Chương 64: Thẩm Tuấn Nghiêu hoàn mỹ như vậy

Mang theo vài phần nghi hoặc, Thư Tình đi thang máy đến trước cửa phòng tổng giám đốc.

Trong đầu cô bất giác hiện lên gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Hoắc Vân Thành, tim cô khẽ run lên một nhịp.

Cô hít sâu một hơi, đưa tay gõ cửa.

“Vào đi.” – Giọng trầm thấp của Hoắc Vân Thành vang lên.

Thư Tình đẩy cửa bước vào.

Hoắc Vân Thành đang ngồi sau bàn làm việc, bàn tay thon dài cầm một tập tài liệu, từng cử động đều toát ra vẻ tao nhã và khí chất cao quý. Toàn thân anh mang một áp lực vô hình, như thể sinh ra đã là bậc vương giả đứng trên đỉnh kim tự tháp.

“Hoắc Vân Thành, anh tìm tôi có việc gì?” – Thư Tình thu ánh mắt lại, thản nhiên hỏi.

Nghe tiếng cô, Hoắc Vân Thành ngẩng lên, gương mặt tuấn tú trở nên nghiêm nghị, giọng lạnh lẽo:

“Cô vừa đi đâu?”

Vừa rồi anh họp xong, vô thức đi đến phòng thư ký, nhưng không thấy Thư Tình.

Hỏi mấy người ngồi gần bàn cô thì họ bảo cô đã ra ngoài.

Trong giờ làm việc mà ra ngoài, lại không xin phép anh.

“Mẫu của ‘Băng và Lửa’ đã được sản xuất xong, tôi vừa mang đến khách sạn Hoàng Đình cho ngài uce xem.” – Thư Tình bình tĩnh đáp.

“Vậy sao?” – Sắc mặt Hoắc Vân Thành trầm xuống – “Đã sản xuất xong, tại sao không mang cho tôi xem?”

Ánh mắt anh như muốn nhìn xuyên qua cô. Rõ ràng anh cảm nhận được mấy ngày nay Thư Tình vẫn đang né tránh mình.

Bị ánh nhìn sâu hun hút ấy khóa chặt, Thư Tình hơi nghiêng mặt đi, khẽ nhếch môi:

“Bởi vì Hoắc tổng đâu có bảo tôi đưa cho anh xem.”

“Cho nên cô tự ý quyết định? Là người phụ trách dự án mà không biết phải báo cáo tiến độ với lãnh đạo à?” – Giọng anh lạnh lẽo, pha chút giận dữ.

Chỉ vì muốn tránh mặt anh mà cô ngay cả báo cáo cũng bỏ qua sao?

“Tôi nghĩ chuyện nhỏ này không cần làm phiền Hoắc đại tổng tài. Với Hoắc thị mà nói, ‘Băng và Lửa’ chỉ là một dự án nhỏ. Hơn nữa, tôi muốn nghe ý kiến của ngài uce trước, nếu cần chỉnh sửa thì mới báo cáo anh, như vậy cũng không có gì sai.” – Thư Tình đáp không cao giọng, cũng không hạ giọng.

Quả thật lời cô không sai.

Trang sức vốn không phải mảng chủ lực của Hoắc thị, trước đây Hoắc Vân Thành cũng chẳng để tâm.

Nhưng từ khi Thư Tình tiếp quản, anh lại vô thức chú ý đến.

Anh không muốn thừa nhận… thật ra anh quan tâm là quan tâm cô.

“Ngài uce có ý kiến gì không?” – Anh hỏi.

Thư Tình lắc đầu:

“Không.”

Từ đầu đến cuối, uce chỉ khen ngợi – từ thiết kế, tiến độ sản xuất đến mẫu cuối cùng, ông đều rất hài lòng.

“Khi nào định tung ra thị trường?” – Hoắc Vân Thành ngả người ra ghế.

“Rất sớm thôi. Ngài uce vô cùng hài lòng với mẫu sản phẩm. Chỉ cần quay xong quảng cáo, tôi sẽ tổ chức họp báo. Tôi tin khi đó nhất định sẽ tạo nên tiếng vang lớn.” – Trên môi Thư Tình hiện lên nụ cười tự tin.

“Người đại diện là ai?” – Anh hỏi tiếp.

Người đại diện?

Thư Tình giật nhẹ mí mắt. Chẳng lẽ anh gọi cô lên chỉ để hỏi vì sao chọn Thẩm Tuấn Nghiêu?

Cô ngập ngừng rồi đáp:

“Nữ là một tân binh tên Annie, bạn gái của ngài uce. Nam là… Thẩm Tuấn Nghiêu.”

Nghe ba chữ Thẩm Tuấn Nghiêu, đường nét trên gương mặt Hoắc Vân Thành lập tức căng cứng.

“Thẩm Tuấn Nghiêu?” – Anh nheo mắt, sắc mặt u ám – “Thư Tình, cô cố ý phải không? Công tư không phân?”

Cô ăn gan hùm sao mà dám chọn Thẩm Tuấn Nghiêu làm người đại diện?

Muốn công khai thân thiết với người đàn ông khác ngay trước mắt anh à?

Thư Tình day nhẹ trán, bất lực.

Cô biết mà, anh sẽ phản ứng thế này.

“Hoắc Vân Thành, trong đầu anh toàn những suy nghĩ gì thế? Người đại diện là do ngài uce quyết định. Chúng ta chẳng phải nên tôn trọng khách hàng sao? Hơn nữa, Thẩm Tuấn Nghiêu có gì không tốt? Ngoại hình, vóc dáng, danh tiếng – anh ấy đều có. Tôi cũng thấy anh ấy là lựa chọn phù hợp nhất.”

Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Vân Thành thoáng hiện vẻ giận dữ.

Trong mắt cô, Thẩm Tuấn Nghiêu hoàn mỹ đến vậy sao?

Anh bất ngờ đứng dậy, bước nhanh lại gần:

“Cho nên đây là lý do cô thích Thẩm Tuấn Nghiêu?”

Thư Tình: “???”

Cô bao giờ nói mình thích anh ta?!

“Hoắc Vân Thành, chúng ta đang bàn công việc.” – Cô không muốn dây dưa – “Nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép ra ngoài.”

Để tránh phải đối diện anh, Thư Tình quyết định tăng ca qua đêm.

Khuya, cả phòng thư ký chỉ còn lại mình cô đang cắm cúi làm việc.

Điện thoại bất ngờ reo. Là ông ngoại gọi.

“Ông ngoại.”

“Cô cháu gái bảo bối, sao lâu rồi không gọi cho ông? Vẫn ổn chứ?” – Giọng ông ngoại vang lên ấm áp.

Thư Tình thấy có chút áy náy – đúng là đã lâu cô chưa gọi cho ông.

“Con vẫn ổn, chỉ là gần đây hơi bận.”

“Bận là tốt.” – Ông cười – “Thế cháu thấy chàng rể ông chọn thế nào?”

“Ông nói Hoắc Vân Thành ấy ạ?” – Cô bĩu môi – “Ông đúng là… mắt nhìn người kỳ thật. Người này nhỏ mọn, tính khí thất thường, lại hay bắt nạt con.”

“Có người bắt nạt cháu thì càng tốt.” – Ông cười ý vị – “Cháu cứ ở bên Vân Thành, sẽ biết ông không nhìn lầm đâu.”

Nói xong ông cúp máy.

Nghe tiếng tút tút, Thư Tình chỉ biết bất lực.

Không hiểu sao ông ngoại lại đánh giá cao Hoắc Vân Thành như vậy.

Vừa định cất điện thoại, cô chợt nhận ra trước mặt có một bóng người cao lớn.

Bóng ấy hòa vào màu đen của bộ vest, đứng dựa vào tường. Cổ áo sơ mi mở hai cúc, để lộ lồng ngực rắn chắc.

Thư Tình kinh ngạc ngẩng lên.

Hoắc Vân Thành?!

Anh đến từ khi nào…

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập