Chương 48: Em đút cho anh ăn
Thư Tình chỉ có thể một tay đỡ Hoắc Vân Thành, tay kia mò mẫm trong túi quần anh tìm chìa khóa.
Không cẩn thận, cô chạm phải một thứ nóng hầm hập.
Hoắc Vân Thành khẽ cười, giọng trầm thấp:
“Em đang sờ đâu vậy?”
“Xin lỗi.” Thư Tình bừng đỏ mặt, vội vàng xin lỗi lia lịa, rồi đổi hướng tìm chìa khóa.
Không hiểu hôm nay thế nào, ngay cả chìa khóa cũng cứ phải “chơi trò” với cô, tìm mãi mà chẳng thấy.
Cô sốt ruột, bàn tay luống cuống lục lọi trong túi anh, càng vội thì càng không tìm ra.
Qua lớp vải, Hoắc Vân Thành cảm nhận được bàn tay mềm mại của Thư Tình cọ qua đùi mình. Cảm giác ấy như có dòng điện chạy qua, tê tê ngứa ngứa, đầy kích thích.
Nhất là lúc nãy, khi cô lỡ chạm vào chỗ nhạy cảm kia, cảm giác đó lan khắp toàn thân anh, không lời nào tả được.
“Hoắc Vân Thành, chìa khóa anh rốt cuộc để đâu vậy? Ở đây chẳng có!” Mấy phút loay hoay khiến trán Thư Tình rịn mồ hôi, trong khi anh vẫn để nguyên người dựa vào cô.
Hoắc Vân Thành vươn tay trái chưa bị thương, giữ lấy bàn tay nhỏ đang lần mò lung tung, đặt sang túi quần bên kia, giọng trầm:
“Bên này.”
“Anh!” Thư Tình trừng mắt.
Rõ ràng lúc nãy anh chỉ bên phải!
Cái tên đàn ông bụng đen này chắc chắn là cố tình!
Chẳng qua cô lỡ đá anh một cú thôi mà, có cần thù dai thế không?
Hơn nữa, anh còn tự mình lao tới đỡ nhát dao đó thay cô.
Trong bụng thầm oán, cuối cùng cũng mở được cửa, Thư Tình dồn hết sức đỡ anh ngồi xuống sofa:
“Anh nghỉ đi.”
Cô vừa định đứng lên thì bỗng trượt chân.
“Á…” Cả người cô ngã nhào vào lòng anh.
“Sao? Không chờ nổi mà nhào vào ngực tôi à?” Hoắc Vân Thành cong môi, giọng trêu chọc.
Thư Tình đỏ mặt, trừng mắt:
“Tại anh nặng quá, cứ bắt tôi đỡ.”
Anh ngả người ra sofa, khóe môi nhếch nhạt:
“Cũng tại em đá tôi.”
Thư Tình nghẹn lời. Anh còn định nhắc chuyện đó đến bao giờ?
“Để tôi lấy thuốc cho anh.” Cô đổi đề tài, mang thuốc bác sĩ kê ra đặt trước mặt anh:
“Thuốc uống…”
Cô chưa nói hết thì bụng đã réo “ục ục”.
Hoắc Vân Thành bật cười:
“Đói rồi à?”
Thư Tình hơi ngượng. Cả ngày bận rộn, bữa tối chỉ ăn qua loa, giờ đói thật.
“Tôi cũng đói. Gọi đồ ăn nhé.” Anh lấy điện thoại, vừa mở ứng dụng vừa hỏi:
“Muốn ăn gì?”
“Tủ lạnh có đồ không? Để tôi nấu. Tôi nấu cũng được lắm.” Cô vốn không thích ăn đồ ngoài, cảm giác không lành mạnh.
“Em biết nấu ăn?” Anh hơi ngạc nhiên.
Thư Tình mỉm cười:
“Tất nhiên. Dù bình thường ít nấu, nhưng hôm nay anh có phúc rồi. Coi như tôi báo đáp ơn cứu mạng.”
“Báo đáp ơn cứu mạng thường là… lấy thân báo đáp.” Anh ngồi thẳng dậy, ánh mắt như vô tình nhìn sâu vào gương mặt cô, giọng đầy ẩn ý.
Lấy thân báo đáp cái đầu anh! – Thư Tình trừng mắt, bỏ vào bếp.
Căn hộ này bình thường có người giúp việc dọn dẹp, thỉnh thoảng cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn. Mở tủ lạnh ra, cô thấy nguyên liệu khá đầy đủ.
Trời đã khuya, cô quyết định nấu mì, thêm hai món đơn giản.
Trong lúc cô bận rộn, Hoắc Vân Thành uống thuốc xong, ánh mắt vô thức hướng về phía bếp.
Ở góc nhìn này, cô mặc tạp dề, bận rộn chuẩn bị bữa tối, trông chẳng khác gì một người vợ dịu dàng đang chờ chồng về.
Hình ảnh ấy ấm áp đến lạ.
Lời ông nội anh chợt vang lên trong đầu:
“Tình Tình là cô gái tốt. Nếu con chịu mở lòng, sẽ thấy cô ấy rất đáng quý. Con đừng bỏ lỡ.”
Có lẽ… anh nên thử nghiêm túc tìm hiểu cô.
“Cần tôi giúp không?” Giọng anh vang lên phía sau, trầm ấm như rượu.
Thư Tình quay lại, thấy anh cao lớn đứng dựa vào khung cửa, hai tay bỏ túi, môi nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt sâu thẳm như muốn nuốt trọn cô.
Cô lảng tránh, nhìn xuống chân anh:
“Chân anh không đi được mà?”
Anh nghiêm túc:
“Vậy nên… cần em đỡ vào bàn ăn.”
“Anh tự đi đi, tôi bận.” Cô bực mình đẩy anh ra, đóng cửa bếp “rầm” một cái.
Anh bật cười.
Khi cô bưng mì ra, anh đã ngồi ở bàn chờ sẵn.
“Nếm thử đi.” Cô đặt bát trước mặt anh:
“Khuya rồi, tôi chỉ nấu mì, anh ăn tạm nhé.”
Anh nhìn bát mì, ánh mắt lóe lên chút ngạc nhiên — màu sắc, hương vị đều rất ổn.
Còn cô, cắm cúi ăn ngon lành, không chút kiểu cách.
Khác hẳn những người phụ nữ trước đây, như Hạ Tình Tình hay Hạ Vân Nhi, lúc nào cũng làm ra vẻ tiểu thư đoan trang để thu hút anh.
Ăn xong, cô mới ngẩng lên, thấy anh vẫn chưa động đũa.
“Anh sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?”
Anh lắc đầu, giơ tay phải lên lắc lắc trước mặt cô.
“Anh dùng tay trái cũng được mà.” Cô nhíu mày.
“Không quen.” Anh đáp gọn.
“Vậy… không ăn?”
“Ai nói không ăn?” Anh đặt tay trái lên bàn tay cô đang định dọn bát, ánh mắt sâu thẳm, giọng đầy khí phách:
“Em đút cho anh.”
Bình luận