Chương 66: Tạm chấp nhận được

Vì Thẩm Tuấn Nghiêu? Hoắc Vân Thành đây là kiểu suy nghĩ gì vậy?

Thư Tình thật sự cạn lời, cô nghiêng đầu liếc anh một cái:

“Hoắc Vân Thành, sao anh cứ nhất quyết lôi Thẩm Tuấn Nghiêu vào chuyện này vậy? Hoắc tổng đây chẳng lẽ lại không có chút tự tin nào sao?”

Nói xong, Thư Tình quay người trở lại xe, không ngoảnh lại.

Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Vân Thành trầm xuống, môi mỏng mím chặt, toát lên vẻ cực kỳ không vui.

Không có tự tin? Không thể nào!

Dù Thẩm Tuấn Nghiêu là ảnh đế nổi tiếng, về diện mạo, dáng vóc hay năng lực, anh tuyệt đối không kém hơn.

Chẳng qua là vì những lời của Thư Tình khiến anh luôn để bụng.

Sẽ có một ngày anh dùng hành động thực tế chứng minh, Hoắc Vân Thành anh mạnh hơn Thẩm Tuấn Nghiêu gấp nghìn, gấp vạn lần.

Thoáng chốc, đã sang buổi chiều hôm sau.

Thư Tình hẹn với Annie và Thẩm Tuấn Nghiêu thời gian thử vai.

Buổi thử diễn được tổ chức ngay tại phim trường của Hoắc thị.

Khi Thư Tình đến nơi, Thẩm Tuấn Nghiêu đã ở đó chờ, còn Annie thì chưa thấy đâu.

“Thư Tình.” Vừa trông thấy cô, khóe môi Thẩm Tuấn Nghiêu bất giác cong lên, sải bước đến gần.

“Anh đến sớm thế.” Thư Tình nhìn đồng hồ, “Còn 10 phút nữa mới đến giờ quay, Annie vẫn chưa tới, phiền anh đợi một lát.”

Thẩm Tuấn Nghiêu khẽ gật đầu:

“Đúng rồi, chuyện hôm qua em nhờ tôi điều tra đã có kết quả.”

“Ý anh là đã tìm được người chụp trộm bức ảnh kia?” Thư Tình lập tức hỏi, ánh mắt sắc lại. “Là ai?”

“Bạch Lan, tiểu thư nhà họ Bạch. Em quen không?” Ánh mắt Thẩm Tuấn Nghiêu khẽ nheo lại.

Hóa ra là cô ta.

Sắc mặt Thư Tình hơi trầm xuống.

Ai cũng biết Bạch Lan là cái đuôi của Từ Uyển Nhi.

Từ trước đến nay, Từ Uyển Nhi luôn công khai tỏ rõ địch ý, nhiều lần tìm cách hãm hại cô.

Vậy thì người đứng sau giật dây lần này, rất có thể chính là Từ Uyển Nhi.

Chẳng trách Hoắc Vân Thành lại nhận được tấm ảnh đó — chắc lại là Từ Uyển Nhi âm thầm ly gián, muốn anh hiểu lầm quan hệ giữa cô và Thẩm Tuấn Nghiêu.

“Thư Tình, cần tôi giúp gì không?” Ánh mắt Thẩm Tuấn Nghiêu tối lại.

“Không cần.” Cô lắc đầu.

Những chuyện nhỏ thế này cô tự giải quyết được.

Dù biết rõ năng lực của Thư Tình, Thẩm Tuấn Nghiêu vẫn khó kìm được mong muốn giúp cô.

Hai giờ đúng, Annie bước vào trên đôi giày cao gót, bên cạnh là Bruce.

“Tôi không muộn chứ?” Nụ cười mê hoặc nở trên môi Annie.

“Vừa đúng giờ.” Thư Tình đưa Annie đến trước mặt Thẩm Tuấn Nghiêu.

“Giới thiệu nhé, đây là bạn diễn của anh – Annie.” Cô mỉm cười tao nhã, “Còn vị này chắc không cần tôi nói nữa – đại ảnh đế Thẩm Tuấn Nghiêu.”

Annie ôm Thẩm Tuấn Nghiêu một cái đầy nhiệt tình:

“Ngưỡng mộ đã lâu, ảnh đế Thẩm, ngoài đời anh còn đẹp trai hơn trên màn ảnh.”

Thẩm Tuấn Nghiêu khẽ cười:

“Hy vọng hợp tác vui vẻ.”

“Vậy bắt đầu nhé.” Thư Tình vừa định bảo nhiếp ảnh gia chuẩn bị thì bỗng cả phim trường im lặng hẳn.

“Hoắc tổng, sao ngài lại tới đây?” Nhiếp ảnh gia phụ trách quảng cáo cung kính nhìn ra cửa.

Ban đầu anh ta tưởng chỉ là một buổi chụp quảng cáo nhỏ, không ngờ tổng giám đốc đích thân đến.

Hoắc tổng?

Thư Tình nhìn ra, bắt gặp bóng dáng cao lớn, anh tuấn — chính là Hoắc Vân Thành.

Cô hơi sững người — sao anh cũng đến đây?

Hoắc Vân Thành sải bước vững chãi đến trước mặt cô, liếc nhẹ:

“Chuẩn bị thế nào rồi?”

“Không vấn đề gì, có thể bắt đầu.” Cô chỉnh lại xấp tài liệu trong tay.

“Ừ.” Anh đảo mắt qua bối cảnh, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.

Hai chân vắt chéo tự nhiên, dù chỉ ngồi đó nhưng khí thế mạnh mẽ vẫn khiến người ta muốn cúi đầu.

Thư Tình khẽ nhíu mày — chẳng lẽ anh định ở lại xem toàn bộ buổi chụp?

Với anh, đây chỉ là một quảng cáo nhỏ, đâu cần đích thân giám sát.

“Bắt đầu đi.” Giọng anh thản nhiên.

Mọi người vào vị trí, buổi quay bắt đầu.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào.

Thư Tình nhìn ra, thấy Từ Uyển Nhi đang bị nhân viên chặn lại.

“Xin lỗi, Từ tiểu thư, cô không thể vào.”

“Tại sao tôi không được vào?” Ánh mắt cô ta dán chặt vào Hoắc Vân Thành đang ngồi bên trong.

Sáng nay, anh trai Từ Uyển Nhi đến Hoắc thị bàn chuyện hợp tác, cô ta nằng nặc đòi đi theo chỉ để gặp Hoắc Vân Thành.

Nhưng anh vẫn lạnh nhạt, thậm chí không buồn liếc nhìn, khiến cô ta rất tổn thương.

Bây giờ đã tìm được cơ hội, tất nhiên cô ta muốn vào — nhất là khi Thư Tình cũng ở đây.

“Có tôi tìm Hoắc Vân Thành, để tôi vào.” Từ Uyển Nhi gắt gỏng.

Nhân viên hơi do dự:

“Để tôi hỏi tổng tài đã.”

“Bảo cô ta ra ngoài.” Hoắc Vân Thành lạnh giọng.

“Xin lỗi Từ tiểu thư, chúng tôi đang quay, người không phận sự không thể vào.”

“Vậy tôi đứng đây cũng được.” Cô ta vẫn không chịu bỏ cuộc.

Thấy Từ Uyển Nhi bị chặn, tâm trạng Thư Tình chợt tốt lên, cô quay lại tập trung theo dõi Annie và Thẩm Tuấn Nghiêu diễn.

Thẩm Tuấn Nghiêu quả không hổ danh ảnh đế, diễn xuất gần như hoàn hảo.

Nhưng Annie thì hơi… tạm chấp nhận được.

“Dừng một chút.” Thư Tình cau mày.

“Sao vậy?” Thẩm Tuấn Nghiêu lập tức hỏi.

Ánh mắt Thư Tình dừng lại ở Annie:

“Annie, đoạn vừa rồi em thể hiện chưa đúng.”

Annie hơi khựng lại, nhìn cô với vẻ không vui:

“Không đúng chỗ nào?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập