyệt sắc mềm mại quyến rũ như thế, chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ chẳng thể khinh nhờn...
Nhưng hôm nay, biểu muội tốt của gã vì muốn tác thành cho gã và Tiết Ninh, đã cho gã một cơ hội tốt đến nhường này.
Gã đương nhiên sẽ không bỏ qua, lát nữa nhất định phải để Tiết Ninh biết rõ sự lợi hại của gã.
Nghĩ đến đây, Tào Cẩn nhẹ tay nhẹ chân đẩy cánh cửa phòng Tiết Ninh ra.
Bên trong đèn nến đã tắt ngấm, lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, những hạt tuyết nhỏ rơi lả tả trên bậu cửa sổ đang hé mở.
Thiền phòng hoa cỏ um tùm, trong phòng tối om một mảnh.
Gã lần mò bước đến trước giường, bàn tay to lớn chạm vào tấm chăn gấm mềm mại, chỉ cảm thấy mùi hương thơm ngát nồng nàn trên người Tiết Ninh ập thẳng vào mặt.
"Tiết cô nương, nàng thơm quá đi mất——"
"Bổn thế tử đến hầu hạ nàng đây, nàng yên tâm, bổn thế tử nhất định sẽ làm cho nàng sung sướng dễ chịu."
Một đôi mắt gã sáng rực lên, tham lam nuốt nước bọt một cái ực, rồi thò tay vào trong chăn.
"Ủa?"
Chẳng sờ thấy thân hình mềm mại của người phụ nữ đâu, mà lại chạm phải một vật cứng ngắc.
Chưa kịp để gã nghi hoặc, bên ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên tiếng la hét the thé của nữ tử.
"Người đâu mau tới đây! Bắt trộm!"
"Có kẻ lẻn vào thiền phòng trộm đồ rồi!"
"Mau tới đây đi!"
Tiếng hét này của nữ tử làm kinh động khiến cả ngôi chùa vốn đang yên tĩnh bỗng chốc náo loạn sôi sục lên.
Trong lòng Hách mô mô hoảng hốt, kinh ngạc đứng bật dậy, còn chưa kịp đẩy cửa bước vào sân, thì đã thấy một đội quan binh bên hông đeo trường đao còn nhanh chân hơn cả bà ta chui tọt vào trong thiền phòng, rất nhanh sau đó đã lôi tên Tào Cẩn đang co rúm sợ hãi ra ngoài.
Sự việc xảy ra quá đỗi bất ngờ, bà ta liệu thấy có điều chẳng lành, thân mình vừa xoay lại định bụng trốn đi trước.
Nào ngờ vừa quay đầu lại, đã nhìn thấy Tiết Ninh lại thong dong nhẹ nhàng từ bên ngoài sân thiền phòng bước vào.
Khuôn mặt già nua của Hách mô mô trong khoảnh khắc trắng bệch như tờ giấy, run rẩy nói, "Tiểu... tiểu thư... sao người lại ở bên ngoài?"
Tiết Ninh trầm mặt xuống, lạnh lùng nói, "Hách mô mô, bà trông cửa kiểu gì vậy? Cớ sao trong viện của ta có kẻ trộm lẻn vào, mà bà lại chẳng hề hay biết?"
Tào Cẩn đang bị quan binh áp giải bỗng nhiên gào thét ầm ĩ lên, "Bổn thế tử là thế tử của Cát Khánh Bá, căn bản không phải là kẻ trộm gì cả!"
Tiết Ninh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên, "Ngươi nếu không phải là kẻ trộm, vậy lẻn vào thiền phòng của ta làm cái gì?"
Tào Cẩn nghẹn lời, đối diện với gương mặt xinh đẹp kiều diễm của Tiết Ninh, mặt gã đỏ bừng lên như gấc, "Bổn thế tử là... là..."
"Là" nửa ngày trời, cũng chẳng nói ra được đầu đuôi ngọn ngành gì.
Người xem náo nhiệt xung quanh lại càng lúc càng đông, những bậc quyền quý hôm qua ở lại trong chùa cũng lũ lượt vây quanh lại.
Tiết Ninh liệu trước gã chẳng dám nói thẳng ra ý đồ xấu xa, cũng chẳng có ý định tha cho gã, liền giật lấy chiếc vòng ngọc mà Tào Cẩn vẫn còn đang nắm chặt trong tay ra, đưa cho thủ lĩnh Huyền Ưng Vệ đứng đầu xem, "Đại nhân, đây chính là thứ mà Tào thế tử thèm muốn dòm ngó, vật này là món đồ tùy thân của Tuyên Nghĩa Hầu phu nhân, giá trị liên thành. Mấy ngày trước, Tào Cẩn vào hầu phủ tham dự tiệc sinh thần của phu nhân, liền để mắt tới chiếc vòng này, không ngờ lại bám đuôi ta đến tận Trấn Quốc Tự, chỉ vì muốn trộm chiếc vòng này đi. Nếu đại nhân không tin, có thể mang chiếc vòng này đến trước mặt Hầu phu nhân Giang Thị và Hầu phủ thế tử Tô Chiêm để tra hỏi."
Một chiếc vòng ngọc, thực ra chẳng thể tạo nên sóng gió gì to tát.
Nhưng hễ nhắc đến Tô Chiêm - người tuổi còn trẻ mà đã ngồi lên chức Hình bộ Thị lang, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường không một ai là không nghiêm nghị thần sắc.
Tên thủ lĩnh Huyền Ưng Vệ liếc nhìn chiếc vòng ngọc một cái, bàn tay liền dùng lực, đau đến mức Tào Cẩn kêu la oai oái.
"Bổn thế tử không có trộm! Mau thả bổn thế tử ra, bằng không bổn thế tử sẽ khiến các ngươi ăn không ngon ngủ không yên đâu!"
"Cát Khánh Bá thế tử." Tên thủ lĩnh Huyền Ưng Vệ cười khẩy một tiếng, "Nếu thế tử đã không thừa nhận trộm đồ của phủ Tuyên Nghĩa Hầu, vậy thì lập tức cho mời lão Bá gia đến đây làm chủ cho thế tử."
"Đừng!"
Tào Cẩn trong nháy mắt sợ chết khiếp, khuôn mặt sốt ruột đến tái mét.
Lại chẳng dám thừa nhận bản thân vì muốn hái hoa trộm ngọc mà liên thủ với tam phòng của hầu phủ để giăng bẫy.
May mà chỉ là trộm một chiếc vòng ngọc, đối với gã mà nói, cũng chẳng tính là tội danh quá lớn.
Về đến Đông Kinh, bảo tiểu sai mang ngân lượng đến bảo lãnh gã ra là xong chuyện.
"Chẳng phải chỉ là một chiếc vòng thôi sao, bổn thế tử cứ thích đấy thì đã làm sao nào?"
Thủ lĩnh Huyền Ưng Vệ cười khẩy, trầm giọng nói, "Áp giải về, chờ đại nhân phủ nha định đoạt!"
Tào Cẩn chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, trừng mắt lườm Hách mô mô một cái thật hung dữ.
Hách mô mô cúi gằm đầu xuống, chẳng dám hé răng nửa lời.
Tào Cẩn lại nhìn sang Tiết Ninh, trong lòng như có hàng vạn con kiến đang bò lúc nhúc.
Gã đã sớm nhắm trúng Tiết Ninh, thề rằng đời này không phải nàng thì không cưới.
Hôm nay vốn dĩ chuyện tốt sắp sửa viên mãn, lại bị một chiếc vòng của Tiết Ninh phá hỏng toàn bộ kế hoạch.
Nha đầu này nhìn thì yếu đuối nhu mì, vậy mà lại có vài phần thông minh vặt.
Gã nheo mắt lại, trong lòng thực sự không cam tâm.
Mấy gian thiền phòng ở nơi này nằm kề bên mặt nước, bên cạnh chính là một hồ sen lớn tự nhiên.
Tên Huyền Ưng Vệ trói hai tay gã lại.
Gã vờ như đi theo bọn họ được hai bước, lại đột nhiên sải một bước dài quay phắt người lại, lao thẳng về phía Tiết Ninh mà đâm tới.
Có người kinh hãi thốt lên.
"A——"
"Tiểu thư, cẩn thận!"
Mọi người nhốn nháo hỗn loạn, tình thế xoay chuyển quá nhanh, Tiết Ninh hoàn toàn không kịp trở tay.
Mà lúc này nàng lại đang đứng bên mép hồ nói chuyện với tên thủ lĩnh Huyền Ưng Vệ kia, cũng chẳng kịp né tránh.
Tào Cẩn nghiến răng nghiến lợi dữ tợn, húc mạnh một cái đẩy Tiết Ninh rơi thẳng xuống hồ sen.
"Bõm" một tiếng, Tiết Ninh chỉ cảm thấy làn nước hồ lạnh thấu xương từ bốn phương tám hướng ùa tới, tràn ngập vào mũi miệng nàng.
Nàng vốn chẳng biết bơi là bao, hồ sen này nhìn qua thì tưởng không sâu, nhưng bên dưới đáy lại sâu khôn cùng.
Nàng ra sức vùng vẫy một hồi, nhưng thân thể lại chìm nghỉm xuống dưới một cách nhanh chóng.
Tào Cẩn đứng trên bờ cười lớn, "Ha ha ha ha, mau tới đây đi, Tiết cô nương rơi xuống nước rồi, mọi người mau nhảy xuống cứu nàng ấy đi chứ!"
Những người trên bờ nhìn nhau trân trân, các hòa thượng sợ hãi vội vàng chạy đi lấy sào trúc.
Cứu người tuy là chuyện hệ trọng, nhưng Tiết cô nương dẫu sao cũng là phận nữ nhi.
Đàn bà con gái giữa mùa đông giá rét chẳng ai dám nhảy xuống nước, còn cánh đàn ông thì lại có quá nhiều điều e dè kiêng kỵ, vừa nghe nói là Tiết cô nương của phủ Tuyên Nghĩa Hầu, từng người một đều chẳng dám nhúc nhích.
"Cầu xin mọi người, cứu tiểu thư nhà tôi với!"
"Tiểu thư——!"
Bình luận