Chương 62: Nụ hôn bất ngờ

Theo dõi cô?

Khóe môi Hoắc Vân Thành giật nhẹ, giọng lạnh lùng:

“Tôi là loại người rảnh rỗi đến thế sao?”

Rõ ràng là Thư Tình lén lút hẹn hò với Thẩm Tuấn Nghiêu, vậy mà bây giờ cô lại quay sang chất vấn anh?

Thư Tình nhìn lại tấm ảnh — là cảnh cô và Thẩm Tuấn Nghiêu bị chụp trộm trong quán cà phê.

Nếu không phải Hoắc Vân Thành chụp, thì ai đã làm?

Lúc đó, cô nghe thấy có người ở cửa tranh cãi với nhân viên phục vụ. Thẩm Tuấn Nghiêu ra xem rồi bảo với cô rằng, đó là một fan của anh ta chụp trộm.

Chẳng lẽ chính fan đó đã gửi ảnh cho Hoắc Vân Thành?

Nhưng tại sao cô ta lại làm vậy?

Hơn nữa, Thẩm Tuấn Nghiêu đã nói rằng anh ấy xóa hết ảnh rồi.

Rõ ràng mọi chuyện không đơn giản như vậy. Người gửi ảnh cho Hoắc Vân Thành chắc chắn không có ý tốt. Cô cần phải điều tra.

Thấy Thư Tình im lặng, ánh mắt Hoắc Vân Thành lạnh như băng, quét qua gương mặt cô:

“Tấm ảnh này, cô giải thích thế nào?”

“Giải thích?” Sắc mặt Thư Tình cũng không tốt, đáp lạnh:

“Tôi không cần giải thích gì với anh.”

Hoắc Vân Thành cứ chất vấn như thể cô đã làm điều có lỗi với anh.

Cô có quyền tự do, muốn gặp ai là quyền của cô.

Anh đâu phải người gì của cô,có gì mà quản?

“Cô lén lút hẹn hò với đàn ông khác, không cần giải thích?” Hoắc Vân Thành nheo đôi mắt sâu thẳm, cố nén cơn tức giận đang bùng lên, giọng trầm thấp.

Không hiểu vì sao, dạo gần đây Thư Tình luôn dễ dàng khiến cảm xúc anh dao động. Anh vốn không phải người dễ bị chi phối như vậy, và cảm giác này thật khó chịu.

Nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, Thư Tình bật cười vì tức giận:

“Hoắc Vân Thành,anh là gì mà anh quản tôi?”

“Tôi là vị hôn phu của cô!” Anh buột miệng đáp.

Vị hôn phu?

Anh thật sự nghĩ mình là vị hôn phu của cô sao?

Chỉ là hợp đồng thôi, mà Hoắc Vân Thành lại nhập vai quá rồi!

Thư Tình mỉa mai:

“Chỉ là trên danh nghĩa mà thôi.”

Khuôn mặt tuấn mỹ của Hoắc Vân Thành lập tức phủ mây đen. Anh vươn tay mạnh mẽ giữ chặt cổ tay cô:

“Ai nói chỉ là trên danh nghĩa?”

Cơn đau từ cổ tay khiến Thư Tình khẽ sững người, phản hỏi:

“Chẳng lẽ không phải?”

Thái độ dửng dưng của cô khiến ánh mắt anh đau nhói. Anh kéo mạnh, ôm cô vào lồng ngực, cúi đầu hôn xuống đôi môi đỏ mọng ấy.

“Này… Hoắc Vân Thành, anh làm gì…” Cô còn chưa nói hết đã bị môi anh chặn lại.

Ngay sau đó là một nụ hôn tràn tới như bão tố.

Nụ hôn của anh nóng bỏng, bá đạo, như muốn nuốt trọn cô.

Hoắc Vân Thành xưa nay không phải người dễ bốc đồng, đối với phụ nữ lại càng không hứng thú, dù có người như Từ Uyển Nhi chủ động quyến rũ, anh cũng chỉ thấy chán ghét.

Thế mà Thư Tình lại hết lần này đến lần khác khiến anh mất kiểm soát.

Cô đã bỏ bùa gì cho anh?

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh trong bức ảnh — Thẩm Tuấn Nghiêu nắm tay Thư Tình — ánh mắt anh tối lại, nụ hôn càng thêm sâu.

Anh muốn dùng hành động để nói cho cô biết: anh mới là vị hôn phu của cô.

Nụ hôn bất ngờ khiến Thư Tình sững sờ.

Một giây trước anh còn lạnh như băng, giây sau đã nóng bỏng như lửa.

Trái tim cô đập thình thịch, đầu óc trống rỗng.

Không thể phủ nhận, kỹ thuật hôn của Hoắc Vân Thành rất tốt, khiến cô khó mà chống đỡ.

Cô đặt tay lên ngực anh, cố đẩy ra, nhưng điều đó lại càng kích thích anh.

Bàn tay anh lách vào trong áo cô…

Làn gió mát lùa qua, rồi bàn tay nóng rực của anh đặt lên ngực cô như một ngọn lửa thiêu đốt toàn thân.

“Đủ rồi, Hoắc Vân Thành!” Thư Tình bừng tỉnh, giơ tay tát mạnh vào gương mặt hoàn mỹ trước mắt.

“Bốp!” Tiếng tát vang lên, nhiệt độ trong phòng tổng giám đốc như tụt xuống mấy độ.

Cơn đau trên mặt khiến ngọn lửa trong người anh như bị dội một gáo nước lạnh.

Anh buông cô ra, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ không tin nổi.

Cô vừa đánh anh? Chỉ vì anh hôn cô?

Lần đầu anh hôn cô, cô cắn anh.

Lần thứ hai, cô tát anh.

Thư Tình thật sự ghét chạm vào anh đến vậy sao?

Đối với Thẩm Tuấn Nghiêu hay Lâm Nam, cô cười tươi như hoa, còn với anh lại lạnh nhạt vô tình?

Là cô đang chơi trò “lạt mềm buộc chặt”, hay là thật sự chán ghét anh?

Sắc mặt anh u ám:

“Thế nào? Kỹ thuật hôn của tôi không bằng Thẩm Tuấn Nghiêu? Hay là không bằng Lâm Nam? Khiến cô ghét đến vậy?”

Anh… đang sỉ nhục cô sao?

Thư Tình tức giận, cười khẩy:

“Hoắc Vân Thành, đồ khốn! Tôi thích Thẩm Tuấn Nghiêu, thích Lâm Nam thì sao? Còn anh chẳng phải thích Đường Đường sao? Chỉ cho phép anh lăng nhăng, còn tôi thì không?”

Đường Đường…

Ánh mắt anh khẽ dao động.

Thư Tình thấy anh sững lại, liền lạnh lùng:

“Hoắc Vân Thành, vừa rồi anh như thế, anh đối mặt với Đường Đường có thấy hổ thẹn không?”

Nói xong, cô quay lưng rời đi.

Ánh mắt anh khóa chặt bóng lưng cô, trong lòng tràn ngập u ám.

Tại sao hễ thấy cô bên cạnh đàn ông khác, anh lại tức giận vô cớ?

Tại sao vừa rồi anh lại không kìm được mà hôn cô?

Dù cô cho anh cảm giác rất giống Đường Đường, nhưng cô không phải là Đường Đường.

Anh cúi nhìn bàn tay vừa chạm vào cơ thể cô, hình ảnh vừa rồi như khắc sâu trong đầu, không thể xóa.

“Đáng chết!” Anh đấm mạnh xuống bàn, cơn đau nơi tay mới giúp anh nguội bớt.

Có lẽ Thư Tình nói đúng — anh không thể có lỗi với Đường Đường.

Còn Thư Tình, chạy về bàn làm việc, áp tay lên gương mặt nóng ran, hít sâu vài hơi mới ổn định lại.

Người đàn ông này rốt cuộc muốn gì?

Lúc thì chất vấn gay gắt, lúc lại đột nhiên hôn cô như phát điên.

Như thể anh đang ghen…

Nhưng, sao có thể?

Trái tim anh, rõ ràng là dành cho Đường Đường mà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập