Chương 13: Thư Tình đi đâu rồi?
“Đã mười một giờ rồi, Thư Tình vẫn chưa về, chẳng biết đi đâu chơi bời thế nào.”
Hoắc Vân Thành thấy khát nước nên xuống dưới lấy nước uống thì nghe thấy lời của Hoắc Thiến.
Mẹ Hoắc liền tiếp lời: “Con nhà quê mà ra, chưa từng tiếp xúc thế giới bên ngoài, sống cũng bừa bộn, muộn thế này chưa về chắc lại đi chơi bời mất rồi!”
Hoắc Vân Thành nghe thấy kỳ lạ, nhưng nghĩ đến thái độ của cô ấy với mình hôm qua thì cảm giác lạ ấy nhanh chóng biến mất.
Dù sao cô ta làm gì cũng chẳng liên quan đến anh.
Mẹ Hoắc cố ý nói cho Hoắc Vân Thành nghe: “Vân Thành, Thư Tình một mình ăn chơi bừa bãi thì không sao, nhưng nếu chuyện đó lan ra sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh, hiện tại đã có khá nhiều người biết cô ấy là vị hôn thê của anh rồi. Tôi nghĩ chuyện hôn sự này nên sớm hủy bỏ, để cô ấy quay về rời khỏi nhà chúng ta, chứ để cô ấy ở lại thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì, không chừng đến lúc đó họ nhà họ Hoắc lại phải chịu trách nhiệm thì chúng ta lại thành kẻ ngốc rồi.”
Hoắc Vân Thành nói lạnh lùng: “Ông nội nói rồi, ba tháng nữa có thể hủy hôn.”
“Mà còn phải đợi ba tháng nữa à?” Mẹ Hoắc hét lên, “Chỉ mấy ngày mà tôi đã chịu không nổi rồi, anh nên bàn lại với ông nội cho nhanh đuổi cô ta đi đi.”
“Vậy thì mẹ đi nói với ông nội đi.” Hoắc Vân Thành liếc mẹ một cái.
Mẹ Hoắc lập tức im bặt, đi nói chắc chắn sẽ bị mắng.
Hoắc Vân Thành không để ý nữa, lên lầu.
Vào phòng làm việc, thấy điện thoại trên bàn sáng đèn, có tin nhắn báo.
Anh mở ra, thấy chỉ có hai chữ: “Cứu tôi.”
Thấy số lạ, anh nghĩ chắc là trò đùa, không để ý, tiếp tục xử lý công việc cuối cùng, nhưng trong lòng vẫn bồn chồn khó chịu.
...
Đã gần sáng, Hoắc Vân Thành đã tắm xong nằm trên giường nhưng không buồn ngủ.
Cô ấy vẫn chưa về, chẳng biết đi đâu rồi?
Anh nhắm mắt lại, thôi kệ, cô ấy đi đâu có liên quan gì đến anh!
Vài giây sau, anh trở mình, lý mà nói cô ấy ở đây không quen ai khác, không nên không về.
Nghĩ đến tin nhắn cầu cứu, đầu óc bỗng lóe lên ý nghĩ, Hoắc Vân Thành lục lại đoạn chat với ông nội.
Lúc trước ông nội có gửi cho anh số điện thoại của Thư Tình, nhưng anh chưa lưu vào máy.
Bây giờ mới nhận ra, tin nhắn cầu cứu kia chính là do Thư Tình gửi.
Cô ấy gặp nguy hiểm rồi sao?
Hoắc Vân Thành bật dậy, vội gọi lại thì điện thoại báo tắt nguồn.
Anh lập tức hoảng hốt, không thể nào lại xảy ra chuyện gì thật sao.
Mặc đồ nhanh, Hoắc Vân Thành lao ra ngoài, ngồi vào xe, suy nghĩ một hồi, anh chỉ có thể đến công ty thử vận may, ít nhất cũng hỏi bảo vệ xem khi nào thấy Thư Tình rời công ty.
Đến công ty, anh thấy cả tòa nhà tối om, hỏi bảo vệ thì được trả lời: “Đường điện bị sự cố, sáng sớm sẽ có người đến sửa, không ảnh hưởng đến giờ làm việc.”
Khi hỏi về Thư Tình, bảo vệ ngơ ngác: “Tôi không thấy cô ấy.”
Hoắc Vân Thành cau mày: “Cô ấy không đến làm à?”
“Sáng thấy cô ấy tới rồi, nhưng tan ca không thấy đi ra.”
Bảo vệ rất chắc chắn: “Tôi chắc chắn mình không nhầm.”
Gần đây Thư Tình là người được nhiều người chú ý trong công ty, nếu cô ấy đi ngang qua bảo vệ thì không thể không thấy.
Vậy là Thư Tình vẫn đang ở trong công ty? Vậy tại sao cô lại nhắn tin cầu cứu cho anh?
Bảo vệ nghĩ một hồi rồi nói tiếp: “À, hôm nay tôi nghe vài người nói, thư ký trưởng giao cho cô ấy rất nhiều việc, phải làm thêm giờ nhiều lắm, không biết có phải cô ấy làm việc quá sức rồi ngủ quên không?”
Không dám suy đoán nhiều, Hoắc Vân Thành chỉ có thể lên lầu xem thử, bảo vệ đi theo để chiếu đèn.
“Thư Tình?”
“Thư Tình!”
Anh gọi vài tiếng nhưng không có ai trả lời.
Đến bàn làm việc của Thư Tình, thấy túi xách vẫn còn để trên bàn, nhìn xuống thì thấy hai bàn chân.
Hoắc Vân Thành vội quỳ xuống, đèn của bảo vệ cũng chiếu xuống.
Dưới ánh đèn, anh thấy Thư Tình co rúm người lại, mặt tái nhợt, cơ thể run rẩy
Bình luận